Cổ Chân Nhân

Chương 7: Cổ sư có cửu chuyển, di tàng Hoa Tửu để lại




6Dịch giả: lamlamyu17

Rất nhanh, một tuần đã trôi qua.

"Con người là linh hồn vạn vật, Cổ là tinh hoa trời đất. Trên thế giới này Cổ tồn tại ngàn vạn loại, nhiều không đếm xuể. Chúng nó sinh sống xung quanh chúng ta, ở trong mỏ dưới đất, ở trong bụi cỏ, thậm chí trong cơ thể dã thú."

"Trong quá trình nhân loại sinh sôi nảy nở, các tiên hiền đã từng bước tìm ra sự ảo diệu của Cổ trùng. Người đã mở Không Khiếu, vận dụng chân nguyên bản thân tới nuôi dưỡng, luyện hóa, điều khiển các loại Cổ, đạt được các loại mục đích, chúng ta gọi chung là Cổ sư."

"Mà các ngươi bảy ngày trước trong Khai Khiếu đại điển, đều đã thành công mở ra Không Khiếu, ngưng tụ Chân Nguyên Hải, hôm nay đều đã là nhất chuyển Cổ sư."

Ở giữa học đường trong sơn trại, học đường gia lão đang chậm rãi nói.

Đối diện với ông ta là năm mươi bảy vị niên thiếu ngồi ngay ngắn, mỗi người đều tập trung tinh thần nghe.

Sự thần kì và cường đại của Cổ sư, đã sớm khắc sâu trong nội tâm các thiếu niên. Vì vậy mọi thứ gia lão giảng, đều rất hấp dẫn bọn họ.

Lúc này, một vị thiếu niên giơ tay, sau khi gia lão cho phép, thì đứng lên đặt câu hỏi: "Gia lão đại nhân, khi ta còn nhỏ chỉ biết, Cổ sư phân ra nhất chuyển, nhị chuyển vân vân, ngài có thể giảng giải cho chúng ta một chút không?"

Cổ Nguyệt Sư gật đầu, xua tay ý bảo thiếu niên ngồi xuống: "Cổ sư tổng cộng có chín đại cảnh giới, từ dưới lên trên, theo thứ tự là nhất chuyển, nhị chuyển, tam chuyển cho đến cửu chuyển. Trong mỗi một đại cảnh giới lại phân ra thành bốn tiểu cảnh giới sơ giai, trung giai, cao giai, đỉnh phong. Các ngươi vừa mới trở thành Cổ sư, cũng là nhất chuyển sơ giai."

"Nếu sau này các ngươi nỗ lực tu hành, tu vi dĩ nhiên là sẽ nâng cao, tấn chức nhị chuyển, tam chuyển cũng có thể. Dĩ nhiên tư chất càng cao, khả năng tấn thăng càng lớn."

"Tư chất Đinh đẳng, nguyên hải chiếm ba thành Không Khiếu, thường thường cao nhất có thể tu hành đến nhất chuyển, nhị chuyển. Tư chất Bính đẳng, nguyên hải là bốn năm thành Không Khiếu, thông thường sẽ ở cảnh giới nhị chuyển, chỉ có một bộ phận rất ít có thể may mắn đột phá đến tam chuyển sơ giai. Tư chất Ất đẳng, nguyên hải chiếm tổng cộng bảy thành Không Khiếu, có thể tu hành đến tam chuyển, thậm chí tứ chuyển. Tư chất Giáp đẳng, chiếm tám chín thành Không Khiếu, người như vậy tự nhiên thiên phú cao nhất, thích hợp nhất tu hành Cổ sư, có thể tu hành đến ngũ chuyển."

"Về phần Cổ sư lục chuyển trở lên, mỗi một người đều là truyền kì, cụ thể ta cũng không rõ lắm. Bộ tộc Cổ Nguyệt chúng ta cũng chưa từng xuất hiện Cổ sư lục chuyển, thế nhưng Cổ sư ngũ chuyển, tứ chuyển cũng đã có."

Các thiếu niên đều đựng thẳng lỗ tai lên, hai mắt lấp lánh toả sáng mà nghe.

Rất nhiều người không tự chủ được nhìn về phía Cổ Nguyệt Phương Chính đang ngồi nghiêm chỉnh ở hàng thứ nhất, đây chính tư chất Giáp đẳng đó, trong ánh mắt đều tràn đầy tình cảm ước ao ghen tị.

Đồng thời cũng có một bộ phận ánh mắt nhìn về góc hàng cuối cùng của học đường.

Dựa vào cửa sổ trong góc phòng, Cổ Nguyệt Phương Nguyên đang nằm trên bàn ngủ khò khò.

"Xem kìa, còn đang ngủ cơ đấy." Có người khẽ nói.

"Đã ngủ liên tục một tuần lễ, còn không trở lại bình thường?" Có người bĩa môi.

