Có Chuyện Muốn Nói Cho Ngươi

Chương 120




Diệp Hiểu Quân không nhớ rõ lúc nào mình mất đi ý thức, nàng có rất ít sự tình không nhớ được.

Nàng chỉ nhớ rõ sau khi nàng thu được bưu kiện của Bearxxx, rút cuộc hạ quyết tâm, để cho Lục Tĩnh Sanh ôm lấy nàng, nói ra sự kiện trước kia vẫn luôn làm thí nghiệm mà không thành truyền lại cho Lục Tĩnh Sanh.

Mấy giây sau, nàng té xỉu.

Tỉnh lại thì đã nằm ở trong phòng của Lục Tĩnh Sanh, không phải bệnh viện.

Lục Tĩnh Sanh ngồi trên ghế sofa ở bên cửa sổ nghiêng chân, ngón tay ở trên máy vi tính đang di chuyển.

"Tĩnh Sanh..." đầu Diệp Hiểu Quân rất đau, con mắt càng đau, có chút ngồi không nổi.

Lục Tĩnh Sanh nghe thấy thanh âm của nàng lập tức đứng dậy, đối với bên ngoài hô một tiếng: "Chị ấy tỉnh rồi."

Tiểu Quý cùng Sài Trăn đều ở đây, Đồng Ấu Ninh bận rộn, nói buổi tối sẽ đến thăm nàng.

"Diệp lão sư chị làm sao vậy, thật sự là dọa chết người." Tiểu Quý một tay cầm bình nước ấm một tay cầm ly, "Uống chút nước không? Nước ấm."

Sài Trăn hỏi Lục Tĩnh Sanh: "Tại sao không đi bệnh viện, con mắt đều như vậy rồi."

"Đôi mắt đau không?" Lục Tĩnh Sanh không có trả lời Sài Trăn, nàng đã sớm phát hiện con mắt của Diệp Hiểu Quân khác thường, cùng tình huống tại nơi rừng nhiệt đới quay phim trước kia. Diệp Hiểu Quân đã cố ý nhắc cho nàng không đi bệnh viện, cũng vì té xỉu chuẩn bị sẵn sàng, nhất định có nguyên nhân của riêng nàng. Gọi tiểu Quý cùng Sài Trăn tới là sợ có tình huống đột phát, một mình nàng ứng phó không được.

Diệp Hiểu Quân lắc đầu, nhìn tiểu Quý cùng Sài Trăn.

Lục Tĩnh Sanh nói với các nàng: "Hai người đi về trước đi, có việc chị sẽ tìm hai người."

Tiểu Quý nói: "Vâng! Điện thoại di động của em sẽ luôn mở máy, có chuyện gì boss trực tiếp gọi điện thoại cho em!"

Hai người đi đến dưới lầu, Sài Trăn lái xe tới, nói đưa tiểu Quý về nhà. Tiểu Quý trên đường không nói chuyện, đặc biệt yên tĩnh, đặc biệt quỷ dị, Sài Trăn tò mò hỏi:

"Khó được khi cái miệng của cô nghỉ ngơi, là chịu đả kích?"

Tiểu Quý lầm bầm nói: "Tôi có gì mà dễ chịu đả kích."

"Bởi vì sự việc của Diệp trưởng phòng?"

Tiểu Quý nhìn qua phía con đường rộng rãi đằng trước, nhẹ nhàng thở dài: "Cũng không tính a, tôi tất nhiên hy vọng hai người bọn họ có thể ở bên nhau thật tốt... Đối với tôi mà nói các nàng không chỉ là lão bản hay đồng nghiệp, là bằng hữu cô hiểu không, bằng hữu. Cho dù là hôn môi hay là quan hệ thân mật gì cũng cần có bí mật riêng, cho nên... Rất bình thường, tôi hiểu. Chẳng qua là a, tôi có cảm giác mình vẫn luôn sống ở trong sinh hoạt của người khác, bởi vì người khác vui vẻ mà vui vẻ, vì người khác bi thương mà bi thương. Tôi không có thứ thuộc về riêng mình."

"Bỗng nhiên văn nghệ đi lên, đã đến tuổi phát – tình rồi."

"..." Quả thực nhiều rãnh không miệng, không thể phun ra được ngà voi!

"Ít nhất cô sẽ vui vẻ cũng sẽ bi thương, rất tốt." Sài Trăn nhàn nhạt cười, "Hơn nữa còn là vì người khác, là một cô nương tốt có tâm huyết."

