Cổ Đại Thí Hôn (Cổ Đại Thử Cưới)

Chương 301: May mắn




Một phòng mọi người hết đường xoay xở, Lâm Lan đành xốc lại tinh thần, phân phó Triệu Trác Nghĩa canh phòng toàn gia, sinh tử Minh Doãn bên ngoài chưa rõ, trong nhà không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Triệu Trác Nghĩa cùng Lý Minh Tắc đi ra ngoài an bài phòng vệ, Đinh Nhược Nghiên an ủi Lâm Lan mấy câu cũng trở về chăm sóc Thừa Tuyên, Lâm Lan về phòng nằm trên ghế dựa, lo lắng vô cùng. Quế tẩu sợ nhị thiếu phu nhân đói bụng, sai Vân Anh mang cháo mồng tám tháng chạp tới cho nhị thiếu phu nhân.

Vân Anh bưng tới cửa bị Như Ý ngăn lại: "Sao lại bưng cháo mồng tám tháng chạp tới?"

Vân Anh nói: "Là Quế tẩu sai bưng lên."

Như Ý thấp giọng trách: "Mấy người thật là hồ đồ, hôm qua nhị thiếu phu nhân còn nói hôm nay đợi nhị thiếu gia về cùng uống chung cháo mồng tám tháng chạp, hiện tại nhị thiếu gia chưa rõ ra sao, nhị thiếu phu nhân thấy món này, chẳng phải sẽ thương tâm sao? Mau đi đổi món khác."

Vân Anh gật rối rít: "Nhờ có Như Ý tỷ tỷ nhắc nhở, ta lập tức đi đổi."

Như Ý lại nói: "Bưng cháo đi phòng phía tây cho Sơn Nhi thiếu gia."

Chu mama cùng Ngân Liễu nhìn nhị thiếu phu nhân u sầu, hai người cũng không biết nên an ủi như thế nào, không thể làm gì khác hơn là yên lặng phụng bồi.

Như Ý bưng cháo gạo đi vào, cẩn thận đặt trên bàn trước mặt nhị thiếu phu nhân, khuyên nhủ: "Nhị thiếu phu nhân ăn một chút đi ạ, đừng để bụng đói hại thân."

Lâm Lan liếc nhìn tô cháo nóng hổi, hạt gạo trắng tròn, nhưng trong lòng nàng đang rối như tơ vò, không muốn ăn, ảo não nói: "Cứ để đấy."

Như Ý trù trừ: "Nhị thiếu phu nhân, cháo nguội ăn mất ngon."

"Nhị thiếu phu nhân, nên ăn một chút đi ạ. Cả ngày người không ăn gì, hiện tại nhị thiếu gia không có ở đây, toàn gia đều trông cậy vào người, người phải bảo trọng thân thể." Chu mama đau lòng khuyên nhủ.

Lâm Lan thở dài, cầm lấy thìa quấy quấy tô cháo, lại đặt xuống, hỏi nhỏ: "Sơn Nhi cùng Hàm Nhi đâu?"

Như Ý trả lời: "Sơn Nhi thiếu gia đang chơi ở trong phòng với Hàm Nhi thiếu gia, nô tỳ mới vừa qua xem. Bà vú đã dỗ Hàm Nhi thiếu gia ngủ, Sơn Nhi thiếu gia nói nhìn cháu mình ngủ xong cũng đi ngủ luôn."

Lâm Lan không yên lòng gật đầu, Như Ý dừng một chút lại nói: "Sơn Nhi thiếu gia nói nô tỳ chuyển lời cho nhị thiếu phu nhân. Sơn Nhi thiếu gia nói, lúc trước cậu ấy có thể trốn khỏi bốn tên bắt cóc mạnh như thế, nhị thiếu gia thông minh hơn cậu ấy cả trăm lần. Nhất định có thể bình an trở lại." L

âm Lan không khỏi cười khổ: "Nó cũng biết an ủi người."

Chu mama không khỏi đỏ mắt: "Sơn Nhi thiếu gia là một người có phúc, Sơn Nhi thiếu gia nói khẳng định linh nghiệm."

Ngân Liễu nói: "Đúng vậy! Nhị thiếu gia sớm đã có phòng bị, sẽ không bị bọn chúng làm cho bất ngờ, nhị thiếu gia nhất định sẽ có biện pháp tự vệ."

