Cơ Giáp Khế Ước Nô Đãi

Chương 260




La Tiểu Lâu bị Roadđưa về. Tuy rằng Road kiệt lực giả bộ như chẳng có chuyện gì xảy ra nhưng La Tiểu Lâu vẫn nhìn được từ trong mắt hắn sự lo lắng. Nghĩ về con chip trong tay, La Tiểu Lâu lại cảm thấy tâm loạn như ma. Cậu mơ hồ cảm thấy như có bí mật gìđó bày ngay trước mặt mình, nhưng không thể nào thấy rõđược.

Hơn nữa, không bao lâu sau khi trở về phòng, La Tiểu Lâu nhận được tin của Nguyên Tích, báo rằng cậu cứ ăn rồi đi ngủ trước.La Tiểu Lâuđang định hỏi Nguyên Tích có chuyện gì sao thì ngoài cửa có tiếng gõ.

Quản gia đang đứng ngoài, hòa ái mà nhìn cậu, nói “Điện hạ, hai vị bệ hạ cùng các vị vương tử hôm nay bận quá, sẽ dùng bữa tối ở quân bộ, chúng thần đã vì ngài mà chuẩn bị cơm chiều tốt rồi, ngài xem xem là dùng luôn trong phòng hay đến nhàăn ăn?”

La Tiểu Lâu thở dài trong lòng, nói “Xin hãy đưa tới trong phòng đi, cám ơn”.

Đến khi một bàn đầy đồ ăn được đưa tới phòng, hương khí ngào ngạt, La Tiểu Lâuđứng cạnh do dự một lát, quyết định đi tắm trước.

Lúc cậu từ phòng tắm bước ra, Nguyên Tích vẫn chưa về, La Tiểu Lâuđành ngồi xuống ăn cơm một mình. 125 đánh bạo ngồi lên vị trí của Nguyên Tích, rụt rè mà nhìn cái muỗng kim loại sáng bóng của La Tiểu Lâuđang vì nó mà gắp thức ăn. Tuy rằng bây giờ La Tiểu Lâu cũng kệ nó thích làm gì thì làm, nhưng sau lần dâng một đống đồ tích trữ lâu ngày cho chủ nhân Ly Mạch cùng đại ca … tiểu kim khố của nóđang có nhu cầu nạp đồ cấp bách.

La Tiểu Lâuăn một nửa thì quay đầu nhìn về phía 125 “Ly Mạch cùng Siever bên kia không có tin tức gì sao?”

“Cũng như bên này, chẳng qua, vì thân thể của thú loại khá cường hãn, hơn nữa còn có cơ giáp cấp cao, chiến tranh mà bọn bạch tuộc nhân phát động trên cơ bản vẫn chống đỡ được. Nếu chủ nhân Ly Mạch có thể giải quyết được phong ấn ở nơi đó, bọn xúc tua đó căn bản không đáng quan tâm”. 125 đắc ý dào dạt nói.

La Tiểu Lâu yên tâm. Sau khiăn xong cũng không muốn đi nghỉ trước một mình nên mở cửa sang bên phòng làm việc. Linh kiện của cơ giáp cấp 9đãđầy đủ, cậu lại tính toán chế tác cơ giáp cấp 9. Kĩ năng phục chế có thể phục chế được những hai trận thập cấp cơ giáp, hy vọng cấp 9 sẽ được nhiều hơn một ít.

125 lén nhìn chủ nhân của nó một cái rồi lại quay đầu bận rộn với nghiên cứu của mình. Nếu thứ này có thể nhanh làm ra, nói không chừng có thể cho La Tiểu Lâu cùng Nguyên Tích một cái kinh hỉ thật to.

Ooooo

Quân bộ, phòng họp …

Từ hai giờ trước, không khí của căn phòng đều là một mảnh đông lạnh, sắc mặt ai ai cũng đều rất khó coi.

Cuối cùng, Carlos trung tướng nhịn không nổi “Tôi thật không thể ngờ được, những cơ giáp đó mới sử dụng có vài ngày màđã có chuyện bực này xảy ra. Hơn nữa lại chẳng phải làđội quân bình thường mà là cả một cái doanh trại được trang bị toàn bộ đều làcơ giáp sinh vật cấp sáu …” Nói tới đây, thanh âm củaCarlos trung tướngtrở nên run rẩy. Không phải ông ta chỉ tiếc những trận cơ giáp sinh vật cấp sáu trân quý kia … sinh mạng của những chiến sĩ cơ giáp trẻ tuổi tài năng mới càng làđiều làm ông ngậm ngùi đau xót. Có thể được tuyển chọn đến đội ngũđó, có ai không phải là tinh anh trong tinh anh đâu?

