Cô Đơn Vào Đời

Chương 66: Gương vỡ khó lành




Tình yêu thật sự không phải là không bao giờ phải bội nhau mà là chưa bao giờ từ bỏ. Cho dù đã xảy ra bất cứ chuyện gì, anh vẫn mãi là người mà tôi muốn được ở bên cạnh suốt cuộc đời này. Trong xã hội này, đừng kì vọng quá nhiều. Chỉ có giảm bớt tiêu chuẩn của tình yêu thực sự thì bạn mới có thể thấy thoả mãn và sống thanh thản được.

Tôi dùng những lời trên để tự an ủi bản thân, tự nói với mình rằng giữa Thuỷ Tha Tha và Hứa Lật Dương vẫn tồn tại một tình yêu thực sự.

Tôi cứ nghĩ là sau khi tôi và Hứa Lật Dương có quan hệ tình dục thì chúng tôi sẽ có thể lại như ngày xưa.

Tôi rất muốn, quên đi tất cả, làm lại mọi thứ từ đầu với anh.

Nhưng lúc anh ôm tôi, thân thể tôi bỗng nhân chủ động nảy sinh tâm lý muốn lảng tránh. “ Không phải anh muốn chiếm lấy thân thể tôi sao?”. Ý nghĩ này làm dây thần kinh của tôi căng lên như dây đàn. Lúc ân ái, nếu thân thể của người con gái mà cứng đờ thì khó có thể tạo cảm hứng cho người con trai được.

Lúc anh ngồi chơi điện tử, tôi không còn ngồi đằng sau đấm lưng cho anh nữa, không còn ngồi trên đùi anh mà nũng nịu bắt anh dạy tôi chơi điện tử.

Anh dẫn tôi về nhà, nấu cơm cho tôi ăn. Nhìn thấy anh tất bật nấu nướng, tôi chỉ cười khẩy. Cơm ai mà chẳng biết nấu, không biết nấu cũng biết mua. Anh tưởng là anh không cho tôi ăn thì tôi chết đói chắc? Anh tưởng là anh nấu cho tôi ăn thì tôi sẽ tha thứ hết cho anh chắc? Anh dẫn tôi về nhà chẳng phải vì muốn nấu cơm cho tôi ăn mà chẳng qua chỉ vì muốn lên giường với tôi, anh tưởng là tôi không biết chắc?

Trong lòng tôi, vẫn luôn có một cái gì đó mắc lại, tôi không thể tha thứ cho anh. Tôi không muốn tha thứ, rốt cuộc là vì tôi không yêu anh nhiều hay là tình yêu tôi dành cho anh đã hết?

Tôi vẫn nghe nói rằng khi bạn thực sự yêu một người thì có thể tha thứ cho người đó mọi lỗi lầm, nhưng tôi không còn tìm được cảm giác yêu thương như trước nữa. Cảm giác đó đã một đi không trở lại. Tôi cảm thấy lỗi của anh không thể tha thứ, đó là một lỗi vô cùng to lớn, đáng hận vô cùng. Tôi có đối xử với anh tồi tệ như thế nào cũng không thể rửa sạch hết tội lỗi đó.

Tôi cũng biết cách nghĩ đó có phần nực cười, có phần ấu trĩ. Người chứ có phải thánh đâu. Mắc lỗi là chuyện bình thường. Anh ta chỉ mắc phải một lỗi lầm mà đàn ông con trai thường dễ phạm nhất. Mày không thoả mãn được nhu cầu cơ bản của anh ta, anh ta đi chỗ khác tìm một chút đồ ăn miễn phí thì có gì chứ? Chẳng có gì để mày phải hận thù đến vậy? Hơn nữa nói cho cùng, Thuỷ Tha Tha, mày cũng có lỗi, hơn nữa lỗi đó không hề nhẹ…

Những lời như thế, tôi có thể tuôn ra cả tràng. Nhưng đều vô dụng. Nếu như một người ngay từ lúc đầu đã coi tình yêu là một thứ tín ngưỡng, coi nó như niềm vui duy nhất của cuộc sống, thì mọi lời giải thích đều như những câu chuyện cười mà thôi. Giống như mặt trời không thể nào hiểu được bóng đêm vậy.

Chúng tôi vẫn cặp kè bên nhau như hình với bóng nhưng giữa hai tâm hồn đã có một khoảng cách rất lớn.

Nếu như một người con gái có thể dễ dàng nhìn ra những khuyết điểm của người con trai thì điều đó có nghĩa là người con gái đó đã chẳng còn yêu người con trai đó nhiều nữa rồi.