Lâm Lan cười khổ nói: "Mọi người không cần an ủi ta, cứ chờ đi."

Lâm Lan miễn cưỡng ăn hai phần cháo, nàng bảo Chu mama đi nghỉ trước, Chu mama đã có tuổi, không thức đêm được, Chu mama lui xuống. Lâm Lan phân phó Ngân Liễu tìm chuỗi Phật châu cậu cả Diệp gia tặng, bình thời nàng không niệm Phật. Nhưng lúc này, trừ van xin Phật thật đúng là không có biện pháp khác, tuy là tạm thời nước tới chân mới nhảy, chỉ mong Phật Tổ thấy nàng thành tâm mà rủ lòng phù hộ Minh Doãn có thể bình an vô sự, nếu thương xót, nàng nguyện ý cả đời ăn chay để báo đáp.

Lý Minh Tắc đợi an bài sự vụ thỏa đáng mới trở về phòng, Đinh Nhược Nghiên đã dỗ Thừa Tuyên ngủ xong, lúc này lại bận rộn sai Hồng Thường bưng đồ ăn khuya tới.

"Chúng ta có nên phái người ra ngoài hỏi thăm một chút?" Đinh Nhược Nghiên ngồi xuống đối diện Minh Tắc.

Lý Minh Tắc than thở: "Đi đâu mà hỏi thăm? Triệu đại ca nói, trước mắt bên ngoài vô cùng nguy hiểm. Tình hình này, đi lại bên ngoài, không cẩn thận bị coi là loạn đảng thì phiền toái."

"Vậy chúng ta cứ chờ như thế này sao?" Đinh Nhược Nghiên lòng tràn đầy lo âu bất an.

"Đợi chứ còn thế nào! Còn có thể có biện pháp gì? Hôm nay chỉ có thể van xin Phật Tổ phù hộ, tổ tông phù hộ."

Lý Minh Tắc nói đến đây, đặt chén xuống: "Ta phải đi Từ Đường khấn cầu."

Lý Minh Tắc nói đi là đi, Đinh Nhược Nghiên gọi cũng không dừng lại, Hồng Thường tới thu thập bát đũa, nói: "Đại thiếu phu nhân đã nói với đại thiếu gia chưa?"

Đinh Nhược Nghiên buồn bã nói: "Nói như thế nào? Ta còn chưa mở miệng, chàng đã đi."

Hồng Thường chần chờ: "Nếu không... Nô tỳ ra ngoài một lát rồi về ngay?"

Đinh Nhược Nghiên vội nói: "Không được, bên ngoài giới nghiêm, Triệu Trác Nghĩa cũng không thể tùy ý đi lại, em là một nha đầu lại càng không được."

"Nhưng mà..."

"Không nhưng nhị gì, hiện tại em lui xuống nghỉ đi, giờ không giải quyết được vấn đề gì cả, chờ mai xem tình hình thế nào rồi tính sau." Đinh Nhược Nghiên lắc đầu nói, mặc dù nàng rất lo lắng tình hình nhà mẹ đẻ nhưng không thể tùy ý mạo hiểm.

Lâm Lan nghe tiếng cát chảy trong đồng hồ, hận không thể chớp mắt trời liền sáng, đau khổ chờ đợi thật sự là một loại tra tấn, Ngân Liễu khuyên nàng vài lần cũng không được, không thể làm gì khác hơn là cùng đợi đến khi trời sáng. Triệu Trác Nghĩa lại đi ra ngoài thăm dò thăm tin tức, không bao lâu, Đông Tử trở lại, toàn thân đầy máu đen tới gặp nhị thiếu phu nhân.

Lâm Lan nhìn bộ dạng này của hắn, trong đầu ong ong, tâm chìm xuống, giọng nói run rẩy: "Đông Tử, ngươi... Ngươi ở đâu về? Nhị thiếu gia đâu?"

Đông Tử rõ ràng là sợ hãi vô cùng, muốn khóc không khóc được: "Nhị thiếu phu nhân, tiểu nhân thiếu chút nữa không về được."

Chu mama vội la lên: "Ngươi đừng ấp úng nữa, nhị thiếu phu nhân sẽ lo lắng."

