Cô Ấy Thật Mềm

Chương 114






Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789
Về đến nhà đã gần 10 giờ tối.
Khương Từ thay giày đi vào phòng khách liền nhìn thấy cậu nhóc mặc một bộ quần áo ngủ màu xanh,
chống khuỷu tay nhỏ lên đầu gối, hăng hái xem phim hoạt hình trên TV.
Cô xoay người, đè nặng âm điệu nói với Phó Thời Lễ: “Con trai anh tuổi còn nhỏ đã thức khuya nghiện
ngập rồi.”
Này cáo trạng.
Phó Thời Lễ để chìa khóa xe sang một bên, cười như không cười nói: “Em không ở nhà, không ai quản
thằng bé.”
“Baba không thể quản sao?”
Khương Từ nhẹ giọng hỏi xong, cũng không đợi anh trả lời, lại ồ một tiếng: “Baba phải làm người
tốt.”
Phó Thời Lễ nhìn cô ấy thật sâu, duỗi tay muốn kéo người phụ nữ lại, trước khi anh đạt được mục
đích Khương Từ đã trước một bước hô lên với thân ảnh nhỏ ngồi trên sofa: ”Phó Mộ Trì, mami con về
rồi.”
Cậu nhóc nhanh chóng quay đầu lại, đôi mắt to vẫn còn hơi đờ đẫn.
Có thể là trong lúc nhất thời còn chưa ý thức được, đợi vài giây phản ứng kịp, nhìn thấy Khương Từ
đứng trong phòng khách, tay chân nhỏ bò dậy, cao hứng chạy tới: “Mami.”
Có con ở đây, hành vi của Phó Thời Lễ lập tức thu lại, một tay đút túi quần, dáng người đĩnh bạt
yên lặng đứng sang một bên.
Mà Khương Từ cúi người, cầm cái hộp trong tay không tiện ôm tiểu mập mạp lên, sờ mái tóc đen nhánh
mềm mại của cậu: “Sao con chưa ngủ?”
Tự Bảo lắc đầu, chậm rãi nói: “Mami không ở nhà, baba cũng không ở nhà, Tự Bảo không ngủ được.”
Tự mình say sưa xem phim hoạt hình còn đẩy chuyện này do ba mẹ không ở nhà.
Khương Từ bảo Phó Thời Lễ bế con lên, cô đến tắt TV.
So với baba điềm đạm, ôn nhu thì mẹ có đôi khi sẽ nghiêm khắc hơn một ít.

Đôi mắt to của Tự Bảo
nhìn chằm chằm vào màn hình đen của TV, tuy rằng miễn cưỡng luyến tiếc nhìn đi chỗ khác nhưng chỉ
bẹp miệng không nói gì.

Cánh tay nhỏ của cậu ôm chặt cổ ba, hừ hừ rất nhỏ.
Bàn tay to của Phó Thời Lễ xoa đầu cậu, nhỏ giọng nói: “Mami con là con gái, chúng ta phải nhường
cô ấy.”
Tự Bảo nghĩ lại cũng đúng.
Đôi mắt nhỏ của cậu nhìn thấy hộp việt quất Khương Từ đang cầm trên tay, nuốt nước miếng hỏi:
“Mami, mami cầm gì vậy?”
Khương Từ đặt hộp việt quất xuống bàn ăn, xoay người nói: “Chua lắm, mami không ăn được…… Cho baba
con ăn.”
Tự Bảo đến tuổi ăn, cho dù ba mẹ nói với cậu thứ nào không ngon, không thể ăn thì cậu thử mới biết
được.
Cậu nhóc vừa thấy đã thèm thuồng: “Con muốn ăn.” Khương Từ mở hộp ra lấy một quả cho cậu nếm thử.
Cái miệng nhỏ của Tự Bảo ngoạm một cái, khuôn mặt nhỏ nhăn lại vì chua.

“Xem đi, mami đã nói con
không nên ăn.” Khương Từ nhìn cậu nhóc chảy nước miếng, cười khẽ, xoay người lấy khăn giấy lau
miệng cho cậu.
Sĩ Bảo cắn nửa quả, bàn tay nhỏ bé nhét phần còn lại vào miệng ba: “Đây là mami cho baba.”
Phó Thời Lễ cụp mắt xuống, lặng lẽ nhìn hành vi “hiếu thảo” của con trai.

