Có Dải Ngân Hà Trong Mắt Anh

Chương 2




Edit: Mộc Tử Đằng

Hai người ra khỏi cửa hội sở Lam Thiên, Mạc Tinh Hà nhanh nhẹn ngồi lên xe của Lục Thất Thất hỏi: ” Tối nay đến nhà của anh không?”

Lục Thất Thất vẫn chưa thoát ra khỏi dư âm trong phòng bao kia, vừa nghe được âm thanh của anh liền khẩn trương: “Không, không tốt đâu, em đưa anh về nhà trọ.”

Mạc Tinh Hà hơi dừng một chút, đôi con ngươi đen như mực nhìn cô chằm chằm, trầm giọng nói: “Em xấu hổ à? Thích nghe anh hát bài hát đó sao?”

“Làm sao có thể chứ.” Lục Thất Thất cao giọng, phô trương thanh thế, mắt nhìn thẳng phía trước không thèm nhìn anh nữa, lộ ra dáng vẻ anh đừng tưởng bở, em mới không thích nghe đâu.

Mạc Tinh Hà liếc mắt nhìn cô, lộ ra một nụ cười ý vị thâm trường nói: “Thật sự là xấu hổ rồi.”

Lục Thất Thất thẹn quá hóa giận, tiện tay cầm túi xách đập tới. Mạc Tinh Hà trở tay tiếp lấy, cười dương dương tự đắc nói: “Nếu em thích, sau khi về đến nhà anh từ từ hát cho em nghe, như thế nào hả?”.

Lục Thất Thất khéo léo lộ ra một nụ cười cao thâm khó dò nói: “Vậy được rồi, không bằng đến chỗ em đi.”

Mạc Tinh Hà nghe vậy nhanh chóng cắm chìa khóa vào, đạp ga, xe nhanh chóng rời khỏi nới đó.

Vừa về đến nhà, Lục Thất Thất đã đẩy ngay Mạc Tinh Hà vào nhà tắm, cười tươi như hoa nói: “Đi tắm nhanh đi, em ở trong phòng đợi anh, có vật muốn đưa cho anh.”

Trong lòng Mạc Tinh Hà mừng rỡ, gật đầu như giã tỏi, nở nụ cười rực rỡ rồi nhanh chóng đi vào nhà tắm như một làn khói.

Tắm trong vòng 5 phút là xong, anh cố ý đứng trước gương ngắm nhìn bản thân một chút. Uh, cơ bụng và bắp thịt cũng không tệ lắm. Cũng may, tuy việc tham gia thi đấu rất bận rộn nhưng mỗi ngày đều sẽ vận động một tí, Thất Thất hẳn sẽ thích!

Không biết Thất Thất bây giờ đang mặc gì nữa, quần ngắn gợi cảm ư? Ồ, không đúng, Thất Thất không thích phong cách này. Có lẽ nào là quần lót màu trắng? Vậy cũng rất đẹp! Mạc Tinh Hà càng nghĩ càng vui vẻ, mang lòng háo hức mong chờ đi vào phòng của Lục Thất Thất.

Đập vào mắt anh là bộ quần áo ngủ màu vàng nhỏ trông rất trẻ con của cô, không sao, mặc dù tương đối bảo thủ nhưng cũng siêu cấp đáng yêu! Mạc Tinh Hà tiếp thu sự thật này vô cùng nhanh, anh chà xát lòng bàn tay đầy mồ hôi với nhau, con ngươi đen láy phát ra tia sáng nhìn cô.

Lục Thất Thất chắp hai tay sau lưng ngồi lên giường, nở nụ cười dịu dàng với anh nói: ” Vậy chúng ta bắt đầu đi.”

Mạc Tinh Hà hơi dừng lại một chút dường như bị sự chủ động của cô dọa sợ, trên gương mặt bỗng hiện lên tia ngượng ngùng, đỏ ửng mặt nói: ” Vậy cũng tốt”.

Anh chậm rãi đi đến mép giường, yết hầu hơi động đậy mấy cái, rốt cuộc nhịn không được hôn lên trán Lục Thất Thất một cái rồi đặt cô lên trên giường.

Ngay lúc chuẩn bị tiến lên đột nhiên Lục Thất Thất xoay người ngồi lên trên người anh, rồi đắc ý cười nói: “Bảo bối nhỏ à, anh bị lừa rồi, trong đầu anh đang nghĩ chuyện gì không đứng đắn đấy hả, thật ra vật mà em nói đến là cái này nha!”

Lục Thất Thất từ phía sau lưng lấy ra một cái hủ nhỏ màu đỏ, hưng phấn nói: “Nhìn, nhìn, nhìn này, mặt nạ bùn làm trắng da, dưỡng ẩm, bảo vệ da ba trong một hương thạch lựu! Mấy ngày trước em mới mua, rất đắt đó nhưng mà nó không quá phù hợp với da của em, vứt đi thì tiếc lắm nên cho anh dùng này.”