"Đâu chỉ vậy, nghe nói hắn buổi tối đều đêm không về túc xá, ở xung quanh thôn bên ngoài lêu lỏng."

"Có người không chỉ thấy một lần, buổi tối hắn ôm một vò rượu, say không còn biết gì ở bên ngoài. May là mấy năm nay, thôn làng xung quanh đã được dẹp yên, tương đối an toàn." Các bạn học thì thầm với nhau, các loại tin đồn nhanh chóng lưu truyền.

"Ai, đả kích quả thực quá lớn. Bản thân được gọi là thiên tài nhiều năm như vậy, không ngờ kết quả chỉ là một Bính đẳng, ha ha."

"Nếu như thế thì cũng tốt thôi. Vậy mà đệ đệ ruột thịt lại kiểm tra ra Giáp đẳng, giờ đây vạn chúng chú mục, hưởng thụ sự đối đãi tốt nhất. Đệ đệ ở trên trời, ca ca ở dưới đất nha, chậc chậc..."

Nghe được tiếng bàn luận bên tai càng lúc càng lớn, đầu chân mày học đường gia lão nhíu lại thành nếp nhăn.

Bên trong phòng học, tất cả các thiếu niên đều ngồi nghiêm chỉnh, tỏa sáng sức sống tràn đầy, vì vậy càng khiến Phương Nguyên đang ngủ trên bàn càng thêm bắt mắt.

"Đã một tuần trôi qua, vẫn chán chường như thế. Hừ, trước đây cũng là nhìn lầm, người như vậy làm sao có thể là thiên tài!" Gia lão trong lòng không vui hừ lạnh. Tình hình này, ông đã nói rất nhiều lần với Phương Nguyên, thế nhưng không có chút hiệu quả, Phương Nguyên vẫn làm theo ý mình như cũ. Mỗi giờ học đều ngủ, khiến gia lão phụ trách dạy học vô cùng đau đầu và căm tức.

"Quên đi, chẳng qua là một Bính đẳng. Ngay cả chút đả kích ấy cũng không chịu đựng nổi, tâm tính như vậy được bồi dưỡng cũng khó có thể trọng dụng, ngược lại lãng phí tài nguyên gia tộc." Trong lòng gia lão vô cùng thất vọng với Phương Nguyên.

Phương Nguyên chẳng qua là tư chất Bính đẳng, so ra mà nói, đệ đệ Phương Chính tư chất Giáp đẳng của hắn mới là đối tượng đáng giá khiến gia tộc dốc sức bồi dưỡng.

Học đường gia lão vừa nghĩ, trong miệng lại vừa tiếp tục đề tài: "Trong lịch sử của tộc ta, xuất hiện rất nhiều cường giả. Trong đó cường giả ngũ chuyển thì có hai vị. Một là tộc trưởng đời thứ nhất, là lão tổ tông của chúng ta, chính ông đã sáng lập Cổ Nguyệt sơn trại. Còn có một vị, là tộc trưởng đời thứ tư. Thiên tư trác tuyệt, tu hành đến cảnh giới Cổ sư ngũ chuyển. Nếu không vì tên ma đầu Hoa tửu hành giả đê tiện vô sỉ kia đánh lén, có lẽ còn có thể tấn chức thành lục chuyển cũng không chừng. Ai..."

Nói đến đây, Cổ Nguyệt Sư thở dài một hơi.

Dưới bục giảng, các thiếu niên kêu lên đầy căm phẫn.

"Cũng vì Hoa tửu hành giả, quá âm hiểm giả dối!"

"Đáng tiếc tộc trưởng đời thứ tư của chúng ta làm người nhân hậu, tráng niên mất sớm."

"Chỉ hận ta không sinh sớm mấy trăm năm, bằng không nhìn thấy ma đầu kia, nhất định phải liều mạng bóc trần gương mặt đáng ghê tởm của lão ta."

Điển cố của tộc trưởng đời thứ tư và Hoa tửu hành giả, tộc nhân Cổ Nguyệt không ai không biết.

Hoa tửu hành giả cũng là Cổ sư ngũ chuyển, là hái hoa đạo tặc tàn ác lâu năm, tiếng tăm lừng lẫy trong ma đạo đương thời. Mấy trăm năm trước, ông ta lẻn đến Thanh Mao Sơn, mưu đồ gây án ở Cổ Nguyệt sơn trại, kết quả bị tộc trường đời thứ tư biết được. Sau một hồi chiến đấu dữ dội kinh thiên động địa, Hoa tửu hành giả bị đánh quỳ xuống đất xin tha thứ, tộc trưởng đời thứ tư tấm lòng nhân hậu, dự định tha cho hắn một mạng. Kết quả Hoa tửu hành giả đột nhiên đánh lén, trọng thương tộc trưởng đời thứ tư.

Tộc trưởng giận dữ, đánh chết Hoa tửu hành giả tại chỗ, thế nhưng sau đó cũng trọng thương không trị được, buông tay nhân gian.