Việt quất rất chua, thảo
nào Khương Từ và con đều không ăn được.
Anh mặt không đổi sắc ăn xong, mở miệng nói với Khương Từ: “Điểm này của con rất giống em, cũng
biết ‘hiếu kính’ anh.”
Khương Từ bị anh nói đỏ mặt.

Huh, cô cảm thấy việt quất quá chua, dù sao cũng là cô mua, không ai ăn thì thật lãng phí.
Liền nảy ra ý tưởng mang về cho Phó Thời Lễ giải quyết.
*
Thời gian trôi qua thật nhanh, đã tới tháng sau.
Khương Từ không thể ngày nào cũng về nhà, cô và đoàn làm phim bắt đầu bận rộn.

Trong khoảng thời
gian này, Khương gia vẫn không từ bỏ ý định gọi tiếp 2 cuộc điện thoại, cô trả lời một lần, lần sau
không trả lời.
Sinh nhật của lão gia tử, Khương Từ chỉ hỏi một câu.
Chuyện cô và Khương gia, Đường Yến Lan từ Phó Thời Lễ cũng biết được một, mặc dù bà và Khương Từ có
mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu, lại không phải thân sinh.
Đường Yến Lan cũng chỉ có thể nói riêng với Phó Thời Lễ: “Đừng làm quan hệ trở nên quá căng thẳng,
thứ gì bỏ qua được thì nên bỏ qua, Cao gia đã rút ra bài học, bây giờ ai muốn nghị luận, cũng không
dám đặt lên bàn nói.”
Từ đầu đến cuối, thái độ của Khương Từ đều có nguyên tắc.
Cô chẳng sợ bị Khương Thuấn Ngôn dán lên nhãn Khương gia, cũng tuyệt đối không tham dự bất kỳ sự
kiện công khai nào của Khương gia.
Cuối tháng 5 vừa lúc sinh nhật Tự Bảo.
Hôm nay, Khương Từ bàn bạc công việc với phó đạo diễn, cố ý dành ra một buổi trưa.
Lúc cô trở về nhà đã là 3 giờ chiều, vừa xuống xe, liền thấy Tự Bảo nhảy nhót đứng ở cửa, mặc quần
áo mới, nhảy lên nhảy xuống.
“Mami.”
Anh chàng nhỏ nhìn thấy cô đầu tiên.
Khương Từ cười nhẹ, bước tới sờ đầu con trai: “Sao lại đứng ở cửa chơi?” “Đang chờ mami.” Tự Bảo
vẫn nhớ rõ Khương Từ nói làm bánh kem.
Tuy rằng baba không kỳ vọng lắm vào tài nấu nướng của mẹ nhưng cậu vẫn rất mong chờ.
Khương Từ dắt cậu đi vào, Phó Thời Lễ cũng đang ở trong phòng khách.

Người đàn ông mặc bộ quần áo ở
nhà đứng trên cầu thang, đôi tay thon dài tùi ý đút vào túi quần, thân ảnh đĩnh bạt, trầm lặng, đôi
mắt sâu nhìn về phía thân ảnh một lớn một nhỏ.
Đầu ngón tay trắng nõn của Khương Từ chậm rãi xắn tay áo lên, tối hôm qua cô đã đáp ứng với con sẽ
làm bánh kem cho cậu.
Tự Bảo hiển nhiên rất mong đợi, chân ngắn chạy vào bếp.

“Mami, mau tới đây.”
Giọng nói trẻ con của cậu vui sướng cất lên.
Bên ngoài, chân dài Phó Thời Lễ tiến đến nói nhỏ: “Con trai em cả ngày đều muốn làm bánh.”
Khương Từ mời anh: “Cùng nhau?”
Thần sắc người đàn ông cười như không cười, bàn tay to đút vào túi quần chưa có ý định lấy ra.
Khương Từ xoay người đi vào phòng bếp, anh không nhanh không chậm đi theo phía sau.
Tự Bảo đã mang tạp dề và mũ đầu bếp do bảo mẫu chuẩn bị ra rồi, làm bánh kem cũng có nghi thức, tự
mình mặc vào rồi lại nói với Khương Từ: “Mami, đừng làm bẩn quần áo.”
Khương Từ duỗi tay tiếp nhận, cũng học con trai buộc chặt tạp dề.
So với Tự Bảo nhìn rất có kinh nghiệm thì cô hoàn toàn giống như một người mới vào nghề.
Cậu nhóc ngày thường hay nhìn bảo mẫu làm bánh kem, trong đầu đã ghi nhớ các công đoạn, nói với
Khương Từ: “Mami, mami phải trộn đều trứng gà và đường cát trước.”
Khương Từ duỗi tay lấy bát và dụng cụ trong ngăn tủ ra, thừa dịp con trai không chú ý, lấy điện
thoại ra tra Baidu làm bánh như thế nào.
Một màn này, vừa lúc bị Phó Thời Lễ bắt gặp.
Hai người nhìn nhau, khuôn mặt nhỏ của Khương Từ có chút xấu hổ.
Kỹ năng nấu nướng của cô, rất rõ ràng người đàn ông không ôm hy vọng.