Sự nhiệt huyết của Mạc Tinh Hà hoàn toàn bị dập tắt, tỉnh bơ lui về phía sau một chút, chần chờ mở miệng: “Không cần đâu”.

Lục Thất Thất lấy can đảm đè lên người anh, cười hắc hắc nói: “Tiểu soái ca này, anh trốn không thoát đâu, mau mau đưa tay chịu trói đi.”

Mạc Tinh Hà không thể thoát được đành phải gối đầu lên đùi Lục Thất Thất. Lục Thất Thất một bên giúp anh bôi bùn lên, một bên thở dài nói: “Thật không công bằng mà, bình thường anh không dùng mỹ phẩm gì hết mà da vẫn đẹp thế này, hâm mộ quá đi. Nhưng gần đây anh đều thức đêm thi đấu nên vành mắt đã thâm đen cả rồi. Chờ lát nữa em giúp anh đắp mặt nạ mắt, hiệu quả rất tốt đó, đảm bảo ngày mai sẽ đẹp trai trở lại!”.

Mạc Tinh Hà hơi cứng người một chút, cân nhắc một hồi rồi nói: “Thất Thất, thật ra thì anh cảm thấy đàn ông không cần dùng những thứ này đâu”.

“Ai dám nói như vậy!”

Lục Thất Thất tinh thần chính nghĩa nói: “Báo cáo Tinh Hà đại nhân, bảo vệ nhan sắc của người là vinh quang sứ mạng của tôi.”

Mạc Tinh Hà cười rộ lên, mắt cong cong như vầng trăng lưỡi liềm, nhìn vô cùng đẹp mắt.

Thật ra thì Lục Thất Thất đối với trò chơi điện tử một chữ cùng không hiểu, rất lâu về trước, Mạc Tinh Hà đối với cô mà nói cũng chỉ là một cái tên thường xuất hiện trên tin tức mà thôi.

Mười bốn tuổi anh gia nhập chiến đội ACE và trở thành tuyển thủ nhà nghề trong Anh Hùng Liên Minh từ sau cuộc so tài vào mùa xuân năm đó, thành danh trở thành MVP* trẻ tuổi nhất.

Sau đó trong mấy năm tiếp theo, anh dẫn dắt chiến đội và giành hạng nhất từ các cuộc so tài trở thành một trong những tuyển thủ thể thao điện tử đứng đầu toàn cầu.

(MVP: Trong game có nghĩa là Most Valuable Player/Person-Là người chơi tốt nhất, có ảnh hưởng nhất đến chiến thắng của cả đội hay là một người giỏi nhất đội. Nguồn: Google search)

Lần đầu tiên bọn họ gặp nhau là ở trên sân thi đấu Anh Hùng Liên Minh, cô đi theo bạn thân Giản Hân Nghiên xem lần đầu cô ấy đi phỏng vấn như thế nào và tình cờ thấy anh.

Trong tiếng người ồn ào, Mạc Tinh Hà chỉ đeo tai nghe, lẳng lặng ngồi ở chỗ đó, tốc độ tay như bay. Ngũ quan của anh rất anh tuấn, ánh mắt cực kỳ đẹp, nghiêm túc ngồi một chỗ nhìn vừa giống như một vị vương giả cũng vừa giống như một thiếu niên non nớt chưa trải sự đời.

Từ giây phút đó trở đi, mỗi khi Lục Thất Thất nghe được ba chữ này tim sẽ đập nhanh hơn. Cô nhận ra, trên thế giới này tồn tại một chàng trai, cho dù những người bình thường đa số không thể tiếp nhận được nghề nghiệp của bọn họ nhưng chàng trai ấy vẫn ôm một lòng nhiệt huyết cùng lý tưởng, vượt qua bao nhiêu khó khăn vì vinh dự của quốc gia mà chiến đấu.

Và không thể nghi ngờ gì, Mạc Tinh Hà trong đám người là người nổi bật nhất. Nghĩ như vậy cô chợt đứng lên. “Lúc đó chính xác mà nói thì em theo đuổi anh đó.” Lục Thất Thất bất mãn trách móc nói.

“Không thể nào” Mạc Tinh Hà lập tức chối.

Lục Thất Thất không phục nói: “Là em chủ động bắt chuyện với anh trước mà. Lại còn thường đưa đồ ăn cho anh, như vậy còn không gọi là theo đuổi thì là gì chứ”

Mạc Tinh Hà phản ứng rất nhanh: “Khi đó là anh thích em trước, em là về sau mới biết anh, anh đã biết em từ chương trình trực tiếp nấu ăn kia.”