Trước đây tôi thấy Hứa Lật Dương là một người cẩn thận, chu đáo thì bây giờ tôi nhận ra rằng đó là sự hèn nhát, yếu kém.

Học sinh của các trường khác chỉ biết trường chúng tôi có rất nhiều căng tin đẹp, giá rẻ. Nhiều hơn căng tin là các em xinh tươi. Nhưng chẳng ai biết là nhiều hơn các em xinh tươi là bọn móc túi. Con đường cắt ngang qua cổng trường có mấy trăm mét thôi nhưng ít nhất phải có năm mươi thằng móc túi xây dựng căn cứ chiến đấu ở đó.

Hôm đó tôi và Hứa Lật Dương đi từ bên ngoài về trường, lúc đi qua cổng trường tôi mới phát hiện ra túi của tôi đã bị rạch một đường dài. Tôi vô cùng kinh hãi, kiểm tra lại túi, chiếc điện thoại di động và ví đã không cánh mà bay.

“Trời ơi, bọn nó rạch lúc nào nhỉ, tại sao em không hề cảm thấy gì?”. Tôi cầm chiếc túi rách, vừa tức vừa buồn. Trong ví có gần 300 tệ, đủ cho tôi tiêu hơn nửa tháng, trong phút chốc đã biến mất.

Hứa Lật Dương đứng bên cạnh không nói gì.

Tôi càng nghĩ càng thấy tức. Tôi không làm gì bọn nó, tại sao bọn nó lại móc đồ của tôi. Nói thế thì mọi người chả ai đi trêu chọc bọn móc túi, vậy thì chẳng ai đáng bị bọn nó móc đồ. Thế nhưng tôi từ trước tới giờ chưa bao giờ làm việc gì khuất tất liên quan đến tiền. Mỗi lần mua đồ, nếu người bán hàng trả thừa tiền, tôi đều trả lại. Có nhiều lần tôi đi mua đồ ở ngoài trường, về đến kí túc mới phát hiện ra bà bán hàng đã trả thừa tiền, bất kể là 1 tệ hay 100 tệ, tôi cũng trả lại ngay lập tức. Cứ thế càng nghĩ càng thấy tức, nước mắt bỗng trào ra lúc nào không biết.

Nhìn thấy tôi khóc, Hứa Lật Dương mới cất tiếng nói: “ Thực ra lúc nãy anh có nhìn thấy người động vào túi của em, nhưng nó cầm một con dao dài và nhọn, anh sợ nó sẽ làm em bị thương, vì thế anh không lên tiếng.”

Tôi ngẩng mặt lên, nhìn Hứa Lật Dương với con mắt vô cùng ngạc nhiên. Đúng thế, tôi biết lúc nhìn thấy việc đó là rất nguy hiểm, nhiều lúc còn coi việc đó là dại dột nhưng Hứa Lật Dương, thằng móc túi đó móc túi tôi, anh đứng ngay bên cạnh. Anh nhìn thấy hết, nhưng anh không nói cậu nào. Đúng thế, anh nói nó cầm con dao dài và nhọn, anh sợ hắn ta sẽ làm tôi bị thương. Anh mới cẩn thận làm sao! Rốt cuộc là anh sợ hắn làm hại tôi hay là anh sợ nói ra, người bị hại sẽ là anh?

Tôi bỗng rùng mình, vừa muốn khóc lại vừa muốn cười. Khóc bản thân mình tại sao lại có thể yêu một người con trai hèn nhát đến thế. Cười bản thân mình cuối cùng cũng có thể nhìn thấu rõ bản chất của anh ta.

Hứa Lật Dương không dám nhìn vào mắt tôi, chỉ dám vỗ nhẹ vào lưng tôi, nói: “Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, túi rách rồi, anh sẽ mua lại cho em một cái giống hệt, có được không? Tiền mất, anh vẫn còn này, anh sẽ đưa cho em dùng trước…”

Tôi nhìn anh với ánh mắt khinh miệt, giật tay anh khỏi người, đi thẳng, không ngoảnh đầu lại.