Cho nên, Phó Thời Lễ không có

ý giúp đỡ, nhìn hai mẹ con bận rộn trong bếp.
Tự Bảo rất ra dáng người chỉ huy, làm loạn phòng bếp, dọn một cái ghế đẩu đứng lên, trên tay nhỏ bé
cầm chiếc đũa chăm chỉ, nỗ lực đánh đều trứng gà.
Khương Từ xoay người đi đến tủ lạnh lấy sữa ra, vừa đóng cửa lại liền nghe thấy tiếng bước chân của
người đàn ông đến gần.
Cô khẽ quay đầu lại, thấy anh bước đến.
Con trai một lòng làm bánh kem cũng không chú ý đến ba mẹ.
Bàn tay thon dài của Phó Thời Lễ tiếp nhận sữa từ trên tay cô, thần sắc cười như không cười như cũ.
Một chữ cũng không nói, Khương Từ có thể cảm nhận anh đang giễu cợt kỹ năng nấu nướng của mình.
Dù kỹ năng nấu nướng không tốt cũng không thể làm con trai mất tập trung.

Phó Thời Lễ và Khương Từ,
hai ba mẹ, gian nan cùng Tự Bảo hoàn thành chiếc bánh đầu tiên trong đời.
Hình dáng không đẹp lắm nhưng Tự Bảo rất vui.
Khương Từ không dọn dẹp quầy bếp bừa bộn mà nhờ bảo mẫu đến giúp chụp ảnh, một nhà ba người đứng
trong khung hình, con trai đứng cao trên
ghế, trên tay còn cầm một chiếc bánh kem nhỏ xấu xí, cười tươi nhìn vào máy ảnh điện thoại.
Đầu của Khương Từ hơi dựa vào vai Phó Thời Lễ, mái tóc buông xuống, khuôn mặt xinh đẹp nở một nụ
cười xán lạn, mà bàn tay to của người đàn ông ôm lấy eo cô, vẻ mặt dịu dàng.
Giá trị nhan sắc của cả nhà rất cao, bảo mẫu ngẫu nhiên tìm vài góc chụp đã có rất nhiều ảnh đẹp.
“Phu nhân, cô xem hài lòng chưa?” Khương Từ tiếp nhận, nói cảm ơn.
Chụp ảnh xong, Tự Bảo liền muốn ăn bánh, đôi mắt nhỏ tràn đầy hưng phấn: “Mami, bắt đầu được chưa?”
Khương Từ rời khỏi màn hình điện thoại, ngẩng đầu lên, nhìn Phó Thời Lễ.

Cô nói với con trai:
“Được, nhưng con phải ước trước đã.”
“Vâng.” Tự Bảo bò xuống ghế, đi tìm cây nến.
Sắc trời ngoài cửa sổ vẫn chưa tối, vì vậy Khương Từ đành phải kéo rèm vào, tắt đèn phòng bếp.
Căn phòng đột nhiên tối lại, Tự Bảo thắp sáng ngọn nến.
Ánh nến chiếu sáng khuôn mặt của 3 người, Khương Từ mỉm cười nhìn cậu nhóc đang nhắm mắt, đan 10
ngón tay vào nhau, ngoài miệng lẩm bẩm: ”Điều ước sinh nhật của con là hy vọng… baba sẽ luôn yêu
thương mami của con, mami sẽ luôn yêu con.”
Khương Từ chăm chú lắng nghe, đột nhiên cảm thấy hai má nóng bừng.