Tiểu Quý nhìn nàng, bỗng nhiên rất có hứng thú tìm hiểu: "Này mặt lạnh, cô đến cùng là bởi vì sao mà nghỉ việc từ Hoàn Cầu chuyển về đây?"

Tiểu Quý cùng Sài Trăn đi rồi, Diệp Hiểu Quân hỏi Lục Tĩnh Sanh: "Trước khi chị té xỉu, có cùng em nói được gì không?"

Lục Tĩnh Sanh: "Em chỉ nghe thấy chị nói ở bên tai hai chữ —— chúng ta, sau đó đột nhiên không nói lời nào, thân thể cứng ngắc đáng sợ, em ôm người chị như thể đang ôm một cây nước đá. Em biết rõ chị có chuyện, đỡ eo của chị nhìn nét mặt của chị, chị biết bộ dạng chị lúc ấy như thế nào không? Thực dọa người, hai mắt vô thần, khuôn mặt đối diện em nhưng rõ ràng không phải thấy em, tựa như có một màn hình mà em không nhìn được ngăn cách ở giữa hai ta. Miệng của chị vẫn còn động nhưng em nghe không rõ chị nói là cái gì, em gọi chị vài tiếng nhưng chị cũng không có phản ứng, bỗng nhiên mắt trái nhanh chóng sung huyết, em lập tức ôm chặt chị, chị lập tức liền mềm thành một bãi ập xuống, khi đó chị đã không ý thức rồi. Đừng nhìn chị gầy lại không cao, lúc chị còn thanh tỉnh em còn có thể ôm ngang chị, lúc chị ngất đi cảm giác nặng gấp đôi, chỉ có đem chị vớt lên đều mất cả buổi, may mắn bình thường em cũng có tập thể hình, cuối cùng là đem chị ôm vào xe."

Quá trình so với dự kiến của Diệp Hiểu Quân không sai biệt lắm, bất quá nghe Lục Tĩnh Sanh miêu tả như vậy trong lòng còn sợ hãi, rất có cảm giác chân thực.

Diệp Hiểu Quân giữ chặt cánh tay của Lục Tĩnh Sanh nhẹ nhàng giúp nàng mát xa: "Mệt mỏi em rồi."

"Mệt mỏi không là gì, là làm em sợ hãi." Lục Tĩnh Sanh đem tóc của nàng quét đến phía sau vành tai, để lộ rõ ra mắt trái, "Chị như vậy thật không có việc gì? Không đi bệnh viện nó có thể tự mình bình phục?"

"Không sao, em xem lần sung huyết trước cũng là tự mình hồi phục mà..." Nói lời này, Diệp Hiểu Quân còn muốn đối với nàng bày ra chút mỉm cười nhẹ nhõm để chứng minh bản thân mình thật sự không có việc gì, bỗng nhiên dừng lại, một hồi đau nhức kịch liệt giống như là có năng lực hữu hình, từ trong đầu đâm ra bên ngoài, hung hăng mà đâm vào con mắt, Diệp Hiểu Quân không kịp đề phòng, nhịn không được kêu một tiếng, che mắt, lỗ chân lông toàn thân dựng thẳng lên, mồ hôi lạnh rịn ra.

"Còn nói không sao!" Lục Tĩnh Sanh bá một chút đứng lên, "Có phải rất đau hay không! Cho em xem một chút!"

Diệp Hiểu Quân cảm giác được lòng bàn tay có chất lỏng sền sệt, trong lòng thầm kêu không tốt, Lục Tĩnh Sanh đã kéo tay của nàng ra.

Một nhóm máu treo ở trên gương mặt của Diệp Hiểu Quân, giống như nước mắt chảy xuống, tụ tập tại một chỗ trong chốc lát sau nhỏ tại trên chăn.

Lục Tĩnh Sanh triệt để sửng sốt.

Diệp Hiểu Quân buông tay nhìn thoáng qua, máu so với nàng nghĩ còn nhiều hơn, lập tức xuống giường đi vào phòng vệ sinh soi gương, bộ dạng của nàng vô cùng dọa người, máu từ mắt trái lao nhanh xuống so với bất luận lần khóc to nào trước kia của nàng đều muốn nhiều hơn rất nhiều.

Bồn rửa tay trắng noãn lập tức bị nhuộm đỏ, nàng bị chính mình làm sợ đến lui về phía sau hai bước, trong lúc nhất thời không biết nên làm cái gì cho tốt.

