Cổ Đại Khó Kiếm Cơm

Chương 62




Cả nhà ăn uống no nê xong, cùng ngồi quây quần bên bếp vừa sưởi lửa vừa trò chuyện. Hoắc Hiệp ngồi trên ghế con, người dựa vào đùi Hoắc Trung Khê, cùng Thẩm Hi học nhận huyệt đạo. Mỗi khi Hoắc Trung Khê chỉ ra một huyệt vị, sẽ lấy Hoắc Hiệp đang ngồi bên ra làm ví dụ thực tế, làm thằng bé bị nhột đến lắc lắc người trốn sang chỗ khác, hai cha con vừa học vừa chơi đùa hi hi ha ha.

Hoắc Trung Khê vốn định dạy võ công cho Thẩm Hi, khiến nàng có khả năng tự vệ trong rừng, còn nói trên người nàng căn bản đã có một phần võ công, Độc Linh tiên tử năm xưa cũng là nhân vật võ lâm số một số hai trên giang hồ, không thì hắn cũng không có khả năng bị thương nặng như vậy. Tuy vậy Thẩm Hi mới nghe phải rèn lại gân cốt, tăng cường thể lực linh tinh đã giơ tay đầu hàng, lắc đầu như trống bỏi. Đời trước chỉ môn thể dục thôi đã khiến nàng vất vả vô cùng, hồi lên đại học thầy giáo dạy một bộ trường quyền, lúc kiểm tra cuối kì cả lớp chỉ có 2 sinh viên không qua nổi môn là nàng với một sinh viên khác là người bị bó bột 2 tháng. Về sau thầy giáo còn dành một tuần học bù cho hai người, kết quả người bị bó bột kia qua môn, Thẩm Hi thì được thầy châm chước mà viết bừa một số điểm lên phiếu điểm để nàng được qua môn.

Hoắc Trung Khê cảm thấy nương tử nhà mình rất thông minh, không lẽ nào lại không học được võ công, vẫn thử dạy cho nàng mấy chiêu kiếm cơ bản, sau đó hắn được chứng kiến thế nào gọi là chân tay không phối hợp, Thẩm Hi căn bản không nhớ nổi chiêu kiếm, các bước lộn xộn, làm hắn bất ngờ nhất là nàng còn sửa được ra cả một chiêu mới, dù hắn có làm hết cách nàng vẫn học trước quên sau, không thể học nổi một chiêu thức. Cuối cùng, Hoắc Trung Khê bất đắc dĩ đành từ bỏ công cuộc giáo dục vĩ đại này, quyết định về sau phải theo sát thê tử để bảo vệ nàng, không để nàng tách ra một mình.

Lúc ngủ, có lẽ là do nhà gỗ ngăn gió ngăn sương tốt hơn túp lều nhiều, lại còn có đệm cỏ tranh, lò sưởi cháy suốt đêm nên dù ngoài cửa gió vun vút, trong nhà vẫn khá ấm áp, Thẩm Hi ngủ yên một giấc đến hừng đông. Sáng hôm sau nàng tinh thần thoải mái mà thức dậy, nhưng nhìn quanh đã không thấy Hoắc Trung Khê ở đây rồi, lúc nàng còn đang say giấc hắn đã biến mất trong rừng rậm.

Đợi đến khi mặt trời đã dâng cao Hoắc Trung Khê mới trở lại, vác theo một con lợn rừng. Thẩm Hi nhìn thấy mà vui mừng quá đỗi, rốt cục cũng có mỡ xào rau rồi!

“Chiêm ngưỡng” con lợn rừng một lúc lâu, Thẩm Hi mới mĩ mãn mà vung tay lên, để Hoắc Trung Khê mang con lợn ra bờ suối lột da bỏ ruột. Nếu là lợn bình thường, tất nhiên sẽ cần đun nước cạo lông, nhưng lợn rừng thì lại khác, lông nó rất dày và cứng. Hoắc Trung Khê giải thích là lợn rừng thường đi cọ lên cây để da dính nhựa, sau đó đi đằm mình trong vũng bùn hay chỗ đất ẩm để dính bùn đất lên người, rồi lại đi cọ cây,... cứ thế dần dần lớp bụi đất ngoài da đó sẽ dính chặt vào da chúng tạo nên một tầng vỏ giáp. Lớp giáp này rất cứng, giúp lợn rừng tránh được không ít đòn tất công của hổ báo.