Trong ánh sáng mờ ảo, không rõ
cô nhìn Phó Thời Lễ.
Đôi môi mỏng của người đàn ông lướt qua má cô, đôi mắt sâu thẳm nhìn không thấy đáy, ngón tay xinh
đẹp lẳng lặng siết chặt ngón tay cô.
Nhiệt độ từ làn da xuyên thấu khiến tim cô khẽ run lên.
Tự Bảo đứng thực hiện điều ước, không để ý đến những hành động nhỏ của ba mẹ phía sau.
“Được rồi.” Sau khi nhóc nói xong liền lắc mông quay lại nhìn ba mẹ mình: “Ăn được chưa?”
Phó Thời Lễ bất động thanh sắc nhéo lòng bàn tay mềm mại của người phụ nữ, môi nhàn nhạt nhếch lên:
“Rồi.”
Được baba gật đầu, Tự Bảo gấp không chờ nổi muốn ăn.
Bàn tay trắng nõn của Khương Từ bị bàn tay to của anh nắm chặt, không thể rút ra, lông mi mịn màng
khẽ chớp, cố ý ám chỉ Phó Thời Lễ rút ra đừng để con trai nhìn thấy.
Kết quả, anh lại cúi người tới gần hôn lên má cô.
Tất cả đều chọn ở những góc mà Tự Bảo không thể nhìn thấy, giọng nói pha lẫn hơi thở ấm áp nói nhỏ
bên tai cô: “Vất vả rồi.”
Anh bảo vất vả.
Đương nhiên không phải làm bánh kem vất vả.
Khương Từ nghe hiểu, đôi môi đỏ mọng hơi cười.

*
Chiều tối, hai người rất kiên nhẫn cùng Tự Bảo làm xong bánh kem, lại cùng nhau ăn mì trường thọ.
Đến tối, một nhà ba người ngồi trên sô pha xem phim hoạt hình, tay nhỏ của Tự Bảo cầm chiếc điện
thoại của ba nói chuyện với bà nội rồi nói chuyện với các bạn học cùng lớp.
Giọng nói nghiêm trang cực kỳ.
Chỉ là một sinh nhật bình thường, Khương Từ cũng không tổ chức to cho con trai.
Nhưng rất nhiều người gửi tin nhắn chúc mừng sinh nhật đến điện thoại Phó Thời Lễ, trong đó có cả
bao lì xì.

Cậu nhóc rất hưng phấn mở xem, còn biết phải lễ phép trả lời cảm ơn.
Xem không hiểu chữ trên WeChat, liền đưa cho Phó Thời Lễ.

Để ba đọc cho cậu.
Khương Từ lót gối sau lưng, thoải mái ngồi trên ghế sô pha cầm điện thoại, trên bức ảnh gia đình ba
người làm bánh kem, đôi mắt xinh xắn của cậu nhóc được gắn một chiếc kính râm dễ thương, sau đó
đăng lên Weibo.
Cô rất ít khi hoạt động trên Weibo, ngoại trừ tuyên truyền phim thì cô gần như im hơi lặng tiếng.
Nhưng tối nay một bức ảnh gia đình được đăng lên, thu hút sự chú ý của người hâm mộ.
Chưa đến mười phút, trên Weibo đã có vài trăm bình luận.

Khương Từ mở, nhìn đến ——
Quần chúng ăn dưa số 1:〈 Khương đạo công khai chồng con?〉 Quần chúng ăn dưa số 2:〈 Hình
như Khương Từ ra phim mới, cân nhắc xem xét cảm thụ của cẩu độc thân dù tuyên truyền cũng đừng mang
1 nhà ba người vào chương trình khuyến mãi.

Dù sao tôi cũng từ chối nhìn người chồng đẹp trai và
con trai dễ thương nhà người khác.〉
Quần chúng ăn dưa số 3:〈????Khương đạo, a a a cô không suy xét đưa bé cưng tham gia show thực tế sao?
Khuôn mặt mũm mĩm, thật đáng yêu, muốn bóp.〉
Quần chúng ăn dưa số 4 hào:〈???? Tim của dì đã bị nổ tung.〉 Quần chúng ăn dưa số số N:〈Tán thành.〉
…..
Một lúc sau, người hâm mộ bình luận, đánh giá cũng không nói mà còn có rất nhiều người nổi tiếng
trong giới giải trí chủ động chia sẻ bài viết này, đều chúc mừng sinh nhật vui vẻ.
Ngay sau đó đã lên hot search, bộ phận PR bên Hòa Sanh dựa vào nhiệt lượng mà lăng xê bộ phim.
Khương Từ cúi đầu trả lời tất cả những người nổi tiếng đã chia sẻ bài viết.