Lục Tĩnh Sanh lấy ra khăn mặt đem ánh mắt của nàng che, rất lo lắng: "Thật sự không đi bệnh viện?"

Diệp Hiểu Quân không đáp lời, có hay không, có lẽ đi bệnh viện nhìn một chút? Lục Tĩnh Sanh không cùng nàng dài dòng, lôi kéo nàng đi ra ngoài: "Đi xem rồi hãy nói, tối thiểu nhất phải cầm máu trước."

Đi bệnh viện, bác sĩ nhìn nhìn tình trạng của nàng hỏi đụng vào chỗ nào, nàng nói không có đụng, tự chảy. Bác sĩ kỳ quái liếc nhìn nàng một cái, giúp nàng xử lý con mắt, phát hiện đã không còn chảy nhiều máu, kết luận không tốt lắm, kêu nàng trước đi làm kiểm tra CT cùng kiểm tra bệnh lý.

Thời điểm đi kiểm tra, Diệp Hiểu Quân có điểm do dự, Lục Tĩnh Sanh tại bên tai nàng nói: "Chúng ta cứ đi nhìn xem, nếu như có thể kiểm tra ra cái gì có thể giải quyết vấn đề cũng không tốt sao? Một khi tình huống không đúng chúng ta quay đầu chạy, chị chạy phía trước em giúp chị cản phía sau."

Vốn tâm tình luôn trầm trọng, bị lời này của Lục Tĩnh Sanh ồn ào thiếu chút nữa bật cười.

"Cảm giác này thật đặc biệt." Lục Tĩnh Sanh lôi kéo Diệp Hiểu Quân đi lên phía trước, "Diễn nhiều bộ phim như vậy, không nghĩ tới có lúc sẽ lạc vào cảnh giới kỳ lạ như vậy, tự thể nghiệm tình tiết giống như trong điện ảnh, thật kích thích."

Diệp Hiểu Quân biết rõ nàng đang tận khả năng giúp cho chính mình hòa hoãn lại tâm tình khẩn trương, cũng là yên lặng cường điệu tín nhiệm của nàng.

Diệp Hiểu Quân đan tay cùng nàng, mười ngón tay xen kẽ, tiến bước đi nhanh.

Kết quả kiểm tra túi nước mắt không có vấn đề, cũng không có tra ra bệnh tật khác nào, giống như là ngoại thương. Nhưng lại căn cứ người bệnh tự mình miêu tả cũng không có bị ngoại thương.

Bác sĩ đề nghị nàng lưu lại viện quan sát, Diệp Hiểu Quân lôi kéo Lục Tĩnh Sanh đi ra ngoài, nói về nhà.

"Thật không nằm viện quan sát vài ngày?" Lục Tĩnh Sanh không thể không lo lắng, tuy rằng cầm máu, nhưng con mắt vẫn còn dính máu đấy, tùy thời có thể lại rơi xuống một bãi máu.

Đoán chừng cũng giống như lần trước, tiếp thu tin tức cấp độ cao quá nhiều dẫn đến con mắt bị hao tổn, đây là hậu quả trước khi nàng áp dụng kế hoạch cũng đã nghĩ qua, chẳng qua là nàng không nghĩ tới còn nghiêm trọng nhiều như vậy.

Đúng vậy, dùng loại phương pháp khảo thí gửi bưu kiện truyền đi điểm mấu chốt để rồi nhận lại loạn mã đã không thể thỏa mãn Diệp Hiểu Quân, hiệu suất quá thấp, nàng cần khảo thí vũ khí cuối cùng—— trực tiếp nhìn thấy tương lai.

Nàng biết rõ nàng có thể làm được.

Tại bệnh viện trong lần Tiểu Quý bị thương kia, nàng bởi vì tình thế cấp bách nhất thời đều muốn trực tiếp báo cho Lục Tĩnh Sanh biết những tin tức đến từ tương lai, lời nói còn chưa được nói ra đã tiến vào không gian kỳ diệu. Quá khứ cùng tương lai, nàng nghĩ cũng không nghĩ ra phương thức xuất hiện, những cái hình ảnh vụn vặt lại nhanh chóng, bốn phương tám hướng trong cùng một lúc vọt tới tiến vào đáy mắt của nàng, trong nháy mắt liền biến mất. Quá nhanh, quá nhiều hình ảnh tiến tới trong lúc không hề chuẩn bị nàng thúc thủ vô sách. Cuối cùng nàng hôn mê, tỉnh lại thì chỉ nhớ rõ mấy cái hình ảnh —— tiểu Quý khôi phục, cùng Lục Tĩnh Sanh mãnh liệt cãi lộn tất cả đều trở thành sự thật.

