Cô Dâu Bị Chiếm Đoạt

Chương 586: Có Phải Là Anh Coi Trọng Cô Ấy Rồi Hay Không




Cốc Nhược Lâm thấy thái độ này của anh, thật giống như lý lẽ hùng hồn, cũng không ý thức được sai lầm của mình.

Cô ta lập tức có chút náo loạn. Lập tức đứng lên, giọng điệu đã bắt đầu thay đổi: “Anh vậy mà đã biết sao? Anh và tôi mới là cùng một nhóm, thế nhưng tất cả những gì bây giờ anh nói, toàn bộ đều là đang giúp nói giúp tiện nhân kia! Anh đây là đang giúp tôi sao? Anh biết rất rõ ràng hậu quả khi làm như vậy. Anh không những không ngăn cản tôi, mà sau đó còn chỉ trích tôi!”

“Lôi Kinh Vũ, anh còn cái gì có thể nói chứ?”

Nói đến đây, ánh mắt của cô ta đột nhiên sáng lên, trong đầu xẹt qua một cái ý nghĩ. Cốc Nhược Lâm híp mắt, ánh sáng chiết xạ ở trong mắt xuất hiện sự trào phúng và ác liệt, nói: “Kinh Vũ, sẽ không phải là anh coi trọng đồ tiện nhân kia chứ?”

Lôi Kinh Vũ hít một một hơi thật sâu, sau đó lại thở dài ra: “Tiểu Lâm, có thể đừng mở miệng là đồ tiện nhân để nhục mạ người khác được không? Giáo dưỡng của cô đi nơi nào rồi? Trong ấn tượng của tôi, cô không phải như vậy!”

Đọc FULL bộ truyện Cô dâu bị chiếm đoạt tại đây.

Cốc Nhược Lâm hoàn toàn nổi giận, quát: “Lôi Kinh Vũ! Anh trả lời tôi, có phải là anh coi trọng đồ tiện nhân kia rồi phải không!”

“Cô... Quả thực là cố tình gây sự!” Lôi Kinh Vũ bất đắc dĩ.

“Vì sao không dám chính diện trả lời vấn đề của tôi?” Cốc Nhược Lâm nhướn đôi lông mày nhỏ dài, ép hỏi anh ta.

“Tôi không có! Tiểu Lâm, tư tưởng của cô có thể đừng nhỏ hẹp như thế hay không?”

“Nhỏ hẹp”? Bờ môi của Cốc Nhược Lâm run rẩy: “Anh nói bụng dạ tôi nhỏ hẹp? Đúng không?”

Lôi Kinh Vũ thật sự là không còn cách nào, vội vàng giải thích nói: “Tôi không có ý đó!”

“Vậy anh có ý tứ gì? Lời chính mình vừa nói anh cũng quên rồi sao? Anh nói tôi hẹp hòi, chẳng lẽ tiện nhân kia thì rộng lượng sao? Lúc trước cô ta không từ thủ đoạn, thời điểm cướp đi Diệu Dương ở bên cạnh tôi, cô ta rộng lượng đến mức nào chứ?”

Cốc Nhược Lâm cuồng loạn quát: “Lúc trước cô ta làm tất cả mọi thứ với tôi, tôi sẽ trả lại từng cái một cho cô ta!”

Dáng vẻ cô ta nói chuyện nghiến răng nghiến lợi, cùng sự âm hiểm sắc bén phát ra từ trong ánh mắt đã hù dọa Lôi Kinh Vũ. Anh ta kinh ngạc đứng tại chỗ, đột nhiên lập tức có chút không không thể tiếp nhận! Tựa như cho tới bây giờ anh ta chưa từng chân chính quen biết cô ta vậy.

Một hồi lâu, anh ta mới hòa hoãn từ trong sự khiếp sợ lại.

Lôi Kinh Vũ hỏi: “Tiểu Lâm, vậy cô có thể nói cho tôi hay không, cô cũng đã biết, vì sao lúc trước Diệu Dương từ bỏ cô mà lựa chọn cô ấy? Thật sự là bởi vì cô ấy cản trở hay không?”

Câu nói này, lập tức khiến Cốc Nhược Lâm khựng lại! Cô ta cụp mắt, hiện lên một vòng tình cảm phức tạp. Dời con mắt, ý đồ muốn trốn tránh sự kinh hoảng rối loạn. Thế nhưng, Lôi Kinh Vũ vẫn là nhận ra được.

“Hửm? Tại sao lại không nói chuyện? Cô vẫn luôn ở trước mặt tôi nói cô ấy đối xử với cô như thế nào cơ mà, vậy cô có thể nói thật với tôi hay không, cô lại làm gì với cô ấy?” Lôi Kinh Vũ tiếp tục truy hỏi.

Cốc Nhược Lâm ảo não, vung cách tay lên, tức giận nói: “Tôi có thể làm gì với cô ta chứ? Vẫn luôn bị cô ta đùa bỡn, cô ta ở trước mặt Diệu Dương mắng chửi tôi, cho nên mới...”

“Cô cảm thấy Diệu Dương là loại đànoonng có thể dễ dàng tin tưởng lời nói của một người phụ nữ sao?”

Vấn đề này của Lôi Kinh Vũ, có thể nói là nói trúng tim đen, đồng thời, cũng khiến Cốc Nhược Lâm bị hỏi đến á khẩu không trả lời được. Anh ta thở dài một hơi, chậm rãi nói: “Thế nhưng tôi nghe nói, cô đã từng lấy thân phận vợ lẽ, đi vào nhà họ Mặc, còn dự định cử hành hôn lễ cùng Diệu Dương.”