Cô lướt lướt, vô tình
nhìn thấy Weibo của Cố Cảnh Châu cũng chia sẻ, chúc mừng một câu.
Đầu ngón tay Khương Từ dừng lại, không phân biệt đối xử, thậm chí chỉ đáp lại một câu cảm ơn như
cũ.
Những người hâm mộ tinh mắt nhanh chóng phát hiện ra hành động tương tác giữa Khương Từ và Cố Cảnh
Châu, cũng không biết có người cố ý hay tò mò mà nhắc đến Lý Diệp Na.
Rốt cuộc là chuyện hiếm, mọi người đều rất tò mò hai bên có phải muốn hợp tác hay không.
Khương Từ phớt lờ những suy nghĩ viển vông của người hâm mộ nhưng điện thoại cô lại nhận được tin
nhắn văn bản từ trợ lý của Cố Cảnh Châu.

“Khương đạo, anh Cố vẫn luôn muốn hợp tác với cô, cô không
thể suy xét sao?”
Có lẽ không ngờ rằng ngay cả một vai phụ cô cũng không để lại cho Cố Cảnh Châu người vừa trở thành
tân Ảnh đế, trợ lý chưa từ bỏ ý định, tiếp tục hỏi.
Khương Từ đang gõ chữ, nhưng chưa kịp gửi đi thì điện thoại đã bị một bàn tay to giật lấy.
Phó Thời Lễ thản nhiên ném điện thoại sang một bên, bắt gặp ánh mắt mờ mịt của cô: “Đêm nay không
được phép chạm vào điện thoại đến khi đi ngủ.”
Trong khoảng thời gian này Khương Từ vô cùng bận rộn, cuối cùng hôm nay cũng nhàn rỗi, nhưng lại
cầm điện thoại.
Rất hiển nhiên, người đàn ông có câu oán hận.
Biết mình sai, cô chủ động dựa sát vào anh: “Đúng đúng đúng, trưởng gia nói cái gì cũng đúng.”
“Mami, trưởng gia là gì?”
Tự Bảo cũng nghe thấy, ngẩng đầu lên tò mò hỏi.
Khương Từ suy nghĩ một chút, khẽ cười: “Chính là nhà mình baba con là ngươi lớn tuổi nhất.”
“Baba lớn tuổi nhất?” “Uh, lớn tuổi nhất.” Phó Thời Lễ: “……”
Tự Bảo suy một ra ba, nói: “Baba già còn có con?” Rốt cuộc cậu còn nhỏ như vậy.
Khương Từ sửng sốt, môi đỏ mọng tràn ra nụ cười tủm tỉm: “Khụ khụ, đúng hơn đến tuổi trung niên mới
có con, cũng già rồi.”

Phó Thời Lễ vẫn bình tĩnh nhướng mày, nhìn chằm chằm một lớn một nhỏ gan lớn dám lấy tuổi anh ra
nói chuyện.
Khương Từ ôm lấy cơ thể nhỏ bé mềm mại, mi mắt cong cong hôn lên má cậu.
Tự Bảo vẫn còn đang mờ mịt không biết mẹ đang vui vì cái gì.
Nhưng cậu quay đầu lại, không tự chủ vươn bàn tay nhỏ bé của mình ra vỗ vỗ vào vai Phó Thời Lễ, rất
hiểu chuyện nói: “Baba không cần lo lắng, người cứ yên tâm già đi, con và mami về sau sẽ hiếu thuận
với người.”
Phó Thời Lễ tu dưỡng nhiều năm giữ cho anh luôn mặt không đổi sắc, nhàn nhạt mở miệng nói: “Ba già
rồi ai hầu hạ mẹ con?”
Tự Bảo còn nhỏ, nghe không hiểu ý nghĩa sâu xa của những lời này.

Ngược lại đôi mắt đen nhánh của
Khương Từ trừng anh.
“Được rồi, dừng lại ở đây.” Cô sợ lát nữa Phó Thời Lễ nói quá mức.

