Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy

Chương 11: Bị trúng bẫy🍀





*Có những đoạn mà có dòng * che giấu những từ mấu chốt* là nguyên văn nhé.. Mị cũng không hiểu chỗ này.. Chắc là từ cấm.
Editor: Mộc Lạp Đề
“Không! Tiền này là em quang minh chính đại kiếm được đó!” Bị ngữ khí trầm chậm của Lộ Thâm dọa cho giật mình, Hầu Tử vội vàng gãi đầu giải thích, “Chính là ông chủ của quán ba mà anh làm thêm vào cuối tuần, anh Chu Chu Tiểu Lạc, tiền này là anh ta cho em, bởi vì em cái gì kia, giúp anh ta một chuyện.”
“Anh Chu?” Lộ Thâm sững sờ, lông mày không lập tức buông lỏng, “Cậu có thể giúp anh ta cái gì?”
“Là như vậy, gần đây em được bọn Hổ Tử giới thiệu, đi qua bên đường Văn Hoa bên kia làm phục vụ ở khách sạn Vạn Hào a..”
Hầu Tử nhỏ hơn Lộ Thâm một tuổi, là con của nhà hàng xóm cách vách nhà Lộ Thâm. Bởi vì cha mẹ cùng mất, trong nhà chỉ còn lại một người ông nội đã già lại mắc chứng mất trí nhớ, Hầu Tử từ lúc mười bốn tuổi đã bỏ học để đi ra ngoài làm việc. Những năm này cậu chạy lui chạy tới đã làm không ít công việc, nhưng luôn không thể an định lại, cũng may quen biết được không ít bạn bè, thường xuyên được giúp giới thiệu một số công việc làm thuê, lúc này mới không đến nỗi chết đói ở đầu đường.
Hồi trước, cậu được một người bạn giới thiệu đến làm phục vụ ở một khách sạn cỡ trung, kết quả vào lúc kết thúc buổi tăng ca tối nay, lại bất ngờ đụng phải Chu Tiểu Lạc đem phụ nữ tới đó thuê phòng.
Chu Tiểu Lạc này là một người có tiếng tăm trong nhà của bọn họ, bởi vì anh ta là thế hệ thứ hai trở nên giàu có chỉ trong một đêm *, quá trình làm giàu vô cùng truyền kì. Cũng bởi vì anh ta rộng rãi phóng khoáng, danh tiếng  không tệ, lại cứ thấy cô gái xinh đẹp nào thì không dời nổi bước chân, thường gây ra những tin tức về quan hệ nam nữ bất chính bừa bãi, vì vậy đã từng bị người ta đánh gãy chân.
*Thế hệ thứ hai trên không phải là 富二代 mà là 拆二代: là nhóm người được sinh ra ở vùng ngoại ô thành phố sau những năm 1980, họ cũng được thừa kế tài sản, và khi thành phố mở rộng , họ đột nhiên trở nên giàu có trong một đêm do bồi thường phá hủy.
Không phải sao, tình huống lúc này cũng không khác nhau cho lắm.
“Anh biết ông chủ kia luôn ra tay rất hào phóng, biết vì sao hắn sẽ đi thật xa tìm cái khách sạn nhỏ rách kia không? Bởi vì cô gái bên cạnh anh ta, là do Độc Nhãn Long coi trọng cô nàng!”
Độc Nhãn Long tên đầy đủ là Đỗ Long, là nhân vật cùng một loại như đám côn đồ kia. Bởi vì tính cách ngang ngược hung ác, làm việc không từ một thủ đoạn nào, những năm trước đó bởi vì đã từng ngồi tù, nên tất cả mọi người không dám chọc hắn.
Chu Tiểu Lạc cũng giống như vậy.
Nhưng anh ta hiện tại quả là  không nỡ bỏ cô gái kia, cho nên mới không đến các quán bar xa xỉ, mà lén lét lút lút chọn một khách sạn nhỏ không ai chú ý. Kết quả vừa mới bước vào phòng, ngồi chưa nóng mông, không biết Độc Nhãn Long nhận được tin tức từ đâu, liền mang bọn tiểu đệ chạy đến “ bắt.gian.”
Chu Tiểu Lạc đâu dám chính diện đối đầu với hắn, bị dọa đến nỗi nhảy qua cửa sổ bỏ chạy, kết quả bởi vì quá hoảng hốt, không cẩn thận bị trẹo chân.