Đông Tử cầm tay áo lau mặt, kinh hồn nói: "Hôm qua thật là nguy hiểm thật, nhị thiếu gia để cho tiểu nhân đi trước báo cho các vị đại nhân ở Hộ bộ, để cho bọn họ mau chóng rời khỏi Hộ bộ, sau đó trở lại thông báo cho nhị thiếu phu nhân, kết quả tiểu nhân mới vào Hộ bộ, phản quân liền vọt vào, gặp một người chém một người, chỉ chốc lát sau, ngổn ngang nằm đầy đất, may tiểu nhân cơ trí, nằm ở trong đống người chết, đem máu của bọn họ bôi lên mình giả chết, lúc này mới lừa được bọn chúng. Sau đó binh mã Tuần Thành Ti tới, lại là một trận chém giết kinh khủng, tiểu nhân thừa dịp rối loạn trốn vào mật thất Hộ bộ, tiểu nhân nghe phía ngoài không có động tĩnh, vốn định vội vàng trở về phủ, nhưng mấy đại nhân cùng núp trong mật thất không cho tiểu nhân đi ra ngoài, sợ quân phản loạn trở lại sẽ giết hết, tiểu nhân không thể làm gì khác hơn là chịu đựng, mãi cho đến hừng sáng..."

Mọi người nghe xong nhất tề kinh hãi lạnh mình, Lâm Lan chỉ quan tâm an nguy Minh Doãn, hỏi tới: "Nhị thiếu gia đâu? Chàng ở đâu?"

Đông Tử chần chừ nói: "Nhị thiếu gia ở trong cung, nhị thiếu gia sai tiểu nhân chuyển lời cho nhị thiếu phu nhân. Trận này biến cố sẽ không kéo dài quá lâu, hết thảy đều nằm trong bàn tay Hoàng thượng, người ở trong cung rất an toàn, dặn nhị thiếu phu nhân chú ý cửa nhà, đợi chuyện ổn thỏa, nhị thiếu gia sẽ về."

Tâm Lâm Lan treo suốt một đêm rốt cuộc buông xuống, may là chỉ sợ bóng sợ gió một hồi, Lý Minh Tắc vui vẻ nói: "Ta đã nói nhị đệ không có việc gì."

Chu mama trách: "Đông Tử, ngươi nhìn ngươi đi, chậm trễ như vậy, tất cả mọi người rất lo lắng."

Lâm Lan thở phào nhẹ nhõm: "Chu mama, đừng trách Đông Tử. Đông Tử có thể tránh được một kiếp cũng không dễ dàng. Đông Tử, ngươi mau đi đổi quần áo, ăn chút gì cho ấm bụng."

Một canh giờ sau, Triệu Trác Nghĩa cũng trở lại, mang về một tin tốt cùng một tin xấu. Tin tốt là, Tần gia cầm đầu quân phản loạn đã bị khống chế, hiện tại đang bắt loạn đảng dư nghiệt, tin xấu là... lão gia Đinh gia cũng đã bị bắt.

"Cái gì? Nhạc phụ đại nhân bị bắt?" Lý Minh Tắc thất thanh.

Triệu Trác Nghĩa nói: "Không chỉ Đinh đại nhân, phàm là người đảng Thái tử, sợ rằng khó trốn kiếp này."

Lý Minh Tắc giật mình ngã ngồi ở trên ghế, lẩm bẩm: "Phải làm sao đây, nếu Nhược Nghiên biết, sợ rằng không chịu nổi."

Lâm Lan khuyên nhủ: "Trước mắt đại ca đừng hoảng hốt, Đinh đại nhân tuy ở đảng Thái tứ, nhưng nhiều nhất ông ấy cũng chỉ là ủng hộ Thái tử mà thôi. Loại chuyện mưu nghịch sẽ không tham dự..."

Thật ra thì Lâm Lan muốn nói, lời nói Đinh đại nhân không có phân lượng để Thái tử "trọng dụng".

"Huống chi nhân số đảng Thái tử không ít, nếu Hoàng thượng xử trí tất cả, chẳng phải sẽ ảnh hưởng tới căn bản đất nước? Đợi Hoàng thượng điều tra rõ, cũng chỉ có nghiêm trị những kẻ tham dự mưu nghịch, sẽ không liên lụy quá rộng."

Vừa nói vừa quay sang hỏi Triệu Trác Nghĩa: "Trước mắt tình hình bên ngoài như thế nào? Vẫn còn giới nghiêm sao?"

Triệu Trác Nghĩa hiểu ý, nói: "Còn đang giới nghiêm, nhưng tình hình đã tốt hơn rất nhiều so với hôm qua, nếu như Lý đại gia muốn đi Đinh phủ, ta sẽ đi cùng Lý đại gia, hẳn là không có vấn đề gì."