9 rưỡi tối, phim hoạt hình chiếu
trên TV kết thúc.
Tự Bảo buồn ngủ nằm vào vòng tay Phó Thời Lễ, động tác của hai vợ chồng rất nhẹ, tắt TV, tắt đèn
rồi nhẹ nhàng bước lên lầu.
Cậu nhóc mơ mơ màng màng ngủ, Khương Từ đi theo thân ảnh đĩnh bạt của người đàn ông, nhẹ giọng nói:
“Đêm nay để Tự Bảo ngủ cùng chúng ta?”
Dù sao hôm nay là sinh nhật, là một ngày đặc biệt, Khương Từ là con gái nên để ý một chút.
Phó Thời Lễ không chút suy nghĩ mà từ chối: “Không tiện.” Có gì không tiện?
Đôi mắt Khương Từ đảo qua đúng lúc nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ của anh, nghiêm mặt nói: “Chúng ta
làm chuyện đó, con trai nằm một bên, em không để ý?”
“……”
Không khí yên lặng vài giây, mặt Khương Từ nhanh chóng đỏ bừng, âm thầm trừng mắt nhìn anh: “Không
đứng đắn.”
Phó Thời Lễ không biết miệng cô chế giễu hay thật sự mong anh đêm nay làm như vậy.
Anh lại không nhanh không chậm, ôm con trai sang phòng trẻ con bên cạnh trước, nói nhỏ với cô: “Em
đi tắm đi.”
Khương Từ đứng tại chỗ nhìn anh, sau đó mới xoay người đi vào phòng tắm của phòng ngủ chính.
Đèn được bật lên, ánh sáng lập tức chiếu sáng xung quanh.
Khương Từ cởi váy, khi đang vươn tay trắng nõn lên buộc tóc, tầm mắt vô tình nhìn về phía bồn rửa
mặt đặt một hộp quà tinh xảo.
Cô kinh ngạc, đưa tay ra cầm lấy, mái tóc đen mượn mà xõa xuống, ngực chậm rãi tràn đầy vui sướng,
cúi đầu mở hộp quà ra thì thấy một chiếc lắc chân tinh xảo đặt ở bên trong.
Nói chung, khi một người đàn ông đưa cho phụ nữ một chiếc lắc chân, sẽ được hiểu là khóa cô gái anh
ta yêu lại để chỉ thuộc về anh ta.
Điều này cũng tạo cảm giác đầy tính chiếm hữu bá đạo.
Đầu ngón tay của Khương Từ nhẹ nhàng vuốt ve lắc chân, đôi mắt hơi mở to đánh giá.
Đột nhiên, phía sau không biết khi nào truyền đến giọng nói trầm thấp của Phó Thời Lễ: “Đeo thử
xem?”
Khương Từ giật mình, vừa quay đầu lại đã thấy anh cao lớn đứng ở cửa, trong chốc lát chậm rãi bước
đến, tay trái đóng cửa lại.
Phanh một tiếng, động tĩnh rất nhỏ.
Khiến phòng vệ sinh ngột ngạt, bầu không khí từ từ thay đổi.
Anh dùng đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ của cô, hơi thở nguy hiểm,
trầm giọng nói: “Hử?”
Khương Từ không ngờ sinh nhật của con trai nhưng cô mới là người có quà.
Trong lúc nhất thời, cảm xúc trong ngực cô có chút khó có thể hình dung, ngón tay cầm hộp quà, môi
đỏ mọng nói: “Anh chuẩn bị từ khi nào vậy?” “Từ rất sớm.” Thân hình cao lớn của Phó Thời Lễ đến
gần, khoảng cách không đến nửa bước.
Anh cúi đầu, dường như đang ép sát đè cô lên thành bồn rửa tay.

Khi Khương Từ đang suy nghĩ lung
tung thì đôi tay thon dài kia đã nhéo eo cô, đột nhiên không kịp phòng ngừa bế cô ngồi xuống.
Ngón tay thon dài của anh siết chặt đôi chân mỏng manh của cô, thần sắc thong dong nói: “Anh đeo
vào cho em.”
Nói xong, anh nhấc đôi chân dưới lớp váy Khương Từ lên.

Tư thế này, xấu hổ muốn chết..