Đó là khoảng thời gian huấn luyện khổ cực nhất của anh, vào những lúc mệt mỏi anh chỉ muốn nhìn thấy nụ cười yêu kiều của cô qua màn hình điện thoại, nghe giọng nói nhẹ nhàng trong veo khi hướng dẫn, nhìn cô làm ra những món ăn ngon khiến người ta phải thèm ăn, cứ như vậy liền cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Sau đó khi gặp được cô, được ăn đồ cô nấu, nghe được cô nói thích anh, có trời mới biết anh có bao nhiêu ngạc nhiên và mừng rỡ.

“Xem như anh thích trước đi, nhìn anh xấu hổ như vậy em tha thứ cho anh đó.” Lục Thất Thất thỏa mãn, hài lòng tươi cười.

Ôm khuôn mặt đẹp trai của anh muốn hôn một cái nhưng lại không biết hôn chỗ nào liền hôn lên tai anh, chàng trai nằm dưới thân hơi run rẩy.

Lục Thất Thất đang muốn ngẩng đầu bỗng có một bàn tay giữ chặt gáy cô lại, giây kế tiếp nụ hôn của Mạc Tinh Hà nhanh chóng kéo đến. Lục Thất đắm chìm trong hơi thở ấm áp say lòng người này của anh cũng không biết là hôn cho đến khi nào.

Trong lúc vô tình, Mạc Tinh Hà đã xoay mình lại đè lên người Lục Thất Thất, Lục Thất Thất cũng chỉ mặc đồ ngủ mỏng manh, hai người lại tiếp xúc thân mật như vậy nên dễ dàng khơi gợi lên ngọn lửa dục vọng.

Tay Mạc Tinh Hà không kìm chế được ngao du khắp nơi trên cơ thể cô, tay anh sờ đến đâu thì Lục Thất Thất cảm thấy một mảnh tê dại đến đó.

Tình huống sắp không kềm chế được nữa thì đột nhiên lý trí Lục Thất Thất quay về, cô đẩy thân thể Mạc Tinh Hà ra, nói: “Không được, không được. Anh còn nhỏ, không thể làm như vậy được.”

Mặc dù Lục Thất Thất vừa tròn 21 tuổi nhưng bạn trai của cô thì nhỏ hơn cô hai tuổi đó, cô thường xuyên cảm giác như mình là trâu già gặm cỏ non.

Ngay thời khắc mấu chốt bị đẩy ra, Mạc Tinh Hà đã kìm nén sắp nổ tung rồi, vội vàng nói: “Anh đã sớm trưởng thành rồi!”

Áo của anh đã sớm cởi ra, lộ ra hai hạt hồng nho nhỏ, bên dưới là cơ bụng sáu múi săn chắc.

Rõ ràng khuôn mặt như thiếu niên thế này làm sao mà thân thể lại có vị đàn ông như vậy chứ?

Để tránh ngượng ngùng, Lục Thất Thất nhìn đi chỗ khác, đỏ mặt nói: “Ít nhất đến khi anh 20 tuổi đi, nếu không em cứ có cảm giác tội ác giống như đang bắt nạt em trai nhỏ.”

Mạc Tinh Hà không biết làm sao chỉ có thể nói: “Tháng sau là sinh nhật anh, đến đó là được rồi phải không?”

Lục Thất Thất kinh ngạc nói: ” Làm sao có thể chứ? Không phải trên Bách khoa toàn thư ghi là sinh nhật anh còn nữa năm nữa ư?”.

Mạc Tinh Hà nóng nảy, ngồi thẳng người giải thích với cô: “Trên đó hoàn toàn không đúng đâu, nếu em không tin có thể điện thoại hỏi mẹ anh mà!”.

Vừa nói xong anh lập tức lấy điện thoại di động chuẩn bị gọi thật. Lục Thất Thất vội vàng đoạt lấy, có lầm hay không chứ, vì chuyện này mà gọi cho mẹ anh thì sau này làm sao cô dám gặp bà ấy nữa. “Được rồi, được rồi, em tin anh, không cho phép gọi điện thoại.”

Mạc Tinh Hà cuối cùng cũng được đền bù mong muốn, hài lòng ôm cô vào trong ngực nói: “Thật tốt, như vậy em vĩnh viễn sẽ không thoát được, cả đời đều là của anh.”

Lục Thất Thất đang nằm trong ngực anh bỗng nhiên vùng ra nói: “Chết rồi, quên đắp mặt nạ mắt cho anh rồi, anh chờ một chút, em đi lấy ngay đây!”.

Mạc Tinh Hà nhìn trước ngực trống trơn của mình, yên lặng không nói gì, thật sự muốn lên diễn đàn hỏi một câu “Bạn gái không hiểu phong tình phải làm gì đây?”