Đúng lúc này, Hầu Tử bất ngờ đi ngang qua, Chu Tiểu Nhạc biết mình chạy không xa, thì cái khó ló cái khôn móc ra từ trong túi quần một xấp tiền vốn là cầm đến dỗ dành cô gái kia, thuyết phục Hầu Tử mặc áo khoác của mình vào, giả thành bộ dáng của mình để dẫn mấy tên đang đuổi theo kia đi。
Hầu Tử vui sướng đồng ý.
Xấp tiền này ít nhất cũng có một vạn, cho dù chạy không thoát bị đuổi kịp, cũng chỉ đành dừng lại để đánh nhau, giá trị!
“Mọi chuyện chính là như vậy. Hắc hắc, không thể không nói, anh Thâm quả thực chính là phúc tinh của em! Trong đám người kia có một tên chạy rất nhanh, nhiều lần em tưởng rằng em sẽ không thoát khỏi trận đánh nhau tối nay đâu!”
Vừa dứt lời, sau gáy liền bị đánh một cái, Hầu Tử hoàn hồn, có chút ủy khuất, “Sao anh lại đánh em?”
“Anh chỉ hỏi cậu một câu, * che đậy chữ mấu chốt * có phải là ngu hay không?” Nhìn cái khuôn mặt cười đến ngu ngốc của cậu, hoàn toàn không ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, không nhịn được lại đánh cậu ta thêm một cái, “Nhưng tên họ Đỗ * che đi chữ mấu chốt* từng có án cũ, lỡ như sau khi hắn không đuổi kịp cậu, ra tay không biết nặng nhẹ..”
Hầu Tử lúc này mới kịp phản ứng: “Sẽ không đâu, em đây không phải có anh Thâm phúc vận hộ thể* sao!”
*Là người có phúc may mắn bảo vệ người khác. Ý Hầu Tử là Lộ Thâm là bùa hộ mệnh của cậu.
Cậu sờ sờ cái gáy, nhếch miệng cười đến thật thà, trong đôi mắt nhỏ không giấu được vui vẻ tràn đầy. Cuối cùng, cậu cúi đầu cầm gần một nửa số tiền, kín đáo đưa cho Lộ Thâm, “Nào, nào, nào, đây là hiếu kính anh của em. Em thấy điện thoại của anh chúng ta không cần tìm, cũ muốn chết, sớm đổi đi.”
Bị cậu ngắt lời như vậy, Lộ Thâm nói không được nữa, sau khi xoa xoa thái dương, thì bất đắc dĩ cười mắng cậu một câu: “Cút đi, anh cùng tiểu Hắc nhà anh ở chung nhiều năm như vậy, sớm đã có tình cảm, sao có thể nói đổi liền đổi. Tiền này cậu hãy giữ lại cho mình, trở về mua cho ông nội ít bộ áo quần dày, mấy ngày gần đây bắt đầu chuyển lạnh rồi.”
“Mua áo quần nào dùng đến nhiều tiền như vậy..”
“Vậy cất tiền để lấy vợ đi, không phải nói đang thích một cô gái, muốn cố gắng theo đuổi người ta à?”
“Haizzz, chút đó cũng không đủ đâu.”
“Góp gió thành bão, hiểu chưa?”
Lộ Thâm vẫn khăng khăng không lấy, Hầu Tử không có cách, chỉ có thể cất tiền vào: “Vậy chờ ít ngày nữa là sinh nhật của Ninh Ninh, em cầm tiền này đưa cho em ấy tổ chức một buổi sinh nhật náo nhiệt vui vẻ, em thấy mấy đứa nhỏ bây giờ sinh nhật đều làm như vậy.”
Ninh Ninh tên thật là Lộ Ninh, là em gái của Lộ Thâm, năm nay mười tuổi, vẫn đang học tiểu học.
Lộ Thâm dừng lại, nhìn Hầu Tử một cái, cuối cùng cũng không cự tuyệt nữa: “Làm tiệc tùng gì, mang nó ra ngoài ăn một bữa là được rồi.”
“Vậy không được, đứa trẻ nhà khác có, em gái của chúng ta cũng phải có!”
Hầu Tử nói xong thì lấy điện thoại ra đưa cho Lộ Thâm gọi điện thoại, cũng may bọn họ vận khí tốt, ở bên cạnh cái thùng rác ở cuối cái hẻm nhỏ kia, cuối cùng cũng tìm được chiếc điện thoại bị mất của Lộ Thâm.