Từ hôm nhận được tin nhắn của “pháo hoa” trên máy của Hứa Lật Dương, tôi đã không từ chối bất cứ đồ gì Hứa Lật Dương mua cho tôi. Trước đây, tôi luôn nghĩ cho anh, thấy cả hai đều là học sinh, tiêu hoang tiền của gia đình chẳng hay ho gì. Trừ hôm Valentine, tôi đòi anh mua nhẫn, còn từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ chủ động đòi anh mua cái gì. Tôi xót tiền của anh. Thế nhưng sau khi tình cảm của tôi bị tổn thương, thì tôi còn dựa vào cái gì để mà tiếp tục xót xa tiền của anh nữa cơ chứ? Hứa Lật Dương, anh đang nằm mơ sao.

Hôm đó, vào một ngày cuối tuần, chúng tôi đi mua đồ về, tay xách nách mang. Dọc đường đi, như thường lệ, chúng tôi gặp rất nhiều em gái nhỏ bán những bông hoa hồng đã được bọc đẹp. Họ vừa nhìn thấy chúng tôi liền xông lên, ôm lấy chân tôi.

“Anh ơi, mua cho chị gái một bông hoa hồng đi, chị gái xinh quá!”

Tôi không nói gì, tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra. Trước đây, chúng tôi thường xuyên gặp những cảnh như thế này. Những lúc đó, tôi thường chủ động giúp Hứa Lật Dương giải vây, nói với mấy đứa rằng: “Chị không cần hoa đâu, chị không cần hoa.” Và nói với Hứa Lật Dương: “Hứa Lật Dương, em không cho anh mua đâu nhé!” Còn bây giờ, tôi sẽ không ngốc nghếch như thế nữa. Cho dù anh không mua cho tôi nhưng có thể anh sẽ mua cho một người con gái nào khác như “pháo hoa” thì sao.

Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên là Hứa Lật Dương thấy tôi không nói gì thì không những không lập tức mua hoa mà còn túm lấy một đứa bé bán hoa nói: “Em gái, về nhà với anh và chị có được không, anh sẽ mua hết chỗ hoa của em. Có điều em phải về nhà anh chị để lấy tiền.”

Cô bé đó sợ tái mặt, kinh hãi nhìn Hứa Lật Dương, giãy giũa ra khỏi tay của Hứa Lật Dương để nhảy xuống đất rồi co chân chạy.

Hứa Lật Dương cười rất đắc ý.

Anh ta cười thật đáng sợ. Tôi chịu không nổi, lạnh lùng nói: “Anh tưởng là chiêu đó của anh thông minh lắm đấy à? Anh dựa vào đâu mà đi hù doạ con nhà người ta như thế? Bọn chúng chắc chắn là không cha mẹ nên mới phải ra đường làm cái việc này? Anh có biết chúng cũng đáng thương như lúc em còn bé bỏng không? Chẳng qua chỉ là 5 tệ một bông hoa thôi, nào có nhiều nhặn gì? Có cần phải giở thủ đoạn ra lừa gạt chúng như thế không?” Tôi đứng giữa phố đông đúc, có ý ra vẻ chính nghĩa phê bình Hứa Lật Dương.

Mọi người đi trên đường đều quay lại nhìn. Hứa Lật Dương mặt đỏ bừng lên vì ngượng.

Tôi thấy rất vui.

Trên đường về trường, cả hai chúng tôi đều không ai nói với ai câu nào. Bỗng nhiên tôi cảm thấy không còn vui nữa. Bởi vì tôi tự thấy mình càng ngày càng giống mẹ; cách nói và giọng nói càng ngày càng giống.

Trước đây, tôi vẫn nghĩ Hứa Lật Dương là một người con trai rất ưa sạch sẽ, gọn gàng. Nhưng đến giờ mới biết anh ta bẩn thỉu và bừa bộn đến mức độ nào.

Sau khi đi vệ sinh, trước khi ăn cơm, anh ta thường quên rửa tay. Mỗi lần thay quần áo chỉ thay áo khoác, không thay áo trong, đã thế áo khoác thay ra cũng không giặt, cứ treo đó, cách vài ngày lại rất ra mặc, cứ thể luân phiên nhau. Tôi biết được quy luật đó là do một lần tôi phát hiện ra một vết bẩn trên chiếc áo khoác màu xám nhạt của anh. Chiếc áo đó mỗi tháng Hứa Lật Dương mặc độ 5 lần. Lần nào mặc cũng thấy vết bẩn đó còn, tôi cứ nghĩ là vết bẩn đó giặt không sạch. Đến lần thứ 6, lúc Hứa Lật Dương mặc cái áo đó tôi bỗng thấy vết bẩn đó đã không cánh mà bay. Lúc đó tôi mới giật mình hiểu ra điều bí mật đằng sau việc ưa sạch sẽ, gọn gàng của anh.

