Cô Đơn Vào Đời

Chương 63: Nhạy cảm




Ngày hôm sau tôi đến nhà hai người mang vở bài tập cho Tếu ẢNh.

Trịnh Thường ra mở cửa.

“Tếu Ảnh đâu?”

“Đi siêu thị mua đồ rồi. Em tìm Tếu Ảnh có chuyện gì không?”

“Thầy trả vở bài tập, em mang đến cho Tếu Ảnh.”

“Thế à, em đưa cho anh được rồi. Tếu Ảnh về anh sẽ nói với cô ấy.”

Tôi đưa vở cho Trịnh Thường rồi quay người đi luôn.

“Thuỷ Tha Tha, đợi đã.”

“Có chuyện gì không anh?” Thấy Trịnh Thường gọi, tôi quay người lại hỏi.

“Em vào nhà đi, anh có mấy cây muốn nói với em.”

Tôi do dự một lát rồi vẫn quyết định bước vào. Trịnh Thường đóng cửa lại.

“Anh biết em rất không thích anh và Tếu Ảnh yêu nhau. Điều này cũng chẳng trách em được, nếu như là con gái, anh cũng không muốn bạn thân nhất của mình đi yêu một thằng như anh. Thực ra thì có rất nhiều lúc con gái bọn em không hiểu được con trai bọn anh nghĩ gì.”

Tôi thầm cười khẩy trong bụng, con trai lúc muốn xin lỗi con gái đều nói thế này: Con gái bọn em không hiểu con trai bọn anh. Thực ra…

Quả nhiên Trịnh Thường nói tiếp: Thực ra anh rất muốn đối xử tốt với Tếu Ảnh. Tuy anh trước đây có rất nhiều người yêu nhưng anh không thấy ai đáng tin cậy cả, có rấy nhiều đứa con gái rất tệ, không xứng đáng để anh đối xử tốt với bọn họ. Sau này, lúc gặp được Tếu Ảnh, anh biết cô ấy yêu anh thật lòng. Anh cũng rất muốn được thực sự yêu cô ấy. Có thể trước đây anh không tốt nhưng từ giờ trở đi anh sẽ không đối xử với Tếu Ảnh như đã đối xử với những người con gái đó nữa.” Giọng của Trịnh Thường bình tình và rất chân thành.

Tôi nhẹ nhàng nói: “Em biết thế. Em thực sự mong Tếu Ảnh được hạnh phúc.”

Không biết câu nói của Trịnh Thường đúng được bao nhiêu nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi cảm thấy có chút đau lòng, không muốn tiếp tục câu chuyện với anh ta nữa. Đang định mở cửa đi về thì tôi nghe thấy một tiếng còi báo động vang lên từ trong bếp - Tiếng ấm nước báo sôi.

Tôi nhìn thấy Trịnh Thường chạy về phía bếp. Do tay phải vẫn còn đang băng bó nên anh ta phải dùng tay trái rút chiếc phích cắm rất vất vả, trông điệu bộ vô cùng vụng về và khó khăn.

Tôi đi lại phía đó, giúp Trịnh Thường rút chiếc phích ra. Chiếc phích lúc rút ra bỗng toé lửa, khiến tôi giật mình kêu lên thất thanh, vội vàng buông ra.

“Em có sao không? Có bị bỏng không? Đưa tay đây anh xem nào!” Trịnh Thường tiến lại gần tôi, kiểm tra tay của tôi xem có bị bỏng không. Lúc tay anh động vào tay tôi, tay của tôi bỗng hơi run lên, cảm giác có gì đó không được tự nhiên.

“Sợ quá, lần sau anh đừng dùng cái ấm này để đun nước nữa, Nguy hiểm quá.” Tôi cúi xuống nhặt chiếc phích lên, nhân tiện rút tay ra khỏi tay của Trịnh Thường. Lúc tôi từ bếp đi ra, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Tếu Ảnh đang đứng đó.

Nhìn vào ánh mắt của Tếu Ảnh, tôi đã hiểu ra.

Đúng thế, sự nhạy cảm của người con gái vá tính độc chiếm có lúc mạnh mẽ đến đáng sợ. Tếu Ảnh yêu Trịnh Thường nhiều đến đâu thì càng lo sợ điều đó, chưa kể đến việc Trịnh Thường đã có “tiền sử” rồi. Không phải là chúng tôi nhỏ nhen nhưng đúng là có những thứ không những bạn không được động vào mà ngay cả đến gần thôi thì tội của bạn cũng đáng chết rồi.

Tôi nhìn vào mắt Tếu Ảnh là biết ngay Tếu Ảnh đang có ý nghi ngờ, trách móc, kinh ngạc và sợ hãi. Ánh mắt của Tếu Ảnh luôn nói hết những gì đang chất chứa trong lòng, không hề che đậy. Tôi đang định nói một câu: “Cậu hiểu lầm rồi, mình đến là để mang vở cho bạn đúng lúc giúp Trịnh Thường rút chiếc phích cắm mà thôi.” Nhưng tôi thấy thế cũng chẳng để làm gì, nên cúi đầu xuống, nhẹ nhàng nói: “Vở bài tập tớ để trên bạn nhé! Tớ đi học đây.”

Lúc ra khỏi cửa, tôi cảm nhận được ánh mắt của Tếu Ảnh vẫn đang chiếu vào lưng tôi; ánh mắt có chút hờn trách và buồn tủi.