“Tuy là nó lợi hại thế nhưng làm sao đánh lại Kiếm thần được đúng không? Thôi chàng mau xử lí nó đi.” Vì vậy Kiếm thần lợi hại hơn lợn rừng như Thẩm Hi nói đành lủi thủi nhấc con lợn rừng lên, mang theo bảo kiếm mà đi ra bờ suối làm thịt lợn rừng.

Đến gần trưa, Thẩm Hi cầm bảo kiếm của Hoắc Trung Khê quơ quơ nhìn ngắm con lợn rừng đã lột da, trong mắt nàng đây không chỉ là một đống thịt mà là thịt kho tàu, chân giò hầm, gan xào, sườn chua ngọt, thịt rán...

Nàng vui sướng làm việc, Hoắc Hiệp bên kia đã không vui vẻ như vậy. Từ hôm nay Hoắc Trung Khê bắt đầu kế hoạch huấn luyện thằng bé, bây giờ đang cho nó đứng tấn, thời gian khá lâu nên hai chân thằng bé đã run lên, thân thể không vững vàng như mới đầu. Hoắc Trung Khê ở bên cạnh tước gỗ, nhìn thấy tình huống này tuy có thương tiếc nhưng vẫn không để con trai dừng lại.

Thẩm Hi xẻ xong thịt, bắt đầu luyện mỡ, đợi đến khi tóp mỡ đã vàng thì vớt lên, đợi một lát sau thì tắt lửa, đợi mỡ hơi nguội rồi múc ra tô, mỡ rán được không ít, được đầy một tô to.

Mỡ đã rán xong, Thẩm Hi đổ nước vào nồi, đợi nước đã sôi thì cho hết thủ lợn, tim gan phèo phổi vào nấu để làm thức ăn chín. Trong lúc đợi đồ ăn chín, nàng nhấc giỏ lên, gọi Hoắc Trung Khê cùng đi vào rừng tìm đồ ăn.

Có Hoắc Trung Khê, Thẩm Hi không cần sợ trước sợ sau như lần trước, mỗi khi nhìn thấy loài cây mới nàng sẽ gọi hắn đến nhìn xem, mà Hoắc Trung Khê đã sống trong rừng rậm hơn 20 năm, biết rất rõ công dụng của chúng, dù có nhiều loại cây không có tên nhưng ăn được hay không thì hắn vẫn rõ. Hai người không đi bao lâu đã nhặt được đầy một sọt đồ rừng ăn được. Hoắc Hiệp còn đang ở nhà một mình nên hai vợ chồng không dám đi quá xa, thấy giỏ đã đầy cũng đi trở về.

Hoắc Hiệp vẫn đang kiên trì đứng tấn, cơ thể nhỏ bé đã run bần bật, mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Hoắc Trung Khê dù sao vẫn mềm lòng, từ xa đã gọi: “Được rồi, con nghỉ một lát đi, chốc nữa cha sẽ dạy kiếm thuật cho con.” Nghe được mệnh lệnh của cha, Hoắc Hiệp không kiên trì nữa, ngồi bệt xuống đất cái uỵch, thở phì phò vì mệt. Hoắc Trung Khê vội chạy qua, bế con trai lên nắn bóp bắp chân cho nó.

Thẩm Hi cũng vội chạy tới, thấy thằng bé mồ hôi ướt đẫm, trách hắn: “Con còn nhỏ, chàng đừng làm ngặt quá, lỡ nó mệt quá rồi sinh ra tâm lí cảm xúc chán học thì sao?” Hoắc Trung Khê chưa kịp nói gì, Hoắc Hiệp đã khẳng định: “Nương, con không mệt đâu! Con muốn trở thành Kiếm thần!”

Thấy con trai ngoan ngoãn lại chịu khó, Hoắc Trung Khê vui mừng nở nụ cười, nhẹ nhàng mát xa chân tay cho thằng bé. Còn việc Thẩm Hi có thể làm được chỉ là cố gắng nấu cơm thật ngon, đảm bảo dinh dưỡng cho con trai được đầy đủ.