Lâm Lan gật đầu: "Hiện tại cần gấp nhất chính là lên tiếng hỏi Đinh đại nhân rốt cuộc tham dự đến loại trình độ nào, có làm chuyện phạm tối kỵ không, chúng ta phải đo đếm trong lòng trước, đến lúc đó, Minh Doãn mới có thể nói giúp Đinh đại nhân."

Lý Minh Tắc tỉnh táo lại, đứng lên nói: "Ta lập tức đi Đinh phủ."

Sau khi hai người đi, Ngân Liễu thầm nói: "Đinh phu nhân ghét bỏ đại thiếu gia, xem thường đại thiếu gia như vậy, đại thiếu gia lại còn quan tâm chuyện Đinh gia, đổi lại là nô tỳ, còn lâu nô tỳ mới quan tâm."

Lâm Lan trừng mắt nàng: "Em biết cái gì? Đại thiếu gia gấp gáp còn không phải là vì đại thiếu phu nhân? Đinh phu nhân dù không tốt thế nào cũng là mẫu thân đại thiếu phu nhân, nếu là Đinh gia gặp bất trác gì, đại thiếu phu nhân chẳng phải sẽ buồn chết."

Ngân Liễu hậm hực ngừng miệng.

Trương tẩu tới báo, cữu phu nhân tới. Diêu Kim Hoa ôm theo bọc quần áo lớn, một ngày một đêm này, thật là hù chết người, cô ta đang ở trên đường chọn mua đồ, đột nhiên rối loạn lên, mọi người chạy như rối chết, tiếng hò hét ầm ĩ. Cô ta vội vàng tránh về nhà, sau lại nghe nói là có người tạo phản, đã chết rất nhiều người, cả một đêm cô ta không ra khỏi nhà, đến buổi sáng nghe nói phản tặc đã bắt lại, cô ta mới thu thập đồ, rón rén như trộm chạy tới Lý phủ.

"Lâm Lan, ta phải ở chỗ cô tránh sóng gió, tình hình này, ta không dám ở một mình." Diêu Kim Hoa vừa vào liền nói.

Lâm Lan nhíu mày, tình hình này, dân chúng mới an toàn! Không an toàn chính là những người nhà giàu và người làm quan. Bất quá, Diêu Kim Hoa cứng rắn muốn qua ở, nàng cũng không từ chối.

"Chuyện tới đột nhiên, hôm qua ta liền nghĩ tới đi tìm chị, kết quả đã giới nghiêm, không được ra khỏi cửa, một mình một người hẳn là lo sợ, cũng nên tới đây. Ta để cho Diêu mama an bài phòng cho chị." Lâm Lan nhàn nhạt nói.

"Không cần phiền vậy đâu, ta ở cùng Hàm Nhi, cũng thuận tiện chăm sóc Hàm Nhi." Diêu Kim Hoa vừa nói vừa hướng phòng Hàm Nhi đi.

Lâm Lan vội vã gọi cô ta lại: "Đại tẩu, chị cứ để Hàm Nhi ở phòng riêng! Hàm Nhi có vú nuôi, nha hoàn chăm sóc rồi."

Diêu Kim Hoa dừng chân, quay đầu lại, liếc xéo Lâm Lan, không vui nói: "Cô có ý gì? Hàm Nhi là con trai ta, ta chăm sóc còn trai mình, còn phải dùng tới vú nuôi? Hơn nữa, vú nuôi có thể so sánh với mẹ ruột thương yêu Hàm Nhi, chăm sóc chu đáo hơn sao?"

Lâm Lan cười khẽ nói: "Chị dâu đừng nóng giận, ta làm như vậy cũng là vì tốt cho Hàm Nhi, các thiếu gia nhà khác đều được vú nuôi chăm sóc, chính là sợ mẹ ruột quá mức sủng nịch, nuông chiều con quá mức, đại ca nói, Hàm Nhi là trưởng tôn Lâm gia, nhất định phải dạy dỗ nghiêm chỉnh. Ta cũng là làm theo ý tứ đại ca, chị dâu đừng làm khó ta, hơn nữa, đều ở chung trong phủ, chị muốn tới thăm Hàm Nhi lúc nào cũng được."