Đây là pháp tắc thời gian nghiêm khắc nhất trói buộc nàng, khiến cho nàng nếu muốn trực tiếp biểu đạt sẽ dùng sức mạnh cứng rắn, thủ đoạn cực đoan làm cho nàng hôn mê.

Thế nhưng, nếu như muốn trói buộc nàng, vì cái gì làm cho nàng trông thấy những thứ đã đi qua cùng sắp tới? Diệp Hiểu Quân biết rõ có mạo hiểm, cũng muốn nếm thử, chẳng qua là vẫn không thông vấn đề này.

Nhưng bưu kiện Bearxxx gửi tới làm cho nàng không thể tiếp tục do dự, nàng cần lập tức hành động.

Bưu kiện mới nhất mà Bearxxx gửi tới, chỉ có bốn chữ: Cẩn thận hoả hoạn.

Bốn chữ này vô cùng đáng sợ, đúng là Bác Triển cùng Hoàn Cầu liều mạng, thời điểm Lục Tĩnh Sanh liên thủ với Đồng Ấu Ninh phản kích, đối phương bị thương nhất định sẽ trả thù, thủ đoạn trả thù không cách nào tưởng tượng.

Đường Cảnh Lộ là một người đáng sợ, ngày ấy tại trong rạp hát xuống đao với tiểu Quý khẳng định chính là nàng, nói nàng muốn phóng hỏa, Diệp Hiểu Quân một điểm cũng không kinh ngạc.

Thế nhưng là khi nào sẽ phát sinh hoả hoạn? Phát sinh ở đâu? Có khi nào lại trong lúc lơ đãng, khó lòng phòng bị.

Quả cầu kiếp nạn vẫn luôn đè ép bên người Lục Tĩnh Sanh lặng lẽ chuyển động về phía trước, không biết đã lăn được lớn tới cỡ nào.

Cho dù có nguy hiểm, nàng cũng muốn mạo hiểm thử một lần.

Cố ý nói ra chuyện tương lai, dẫn đạo pháp tắc thời gian lần nữa thi bạo. Nếu có thể cùng lần trước giống nhau, nàng nhất định sẽ tập trung lực chú ý ghi nhớ tất cả những hình ảnh mà nàng nhìn thấy—— dù sao trí nhớ của nàng cũng không giống người thường.

Trên thực tế nàng thành công, thật sự nàng lại tiến vào thế giới kỳ diệu, thấy được quá khứ cùng tương lai.

Nàng có một phỏng đoán, làm cho nàng trông thấy những điều này không phải pháp tắc thời gian —— dù sao pháp tắc thời gian thô lỗ và nghiêm khắc như vậy, làm sao sẽ cho nàng chỗ tốt lớn như vậy.

Có thể là mắt trái của nàng, không tự giác chống cự pháp tắc thời gian.

Xuất phát từ bất luận nguyên nhân nào Diệp Hiểu Quân không biết, mắt trái của nàng mấy năm trước bắt đầu đau đớn cũng bắt đầu biến hóa.

Mắt trái của nàng khả năng chính là cuống họng lỗ đen, chính là cầu kết nối hai vũ trụ bình hành, có thể trông thấy sự vật trong chiều không gian cao hơn, cho nên nàng có thể trông thấy bưu kiện từ Bearxxx, mà người khác trông thấy chẳng qua là một đống loạn mã —— đương nhiên, nếu tin tức bị pháp tắc thời gian tận lực che đậy, Diệp Hiểu Quân cũng chỉ có thể nhìn thấy loạn mã.

Khi pháp tắc thời gian cật lực tham dự, mắt trái của nàng cũng triển khai ra năng lực chống cự lớn nhất, cũng liền sinh ra mấy giây thời không bốn chiều ngắn ngủn kia. Thời gian vô cùng ngắn, nhưng tồn trữ cực lớn tin tức, so với 50tb dữ liệu của Hoàn Cầu kia, nội dung còn muốn lớn hơn nhiều lần.

Những thứ này đều là nàng phỏng đoán, không thể nói hoàn toàn chính xác, tối thiểu đến bây giờ mới có nhiều chuyện có thể giải thích được thông. Cho dù con mắt xảy ra tình trạng như vậy, nhưng nàng vẫn còn rất may mắn, bị nắm mũi dắt đi lâu như vậy, cuối cùng thành công nắm giữ quyền chủ động.