Đến chiều, Hoắc Trung Khê bắt đầu dạy Hoắc Hiệp mấy chiêu kiếm pháp cơ bản, sau đó để thằng bé tự luyện, mình thì chặt gỗ, chuẩn bị dựng ngôi nhà chính chắc chắn hơn căn nhà tạm mới làm. Thẩm Hi thì xử lí nốt bộ lòng lợn sáng nay, ruột già thì để xào cay, còn ruột non thì rửa sạch, căng để đó làm ruột sấy, sau này nhồi lạp xưởng.

Cái thủ lợn khá to nên cả nhà ba người nàng ăn không hết, giờ trời đã chuyển lạnh nhưng chưa đến nỗi giữ đông được thức ăn nên Thẩm Hi định làm thành thịt treo với lạp xưởng để giữ thịt không bị hỏng, thức ăn cũng phong phú hơn. Tuy vậy làm mấy thứ này rất tốn muối, Thẩm Hi nhìn nhìn vại muối ngày càng vơi mà lo sầu không thôi. Không có nhà, dựng một cái, chưa có lương thực thì ăn cái khác thay tạm, nhưng nếu hết muối thì đúng là vấn đề lớn. Buổi tối cả nhà lên giường nằm xong, Thẩm Hi đợi Hoắc Hiệp ngủ say rồi mới nói chuyện muối với Hoắc Trung Khê. Hoắc Trung Khê nghe xong, cười an ủi, nói ở giữa khu rừng có một hồ nước mặn, chỉ cần đi chỗ đó múc nước về đun lên là có muối tinh, lúc trước hắn toàn làm vậy. Hơn nữa hắn còn nói cho nàng một tin tốt, mười mấy năm trước hắn ở đây lười đi cả quãng đường dài đến chỗ Mạc lão bá mua đồ nên có ý định tự trồng lương thực, có nhờ ông ấy mua hộ hạt giống với mầm rau, những loại cây gì thì hắn không biết, dù sao là rất nhiều. Có hạt giống xong hắn đi khai hoang một mảnh đất, vung hết hạt giống, trồng mầm rau xuống, đến mùa thu quả nhiên có thu hoạch, nhưng đáng buồn là lương thực thu được không thể nấu lên ăn luôn hay nhào bột làm bánh mà là hạt hạt mang vỏ, lại còn có nhặm ngứa, Hoắc Trung Khê lại không biết cách bỏ vỏ thóc lúa hay xay bột nên cuối cùng đành bỏ qua chuyện này, mặc kệ chỗ lương thực kia ở đó. Năm nào đến mùa mảnh đất kia cũng sẽ có thu hoạch, nhưng giờ đã qua hơn 10 năm rồi, không biết chúng nó còn mọc nữa không.

Nghe Hoắc Trung Khê nói có lương thực, Thẩm Hi vui mừng quá đỗi. Nếu không có lương thực, ngày ngày ăn thịt cũng có thể sống được, nhưng sẽ thiếu tinh bột, Hoắc Hiệp đang tuổi ăn tuổi lớn, nàng sợ thằng bé càng bị thiếu chất hơn. Thẩm Hi vui sướng hôn chụt một cái lên má Hoắc Trung Khê, miệng ngọt như mía lùi: “Tướng công, chàng thật là quá lợi hại! Ta yêu chàng quá đi mất ~”

Hoắc Trung Khê thấy nương tử không kêu khổ, lại không oán giận mình một câu, luôn suy nghĩ tìm mọi cách cải thiện cuộc sống trong rừng, trong lòng ngọt ngào vui sướng không kém, nếu không phải có thằng nhóc đang nằm bên cạnh hắn đã ôm nàng vào lòng mà yêu thương từ nãy rồi. Bây giờ con trai đã ngủ say, tiểu thê tử lại chủ động nhào vào ôm ấp, hắn duỗi tay ra ôm chặt lấy nàng, hôn lấy đôi môi nhỏ đang ríu rít trò chuyện.