“Vẫn có thể dùng, tiết kiệm tiền.”
Tâm tình của Lộ Thâm tốt hơn nhiều, quay đầu nhìn thấy Hầu Tử vẫn còn mặc cái áo khoác của Chu Tiểu Lạc, không khỏi đạp nhẹ cậu một cước: “Mau đem cái áo khoác này ném đi. Còn có, sáng sớm ngày trước khi đi làm thì đi cắt tóc đi, tránh khỏi mấy tên tinh mắt nó nhận ra.”
Hầu Tử có chút không nỡ: “Cái áo khoác này nhìn nó rất mới với đắt đó.... Được, được, được, em ném, em ném còn không được sao!”
“Nhanh.”
“Biết rồi biết rồi.”
Hai người nói xong liền đi xa.
*******
Cùng lúc đó, ở một hướng khác trên đường, lão Vương tài xế một bên lái xe bên cạnh Phồn Tinh với tốc độ như rùa, một bên tận tình khuyên bảo cô lên xe.
“Phồn Tinh, có chuyện gì chúng ta lên xe nói được không? Cháu xem trời lạnh như thế này, cháu lại mặc ít như vậy, cái này lỡ như con không cẩn thận lạnh như vậy bị cảm thì phải làm sao bây giờ? Ngày mai còn phải đi học nữa...”
Diệp Phồn Tinh mím môi không nói tiếng nào, hướng về phái trước mà đi, giống như chiếc Mercedes-benz bên cạnh chỉ là không khí.
Lão Vương: “...”
Lão Vương vô cùng bất đắt dĩ, chỉ có thể quay đầu nhìn Diệp Tấn Thành ngồi ở phía sau: Ông chủ, tôi đã cố gắng hết sức rồi, tiếp theo phải xem ông rồi!
Diệp Tấn Thành nhìn hiểu ý nghĩ của ông ấy, rốt cuộc cũng mở miệng: “Con lại không lên xe, ta sẽ cho rằng con đang sử dụng khổ nhục kế với ta.”
“...????”
Vốn là vẫn luôn im lặng không lên tiếng, bước chân Diệp Phồn Tinh bỗng nhiên dừng lại, nhịn một chút, vẫn là nhịn không được mà quay đầu, “Ngài cũng quá coi trọng bản thân rồi, con chính là chết cóng chết lạnh ở bên ngoài, cũng tuyệt đối sẽ không làm như vậy để cảm ơn!”
Co không lên xe chỉ là bởi vời không muốn nhìn thấy ông ta, mới không có mượn cơ hội này để tỏ ra yếu đuối với ông ta, có ý  nghĩ khiến ông ta đau lòng.
“Thật sao?” Diệp Tấn Thành xuyên qua nửa cửa sổ xe để nhìn cô, “Nhưng hành động của con lúc này không phải nói như vậy.”
“Con....” Diệp Phồn Tinh muốn phản bác, không ngờ vừa mở miệng thì không kiềm chế được mà hắt xì một cái thật vang. Sắc mặt cô đen xì, vô cùng buồn bực xấu hổ, Diệp Tấn Thành vẫn cứ dùng cái loại ánh mắt “Ta quả nhiên đoán không sai” để nhìn cô, tức đến nỗi không cần nghĩ gì mà hô lên một tiếng “Dừng xe!”
Lão Vương nghe xong thì mừng rỡ, vội vàng dừng xe giúp cô mở cửa xe, sau đó lấy áo khoác đã sớm chuẩn bị đưa tới.
Diệp Phồn Tinh đùng đùng nổi giận nhận lấy, đùng đùng nổi giận ngồi lên xe, đợi sau khi chiếc xe lái đi một lần nữa, mới ý thức được mình đã làm cái gì。
“.....”
Fuck, cảm giác bị trúng bẫy rồi?
Nhìn sắc mặt lúc trắng lúc xanh sau khi kịp phản ứng của con gái, con nhiên đã tức giận không nhẹ, Diệp Tấn Thành mặt mày khẽ buông lỏng, đáy mắt hiện lên một chút không rõ ràng lại xen lẫn một chút ý cười bất đắc dĩ.
Đứa con gái của ông cái gì cũng tốt, chính là tính cách rất giống mẹ, quá mức kiêu ngạo cũng quá mức kiên cường. Ông vẫn muốn để cô trở nên mềm mại khôn khéo một chút, tránh cho hại mình hại người, nhưng bởi vì sự kiện kia của mẹ, hai người luôn luôn không nói được vài câu thì sẽ cãi nhau...