Nàng nhìn thấy rất nhiều rất nhiều. Những hình ảnh sức nặng và số lượng quá mức to lớn, tại trong óc của nàng tạm thời vẫn là một mảnh mơ hồ, nhưng chỉ cần cho nàng thời gian, nàng lần lượt đem từng hình ảnh một phân biệt, sắp xếp, nhất định có thể tìm tới vật hữu dụng.

Nghĩ tới đây Diệp Hiểu Quân tự nhiên cảm thấy không cần phải ở bệnh viện chờ đợi, từ đầu đến cuối không có thay đổi, nàng sợ bệnh viện, lo lắng y học hiện đại thật có thể phát hiện nàng không giống người thường, đem nàng vây khốn cho rằng nàng là đối tượng thí nghiệm thì đời nàng coi như bị phá hủy.

"Không ở lại viện, chúng ta về nhà."

"Ừ..."

"Em đã nói tin tưởng chị đấy." Ánh mắt Diệp Hiểu Quân nhìn Lục Tĩnh Sanh rất kiên định, có loại khí tràng làm cho người ta thần phục.

Lục Tĩnh Sanh cũng chỉ biết đáp ứng.

Nếu như lần này sắp xếp không xuất ra vật hữu dụng, Diệp Hiểu Quân còn có thể thử lại một lần.

Kể cả mắt trái của nàng có khả năng không bảo vệ được.

Lúc hai người về đến nhà không đến năm giờ, trời còn chưa sáng.

Diệp Hiểu Quân đi tắm rửa, Lục Tĩnh Sanh từ trong hộp thuốc mà tiểu Quý chuẩn bị cho nàng xuất ra cái bịt mắt màu trắng giúp nàng gắn vào trên mắt trái: "Lúc tắm rửa chớ cho vào nước, nếu không thoải mái nới với em."

"Được."

Diệp Hiểu Quân cầm áo ngủ đi vào phòng tắm, Lục Tĩnh Sanh vẫn là không yên lòng tiến đến thăm dò: "Hay chúng ta cùng nhau tắm, xảy ra chuyện gì còn có thể cùng nhau chiếu cố có phải hay không?"

Diệp Hiểu Quân bấm lấy đầu nàng đem nàng đẩy đi ra.

Lục Tĩnh Sanh đứng đấy uống chén nước, sợ ngồi xuống liền ngủ mất.

Đồng Ấu Ninh rõ ràng cũng không ngủ, gọi điện thoại tới nói Đường Cảnh Lộ này thật sự là kỳ lạ, nàng đi thăm dò, rõ ràng không ai nguyện ý tiết lộ bất luận cái gì về nàng, một sự kiện cũng không: "Vì cái gì a đây là..."

Lục Tĩnh Sanh nói: "Đường Cảnh Lộ người này làm việc quá ác, nếu như nàng sửa lại tên đã nói lên cái tên này đối với nàng có tính chất uy hiếp nhất định, khẳng định không muốn người khác nhắc lại. Có lẽ nàng đã sớm làm ra chuyện gì, bịt miệng bạn đồng học."

Đồng Ấu Ninh: "Tớ còn thật không tin có người có thể đem quá khứ của mình triệt để xóa đi."

Lục Tĩnh Sanh đang muốn nói chuyện, nghe thấy Diệp Hiểu Quân hô to một tiếng:

"Tĩnh Sanh —— "

Diệp Hiểu Quân bỗng nhiên lao tới, cả người còn ướt nước chỉ bọc một cái khăn tắm, biểu hiện rất phấn khởi.

Lục Tĩnh Sanh nói với Đồng Ấu Ninh trở về lại trò chuyện, cúp điện thoại, kinh ngạc: "Làm sao vậy đây là?"

"Đi với chị đến nơi này!" Cô lung tung lau sạch nước còn đọng trên thân thể cùng tóc, đi tới tủ treo quần áo cầm quần áo.

"Đi chỗ nào a?"

Diệp Hiểu Quân vừa cài cúc áo, vừa nói: "Nghĩa trang."

Lục Tĩnh Sanh cho là mình nghe lầm: "Nghĩa trang...?"

"Đúng."

Nhìn ra bên ngoài, rạng sáng mùa đông, cảnh tối lửa tắt đèn, tiếng gió vẫn còn vù vù.

"Hiện tại?" . Kiếm Hiệp Hay

"Đúng."

"..."