Hai người đã không thân thiết mấy ngày, lần này tất nhiên là khá kịch liệt, lại sợ đánh thức con trai, đành cố gắng mà nhịn xuống không hé miệng, khiến Hoắc Trung Khê khá tiếc nuối không thể nghe được âm thanh của Thẩm Hi. Xong chuyện, hắn nhìn con trai đang nằm một bên, thở dài: “Phải cách một gian phòng riêng cho thằng nhóc này mới được, vướng víu thật.” Trả lời hắn chỉ có tiếng cười rúc rích của Thẩm Hi.

Đáng tiếc là mơ mộng tốt đẹp bao nhiêu thì hiện thực lại tàn khốc bấy nhiêu, khi hai người đi đến chỗ hồi trước Kiếm thần gieo hạt, chỉ tìm được một ít lúa mạch còi cọc, còn có một mảnh hạt kê, tiếc là đã qua thời điểm thu hoạch, bông lúa đã mốc meo.Còn rau cỏ thì đỡ hơn, cải củ cải trắng mọc khá tốt, hành lá mọc cao gần bằng đầu gối, mấy cây đậu đũa có treo mấy quả đậu.

Thẩm Hi cầm một bông lúa lên xem thử, tiếc là bông lúa đã qua thời điểm thu gặt khá lâu, không thể ăn được, niềm hi vọng cuối cùng bị dập tắt, nàng đành chuyển qua chỗ rau xanh, nhổ củ cải với hành lên để mang về cạnh nhà trồng, mấy quả đậu đũa cũng hái hết, để dành sang năm làm hạt giống.

Hoắc Trung Khê thấy thê tử thất vọng, không muốn nàng buồn nên chuyển chủ đề: “Không có việc gì, mấy ngày nữa An Khánh Đào sẽ tới đây, khiến hắn lại đi chỗ Mạc lão bá khiêng thêm lương thực về là được.” Thẩm Hi chờ mong: “Khi nào hắn sẽ đến đây?”

“Mấy hôm nữa, hắn xử lí xong mấy việc rồi mới tới.”

“Thế về sau hắn còn đi nữa không?”

“Không, về sau hắn sẽ ở lại chỗ này luyện võ.”

Nghe Hoắc Trung Khê nói vậy, Thẩm Hi chợt nhớ ra một chuyện: “Này, không phải chàng có một tòa Kiếm Thần Sơn sao, ở chỗ nào vậy? Không phải là chỗ này đấy chứ?” Hoắc Trung Khê xách cái sọt lên, dắt tay nàng đi trở về: “Tòa núi kia ở chỗ phía tây kinh thành, trước kia là một ngọn núi hoang, về sau ta trở thành Võ thần thì hoàng đế bệ hạ đưa ngọn núi kia cho ta, đổi tên là Kiếm Thần Sơn.”

“Không phải chỗ đó có rất nhiều trẻ con đi học võ sao? Chàng không ở kia dạy dỗ có ổn không?” Kiếm Thần Sơn không có Kiếm thần, sẽ không ảnh hưởng đến việc học tập của con em nhà người ta đấy chứ?

Hoắc Trung Khê cười tự tin: “Chuyện dạy dỗ trẻ con nhỏ nhặt kia còn để chính ta ra mặt, vậy chức danh Võ thần này của ta đúng là giá rẻ. Trừ phi là căn cốt thực sự xuất sắc ta mới tự tay dạy dỗ, còn lại thì để môn hạ đệ tử dạy là được rồi. Tuy vậy chứ người có căn cốt tốt như vậy ta vẫn chưa thấy ai cả.”

Thẩm Hi nhìn nhìn con người đang ưỡn ngực tự hào kia, liếc mắt: “Con trai chúng ta thì sao? Xem ra căn cốt của Kiếm thần đại nhân ngài đúng là xuất sắc rồi?”

Hoắc Trung Khê nghẹn.

Một lúc lâu hắn mới ỉu xìu nói: “Vậy lần sau ta sẽ bảo Khánh Đào chọn mấy người chăm chỉ biết cố gắng đến để dạy dỗ cẩn thận.”

Thẩm Hi phì cười, xem ra hắn cũng không xuất sắc siêu quần đến mức nghịch thiên