Vì vậy, ở trong lòng tất cả tộc nhân bộ tộc Cổ Nguyệt, tộc trưởng đời thứ tư là nhân vật vì sơn trại mà hy sinh anh hùng.

"Hoa tửu hành giả sao..." Bị sự lên án công khai trên học đường đánh thức, Phương Nguyên ở trong góc phòng mở đôi mắt mông lung ngái ngủ.

Hắn duỗi mạnh cái thắt lưng, trong lòng cũng có chút oán trách: "Cái tên Hoa tửu hành giả này, rốt cuộc chết ở đâu? Vì sao xung quanh sơn trại ta đều đã đi quanh một vòng, vẫn không tìm thấy di sản của ông ta?"

Trong trí nhớ, ước chừng hai tháng sau, một vị Cổ sư bởi vì thất tình mà say rượu, say như chết nằm ngoài sơn trại, kết quá mùi rượu lan ra xung quanh, bất ngờ đưa đến một con Tửu Trùng.

Cổ sư mừng rỡ muốn bắt. Tửu Trùng cuống quít chạy trốn, Cổ sư đuổi theo không bỏ, theo dấu vết Tửu Trùng, phát hiện ra một hang động bí ẩn, thông xuống dưới đất.

Tửu Trùng là một loại Cổ là rất quý giá, Cổ sư này trong cơn say mạo hiểm tiến vào trong động, đi vào hang động dưới đất. Sau đó thì phát hiện thi hài Hoa tửu hành giả, còn có di sản để lại.

Sau khi Cổ sư trở lại sơn trại, hồi báo tất cả phát hiện, lập tức gây ra một hồi oanh động lớn trong gia tộc.

Mà Cổ sư này cũng vì vậy mà được lợi, tu vi càng thêm vượt lên, trái lại thu hút tình lữ kia từng vứt bỏ hắn quyay trở lại. Trở thành một nhân vật phong vân đương thời.

"Tiếc là tin tức này, ta cũng chỉ nghe nói đại khái, cũng không biết vị trí chính xác. Lúc đó cũng không nghĩ tới sẽ có ngày sống lại. Hoa tửu hành giả, ngươi rốt cuộc chết ở đâu?"

Hắn mấy ngày qua, mua rất nhiều rượu, màn đêm vừa buông thì đi dạo xung quanh sơn trại ngay. Muốn mượn việc phát tán mùi rượu hấp dẫn con Tửu Trùng lộ diện. Đáng tiếc, chính là không gặp được Tửu Trùng kia, kết quả làm người ta vô cùng thất vọng.

"Nếu tìm được Tửu Trùng kia, luyện hóa thành bản mệnh Cổ, thì tốt hơn so với Nguyệt Quang Cổ trong gia tộc. Nháy mắt đã đến tháng tư, ta sắp không đợi được rồi." Phương Nguyên thở dài một hơi, chuyển tầm mắt ra ngoài cửa sổ.

Chỉ thấy dưới trời xanh mây trắng, quần sơn xanh mát kéo dài liên miên. Gần bên cạnh lại là một khu rừng trúc.

Đây là Mâu trúc đặc hữa của Thanh Mao Sơn, mỗi cây thẳng thắp thành đường, hơn nữa phần mũi cực kỳ sắc nhọn, như là một mũi thương.

Rừng cây cách đó không xa, đã có những lá mới xanh biếc. Chồi non mọc ra, từng lá xanh non. Thỉnh thoảng có con chim tước màu sắc mĩ lệ đáp xuống.

Gió xuân kéo đến, mang theo hơi thở tươi mát bao quanh núi xanh nước biếc, gột rửa nhân gian.

Trong lúc không hay không biết, lớp học đến hồi kết thúc. Học đường lão gia cuối cùng thông báo: "Trong tuần này, ta đã dạy các ngươi làm sao minh tưởng, tự mình xem Không Khiếu Nguyên Hải, làm sao đả tọa, điều động chân nguyên trong cơ thể. Bây giờ là thời điểm luyện hóa bản mệnh Cổ của các ngươi. Sau khi giờ học này kết thúc, các ngươi phải đi Cổ thất của học đường, chọn Cổ trùng. Sau khi chọn Cổ trùng, trở về nhà tiềm tu. Cho đến lúc luyện hóa Cổ trùng xong, trở lại học đường tiếp tục đi học. Đồng thời, cái này cũng là khảo hạch đầu tiên của các ngươi. Ai có thể đạt được thứ nhất, sẽ có hai mươi khối nguyên thạch hậu thưởng."

Ồ!

Sau một khắc, toàn bộ học đường đều hoan hô lên.

"Rốt cuộc phải luyện hóa Cổ trùng, ta đây nên chọn Cổ trùng gì mới được đây?" Phương nguyên trong mắt loé lên tia sắc bén rồi biến mất.