Diêu Kim Hoa cười lạnh nói: "Ta thấy là cô sợ ta ôm Hàm Nhi đi."

Lâm Lan cười như cũ: "Chị dâu nói đùa, vô luận như thế nào Hàm Nhi cũng là con trai chị, ta sợ cái gì? Chẳng qua là Hàm Nhi thật vất vả thích ứng cuộc sống bây giờ..."

"Nó thích ứng hay không, sau này cũng phải đi theo ta, ta nuôi nấng dạy dỗ con trai mình, không cần người khác nhúng tay." Diêu Kim Hoa cả giận, quay đầu rời đi.

Lâm Lan thu lại nụ cười, Ngân Liễu nhỏ giọng hỏi: "Nhị thiếu phu nhân, làm sao bây giờ?"

Lâm Lan lặng yên hồi lâu, nói: "Tùy chị ta, em nói với Như Ý một tiếng, coi chừng chị ta, chuyện khác không lo, đừng để chị ta mang Hàm Nhi đi là được." Xem ra tình hình này, mỗi ngày lại phải đối mặt Diêu Kim Hoa, Lâm Lan rầu rĩ thở dài.

Lý Minh Tắc đi hơn nửa ngày mới trở về, mây đen đầy mặt. Đinh Nhược Nghiên đã biết nhà đẻ xảy ra chuyện, đang lo lắng chờ.

"Chuyện thế nào?"

Thấy sắc mặt Lý Minh Tắc, Đinh Nhược Nghiên cũng biết tình hình không tốt, lo lắng hỏi. Lý Minh Tắc vỗ về tay Đinh Nhược Nghiên, không biết nên mở miệng như thế nào.

"Chàng nói đi." Đinh Nhược Nghiên vội la lên.

Lý Minh Tắc mấp máy môi, chậm chạp nói: "Nhạc phụ cùng cậu cả đều bị bắt, hiện tại Đinh phủ có quan binh gác, nếu không phải Triệu đại ca tìm người dàn xếp, ta cũng không thể vào phủ."

Mặt Đinh Nhược Nghiên trắng bệch, run rẩy nói: "Cha... cha ta có bị nặng lắm không? Mẹ ta nói như thế nào?"

Lý Minh Tắc dìu nàng ngồi xuống, an ủi: "Nàng đừng vội, ta đã hỏi nhạc mẫu, nhạc phụ không tham dự mưu nghịch, chẳng qua là do chức vị, hiện tại đành chịu khổ, đợi sự tình ổn định, chúng ta van xin nhị đệ hỗ trợ, hẳn là không có gì đáng ngại, cùng lắm là bị cách chức."

Thật ra thì chuyện có nghiêm trọng hay không, là do một câu nói của Hoàng thượng, tùy vào tâm tình của Hoàng thượng.

Đinh Nhược Nghiên cúi đầu khóc òa lên: "Thật ra thì đệ muội đã sớm nhắc nhở ta, dặn cha cách xa đảng Thái tử một chút, ta đã kể cho mẹ, nhưng mẹ ta... Hôm nay xảy ra chuyện như vậy, sợ là khó sáng tỏ."

"Nàng đừng nghĩ mọi chuyện theo hướng tệ nhất, đệ muội nói, đảng Thái tử tính ra không ít, đại thần tham gia cũng nhiều, nếu nghiêm trị, sợ là hại tới căn bản đất nước, nếu không liên quan đến mưu nghịch, Hoàng thượng sẽ xét xử nhẹ hơn." Lý Minh Tắc khuyên nhủ.

Đinh Nhược Nghiên khóc trong chốc lát, buồn bã nói: "Thái tử là chính Hoàng thượng thân phong, Thái tử chính là vua tương lai một nước, ủng hộ Thái tử có cái gì sai?"

Lý Minh Tắc yên lặng, quân vương một nước, không phải là chỉ ngồi lên ngôi vị Thái tử là nắm chắc được ngồi lên long ỷ. Nếu nghĩ như thế thì mười phần sai rồi, từ cổ chí kim, bao nhiêu Thái tử bị phế, thậm chí ngay cả mạng cũng không giữ được, tranh giành hoàng quyền, từ trước đến giờ là tàn khốc nhất, phụ tử tương tàn, huynh đệ tương tàn, còn thiếu sao? Vẫn là nhị đệ nói đúng, làm một thần tử trung lập, chỉ trung với người trên ghế rồng, mới là đúng đạo làm thần!