Thậm chí, có lần tôi nhìn thấy Hứa Lật Dương đứng trước mặt tôi ngoáy mũi, đã thế còn lấy tay vo viên thứ ô bẩn đó, rồi dùng tay bắn nó đi.

Trời ạ, tại sao trước đây tôi không phát hiện ra việc anh ta cũng có nhu cầu làm sạch những thứ ô bẩn trong mũi cơ chứ?

Lúc đó tôi bỗng cảm thấy tình yêu của tôi cũng bị bàn tay dơ bẩn của anh ta vo viên thành một cục, rồi nhẹ nhàng bắn nó đi.

Tôi nhớ lại câu chuyện Tếu Ảnh từ chối cậu bạn hồi học cấp III. Anh ta chỉ định dùng tay để móc miếng rau dính trên răng, anh ta chẳng qua chỉ có thói quen nhổ nước bọt lung tung rồi giẫm lên nó vài cái. Thế nhưng miếng rau đó dường như không phải dính trên răng anh ta mà nó dính chặt lên tim chúng ta. Miếng nước bọt nhổ toẹt trên đất dường như được nhổ toẹt lên đầu chúng ta, hoàn toàn dập tắt khả năng tìm đến tình yêu.

Đúng thế, lúc còn bé chúng ta đã ngu ngốc như vậy. Chúng ta có thể đắm đuối yêu một người con trai bỏ rơi chúng ta, phụ lòng chúng ta, hay lăng nhăng chỉ vì anh ta rất đẹp trai và phong độ nhưng lại không chịu bố thí một chút tình yêu cho người con trai đã từng nhổ nước bọt lung tung hay dùng tay để lấy miếng rau trên răng hoặc là dùng tay ngoáy mũi trước mặt chúng ta.

Mỗi lần tôi và Hứa Lật Dương ở bên nhau, tôi lại phát hiện ra một khuyết điểm của anh, giống hệt như ngày xưa, mỗi lần ở bên cạnh nhau, tôi phát hiện ra một ưu điểm của anh vậy.

Tôi phát hiện ra Hứa Lật Dương có nhiều khuyết điểm nhưng không hề kì vọng anh ta có thể sửa đổi, chỉ để trong lòng và thầm cảm thấy căm ghét.

Tôi nghĩ, chuyện của chúng tôi thế là hết. Tôi và Hứa Lật Dương ở bên cạnh nhau đã không còn vui vẻ nữa, tôi càng cố gắng thì càng cảm thấy không vui.

Có lần, Hứa Lật Dương thắt dây giày cho tôi. Anh quỳ dưới đất, ngón tay lạnh lẽo của anh chạm vào chân tôi. Tôi bỗng nhiên thấy lạnh toát. Nghĩ đến cảnh anh đã từng chạm vào người con gái khác, nhớ đến ngón tay anh đã từng lướt trên cơ thể của người con gái khác, nghĩ đến việc một người con trai đang phục dịch tôi thế này mà lại dám phản bội tôi. Bỗng nhiên tôi cảm thấy có hàng ngàn con côn trùng đang bò trong người tôi, khó chịu vô cùng.

Tôi dùng chân đá tay anh ra, quay người đi. Đi được vài bước, dây giày lại bị tuột, tôi ngồi xuống thắt lại. Hứa Lật Dương đã đuổi theo kịp, lặng lẽ không nói gì, khom lưng, đầu cúi xuống thật thấp, nhấc tay tôi ra, giúp tôi thắt lại dây giày.

Tôi nhìn thấy nước mắt anh rơi từng giọt xuống sàn xi măng lạnh lẽo.

Tôi cũng khóc.

Nhưng khóc xong thì đã sao chứ? Chúng tôi vẫn không thể nào quay lại. Tôi vẫn như kẻ biến thái, suốt ngày đi kiểm tra trộm điện thoại di động của anh, kiểm tra nick chat của anh, kiểm tra hòm thư của anh. Tôi biết hết tất cả các tên đăng kí và mật mã của Hứa Lật Dương ở tất cả các trang web và các trò chơi. Mật mã đó chính là ngày sinh nhật của tôi 841111. Mật mã này tôi đã biết từ rất lâu rồi. Lần đầu tiên anh đăng kí vào chat trên máy tính của tôi, đứng đằng sau lưng tôi đã nhìn thấy anh gõ xuống bàn phím ngày sinh của tôi. Lúc đó tôi đã cảm thấy vô cùng sung sướng.