Cốc Nhược Lâm nghe vậy, toàn thân hơi rin một chút, sắc mặt lập tức trắng bệch!

“Thế nhưng, tôi còn biết, hôn lễ của cô không được hoàn mỹ. Thậm chí ngay cả bản thân Diệu Dương, bao gồm ông cụ nhà họ Mặc, đều nói thân phận của cô ấy là mợ hai nhà họ Mặc, mà cô... Nhất định phải quỳ xuống kính trợ với bọn họ, có phải là có chuyện này không?”

Toàn thân Cốc Nhược Lâm đều đang phát run. Cô ta đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn anh ta chằm chằm: “Lôi Kinh Vũ! Anh... Anh điều tra quá khứ của tôi?”

Lôi Kinh Vũ thở ra một hơi, giọng nói dịu dàng hơn: “Đây cũng không phải là điều tra, Tiểu Lâm, cô muốn tôi giúp cô, tôi chắc chắn phải hiểu rõ trước đó mọi người đã trải qua chuyện gì, có đúng không?”

“Phải thì như thế nào!” Cốc Nhược Lâm nâng cằm lên: “Đúng vậy! Tôi quả thật có ý nghĩ như vậy, tôi không cảm thấy tôi làm sai. Tôi yêu anh ấy, tôi cam nguyện làm vợ bé của anh ấy!”

“Cô điên rồi sao! “Lôi Kinh Vũ cũng không biết sự tức giận từ đâu đến: “Cô đây là đang lãng phí chính ngươi, cô biết không? Cô càng xem nhẹ mình như vậy, thì địa vị của cô ở trong mắt anh ta càng thấp! Cô đã thấp kém như hạt cát tồi, cô cảm thấy anh ta sẽ vẫn tôn trọng cô sao?”

Cốc Nhược Lâm đột nhiên rơi nước mắt, thân thể mềm xuống, ngồi ở trên ghế sa lon.

Lôi Kinh Vũ nhíu mày, vừa thương tiếc vừa hận cô ta: “Nếu như chuyện hôm nay, xảy ra ở trên người cô, cô sẽ xử lý như thế nào? Cô có thể thản nhiên đối phó như cô ấy sao, không lộ ra vẻ nhu nhược và nước mắt sao?”

Cốc Nhược Lâm nghẹn ngào, muốn nói gì đó, thế nhưng là lời đến khóe miệng lại nuốt trở vào.

Hôm nay cô ta làm như vậy, chính là muốn nhìn dáng vẻ của đồ tiện nhân kia sụp đổ, sợ hãi, thậm chí còn náo loạn. Thế nhưng, hiện tại cô ta mới phát hiện, mình lại một lần nữa làm áo cưới cho người khác!

Biểu hiện của Long Đình Đình ở trong TV, đủ để khiến tất cả phụ nữ ở thành phố G phải khâm phục! Cô ta hận không thể xông vào bên trong TV bóp chết đồ tiện nhân đó!

“Cô ta chính là giả vờ, là diễn kịch!” Cốc Nhược Lâm vẫn như cũ phẫn hận bất bình nói.

Lôi Kinh Vũ, lắc đầu, thở dài: “Cô ấy à, vẫn không có ý thức được thiếu sót của mình. Được rồi, tôi đi về trước, cô nghỉ ngơi cho tốt. Chờ khi cảm xúc của cô tốt hơn, tôi sẽ đến thăm cô.”

Nói xong, anh ta quay người, sải bước rời đi, cũng không quan tâm đến người gọi anh ta ở sau lưng nữa.

“Kinh Vũ... Kinh Vũ...” Cốc Nhược Lâm gọi anh ta mấy tiếng, trơ mắt nhìn anh ta đi ra ngoài. Càng nghĩ, đột nhiên cảm thấy thái độ hôm nay của Lôi Kinh Vũ, là vấn đề vô cùng nghiêm trọng, không thể cứ như vậy để anh ta rời đi.

“Kinh Vũ, anh chờ một chút... Kinh Vũ...

Mẹ Cốc ở dưới phòng khách dưới lầu nghe được tiếng bước chân của Lôi Kinh Vũ xuống cầu thang, cũng nghe được giọng nói mơ hồ của Cốc Nhược Lâm truyền đến. Bà ta đứng dậy, hỏi: “Kinh Vũ, cháu đây là muốn đi sao?”

“Vâng, chào dì, cháu còn có việc, ngày khác trở lại thăm hỏi.” Lôi Kinh Vũ gật đầu với bà ta, hoàn toàn không có ở lại, đi ra cửa chính.

Ngay sau đó, liền thấy Cốc Nhược Lâm từ trên lầu hoảng hốt chạy đến: “Mẹ, Kinh Vũ đâu?” Cốc Nhược Lâm hỏi.

Bà ta nhìn ra ngoài: “Đi ra ngoài rồi.”

“Kinh Vũ... Kinh Vũ..”. Cốc Nhược Lâm muốn ra ngoài đuổi theo, lại bị mẹ Cốc kéo lại.

“Đến cùng chuyện gì vậy? Thời điểm cậu ta vừa mới còn rất tốt mà.”

“Haiz, mẹ… ” Dáng vẻ của Cốc Nhược Lâm rất gấp gáp.

“Được rồi, người ta cũng đã đi rồi, xe đều đã lái ra ngoài! Trước tiên con nói cho mẹ một chút, đã xảy ra chuyện gì?”

Quả nhiên, Cốc Nhược Lâm nghe được âm thanh ô tô vang lên ở bên ngoài, lúc này mới từ bỏ suy nghĩ đuổi theo ra ngoài. Sắc mặt cô ta ngưng trọng nói: “Con cảm thấy... Kinh Vũ coi trọng cô ta!”