Có Chồng Là Thần Y

Chương 992: Vinh Hạnh Của Tôi






Anh nhìn Doãn Bác Minh nói thẳng: "Tuyết Liên Hoa này cũng không phải là là quá quý hiếm, với tôi thì thời gian trước, Dược Các đã nhập đủ vào Y Đạo Môn của chúng tôi.

Dược liệu ở trong Dược Các phong phú đa dạng đến mức nào hẳn mọi người cũng từng nghe rồi.

Tính chất của Tuyết Liên Hoa ở Dược Các có dược tính tốt hơn cái trong tay cậu không một nghìn lần cũng tám trăm lần, cho nên tôi cũng không thèm khát gì cái này" "Chuyện này." Doãn Bác Minh nghe vậy cũng không khỏi đến sững sờ, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì mới tốt.
Phòng Tổ Lưu vốn còn định đưa ra đồ vật mà mình mang đến, nhưng nhìn thấy tình hình của hai người trước mình thì do dự, cuối cùng cũng không đưa ra.


“Các cậu tốt nhất đừng cầu xin anh ta, chúng tôi đây đi từ Yên Kinh tới, mở miệng ra là mười mấy ngàn tỷ, cũng chỉ muốn mua một việc thuốc kéo dài tuổi thọ cho chúng ta của anh ta, mà anh ta cũng không chịu, mấy người các cậu còn đem mấy thứ đồ rách rưới này đến, tốt nhất là không cần hi vọng gì đâu!” Viên Văn Hùng ngoài cười nhưng trong không cười giễu cợt nói, “Đúng vậy, các người lấy mấy thứ rách rưới này ra không cảm thấy ngại hả, nhanh nhanh đưa về đi, đừng làm trò cười cho người khác.

Dì Quách cũng ở một bên nói.
Ba người nghe xong, trên mặt cũng không khỏi đỏ lên, thật là không thể chịu được.
Nhưng Sở Quốc Thiên lại nói: "Tôi nói đồ vật của bọn họ rất bình thường nhưng tôi cũng không nói không cho bọn họ thuốc!”
Một giây sau câu nói này, ba người vốn đã nản lòng thoái chỉ cảm thấy hi vọng lóe lên trong nháy mắt, từng người mặt mũi tràn đầy kinh ngạc nhìn về phía Sở Quốc Thiên.

“Cái gì?" Bọn người Cổ Cương Kiên và Viên Văn Hùng đều vô cùng ngạc nhiên, ai cũng không thể tin được nhìn
Sở Quốc Thiên.

“Những thứ này tôi không cần, nhưng tôi đồng ý cho các anh thuốc! Tôi cho vô điều kiện.

Sở Quốc Thiên nhìn mấy người, một mặt chân thành nói.
Ba người nghe vậy, trên mặt không giấu được vui sướng, vội vàng nói cảm ơn liên tục với Sở Quốc Thiên.


“Thần y Sở, thật sự cảm ơn ngài!” "Ân tình của ngài, chúng tôi cả đời này cũng sẽ không quên! Thần y Sở, cảm ơn, cảm ơn.

“Thần y Sở, anh có ý gì vậy? Anh tình nguyện cho không bọn họ nhưng không chịu bán dù chúng tôi ra giá vài chục tỷ, là cố ý nhắm vào chúng tôi hay sao?” CỔ Cương Kiên trầm mặt, tức giận chất vấn.

“Tôi cũng không có thời gian rảnh rỗi nhằm vào các người.”
Sở Quốc Thiên mặt không chút thay đổi nói: "Tôi tặng cho Phan Nông Thuận bởi vì bố cậu ta là người chính trực, vì công việc nghiên cứu khoa học mà ra sức cống hiến, có ai mà không biết? Người tốt như thế, tôi tình nguyện tặng cho ông ấy một viên!” “Mà bố của Doãn Bác Minh Doãn Vạn Quân lại càng không cần nhiều lời, đạo lý giống nhau, tôi cũng tình nguyện cho không, bọn họ có thể sử dụng thuốc của tôi ngược lại là vinh hạnh của tôi, còn Phòng Tổ Lưu, cậu ấy với tôi có một chút gốc gác quen biết, cho cậu ấy một viên, không thì sao?” Bọn người Cổ Cương Kiên kìm nén một hơi, nhưng lại không thể tìm thấy điểm gì để phản bác.

Ba người Phan Nông Thuận, Doãn Bác Minh và Phòng Tổ Lưu đi không được bao lâu, lại có không ít người lục tục chạy tới quán trà.
Bọn người Cổ Cương Kiên, tất cả mọi người đều đứng yên tại chỗ, hôm nay đến đây vậy mà đều là những nhân vật máu mặt ở Yên Kinh.

Lúc trước Tất Ngọc Tâm nhận được phân phó của Sở
Quốc Thiên chỉ truyền thống tin này đến các gia tộc lớn ở
Yên Kinh.
Về phần gia tộc Nam Cung, ít nhất trước mắt còn chưa biết chuyện thuốc kéo dài tuổi thọ này.
Đừng nói gia tộc Nam Cung, cho dù là người trẻ tuổi đứng trước mặt Sở Quốc Thiên mà nhà họ Dương phái đến cũng không biết.
Cậu ta đến đây chỉ là để hi vọng Sở Quốc Thiên thu tay lại, buông tha cho nhà họ Dương, cho bố của cậu ta một con đường sống, nghe chuyện thuốc, ngay từ đầu vẫn là không hiểu vì sao, sau khi hiểu rồi, trong lòng cũng liên tục ngạc nhiên.