Nhớ tới chuyện cũ năm đó cùng người vợ trước đã qua đời, Diệp Tấn Thành thở dài trong lòng, có chút buồn bã, nhưng không biết làm như thế nào để nói với con gái. Cuối cùng, ông chỉ có thể thản nhiên mở miệng : “Chuyện của Ôn gia ta sẽ xử lý, con không cần để ý tới.”
Đem bản thân mình tức đến giống như con cá nóc, Diệp Phồn Tinh khẽ giật mình, theo bản năng trả lời với ngữ khí vô cùng sắc bén: “Con tuyệt đối sẽ không bị bọn họ uy hiếp! Con tình nguyện cả một đời trong lòng bất an, cũng không-----”
“Ta chưa hề có ý định ép con, cũng chưa hề nghĩ tới phải thỏa hiệp với  nhà cậu ta.”
Trong mắt cô có phẫn nộ có kinh hoàng, có oán hận có bất an, có cô đơn không có tín nhiệm. Diệp Tấn Thành cảm giác có tư vị khó tả, trên mặt lại là hỉ nộ khó phân biệt như cũ—Ông sinh ra không phải là người hay lộ cảm xúc ra ngoài, một mình gách vác Diệp gia đi về phía trước nhiều năm như vậy, cũng đã quen việc chôn mọi chuyện ở dưới đáy lòng. Lúc này mặc dù cố ý muốn trấn an con gái vài câu, nhưng đối diện với vẻ mặt đầy kháng cự của con gái, hiện tại có chút không biết làm sao để mở miệng.
Cuối cùng ông chỉ có thể than thầm một tiếng, dời ánh mắt, “Ta sẽ nhanh chóng giải quyết chuyện bên này, con cứ đi học là được. Ngoài ra, lần sau nếu có chuyện gì phải hỏi trước cho rõ ràng, đừng có quay đầu liền chạy ra ngoài. Con đã không phải là đứa trẻ nữa rồi, cho dù gặp chuyện gì, cũng nên tỉnh táo lại để suy nghĩ thêm. Những hành động kích động lỗ mãng kia có thể do con nhất thời kích động, nhưng không thể giải quyế được vấn đề, thậm chí còn có thể khiến tình huống càng trở nên hỏng bét. Con hãy suy nghĩ thật kĩ lời này của ta, sự việc giống như vậy, ta hi vọng lần sau sẽ không xảy ra nữa.”
Đang kinh nghi bất định* thì thấy con gái hình như không động đậy, nghĩ thầm chẳng lẽ mình thật sự hiểu lầm Diệp Phồn Tinh: “...”
Hiểu lầm cái shit*!
*Kinh nghi bất định: có nghãi là trong nội tâm đang sợ hãi, hoài nghi, không thể bình tĩnh.
Lão già đáng chết này căn bản không coi cô là con gái, chỉ coi cô là cấp dưới, coi như ông ta không có ý định buộc cô thỏa hiệp, vậy cũng tuyệt đối không thể nào là vì cô!
.. Đúng vậy, nhất định là thái độ của Ôn gia quá mức phách lối, khiến cho ông ta có tâm lí chống cự, nếu không người luôn luôn đặt lợi ích trên hết như ông ta làm sao có thể làm ra cái quyết định “không sáng suốt” như thế!
Tự cảm thấy mình đã suy nghĩ rõ ràng, trong lòng Diệp Phồn Tinh có cảm giác đắng chát , sau khi nặng nề a một tiếng, quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ
.
Diệp Tấn Thành vốn cho rằng mình sau khi mình giải thích, con gái cho dù không tin, ít nhiều cũng đã bớt giận: “.....”
Làm sao ngược lại càng tức giận hơn rồi?
***********
Editor : Nam chính không lưu manh nhé, cả Hầu Tử nữa.. Thật ra cả hai cũng rất lương thiện chỉ là cuộc sống quá khó khăn nên mới làm như vậy.. nhưng cũng không phạm pháp gì.. vẫn rất thương... Còn bố nữ chính, mình cũng chưa biết chuyện gì đã xảy ra với mẹ nữ chính nữa, mình cũng chưa rõ là bố nữ chính là người ntn nhưng khẳng định rất thương nữ chính, chỉ là đàn ông không biết cách thể hiện tình thương thôi!!!!!