Thiếu tướng Tề Mặc nghiêm sắc mặt mà nói “Đây chắc chắn không phải là việc ngoài ý muốn, quân địch tại chỗ đó mai phục, lại có thể chuẩn bị trước dụng cụ có thể khắc chế hỏa hậu của chúng ta, chắc chắn bọn chúng đã biết được lộ tuyến cùng nhân số đại khái của ta. Điều này chỉ có thể có một khả năng: quân ta xuất hiện gian tế!”

Không khí trong phòng càng thêm ác liệt. Gian tế? Tất cả mệnh lệnh gần như đều truyền từ tổng bộ chỉ huy – từ đây. Tổng bộ sẽ cắn cứ tình hình thực tế mà nhanh chóng truyền đi mệnh lệnh, chỉ dựa vào nội ứng của địch chắc chắn địch nhân sẽ không kịp chuẩn bị trận mai phục công phu như thế.Vậy thìđúng là chỉ có thể nói: bên ta xuất hiện nội ứng!

Sắc mặt mọi người đều trắng thêm vàiphần. Tiền tuyến chỉ biết được một phần công tác chiến lược, phần còn lại đều đặt tại tổng cục. Nếu thực sự có nội ứng, như vậy phương án đã vạch ra trước giờ đều không thể dùng.

Đúng lúc này, một sĩ quan xộc vào thông báo “ Tướng quân, hành tinh Kim Nông … bị công chiếm rồi!”

Toàn bộ hội nghị viên đều chấn kinh, thượng tướng năm sao Tề Sâm kinh hoảng đứng bật dậy “Cái gì?”Kim Nông là là hành tinh lớn nhất ở tiền tuyến, cũng là hành tinh có số quân đội đóng quân nhiều nhất.

Sắc mặt Nguyên Tích cũng khó coi vô cùng. Nếu y nhớ không lầm, ngay cả binh lực của Arthur dẫn theo đều tại cái tinh cầu đó. Loại binh này sao có thể dễ dàng thất thủ?

Quân sĩ vừa chạy vào hội báo rất nhanh lại lui ra ngoài, Nguyên Liệt bình tĩnh nói “Tất cả phương án tác chiến đãđặt ra, lập tức đình chỉ thi hành. Nguyên Triệt cùng Nguyên Tích, hai người các ngươi chịu trách nhiệm điều tra gian tế. Tất cả những ai tiếp xúc qua phương án tác chiến, ở phòng họp, phòng chỉ huy … tất cả đều lưu lại, cho tới khi không còn bị hiềm nghi nữa mới có thể rời đi. Tất cả tướng quân đến phòng họp bên cạnh, chúng ta một lần nữa chế định phương án”

Các tướng quân đều nhanh chóng di chuyển sang phòng họp bên cạnh, mà Nguyên Triệt cùng Nguyên Tích đều gấp rút triển khai hành động. Cái kia gian tế tồn tại nhiều một phút đồng hồ nào thì quân đội ở tiền tuyến lại nhiều ra mấy phần nguy hiểm. Hơn nữa, hiện tại bọn họ thậm chí chẳng thể truyền đạt mệnh lệnh cho tiền tuyến. Tình thế đang nguy cấp vạn phần.

Ở vùng giới nghiêm của quân bộ, một con thuyền chiến hạm lẳng lặng di chuyển.

Tin dữ từ Kim Nông tinh cầu bọn họ đã nhận được trước tiên. Trong khoang hạm trưởng, một mảnh yên lặng, thậm chí còn có tiếng khóc đầy đè nén. Ở nơi xa kia có chiến hữu của bọn họ, thân nhân của bọn họ.

Đúng lúc này, ngoài cửa liền vang lên tiếng gõ nhè nhẹ.

Trợ thủ của hạm trưởng nhanh chóng mở cửa ra, đứng trước cửa là một người trẻ tuổi cao gầy thanh tú. Vị trợ thủ kia kinh ngạc mà nhìn vị cơ giáp chế tạo sư vừa trẻ tuổi vừa xuất sắc này, không khỏi hỏi “Mộ Thần tiên sinh, xin hỏi, ngài lại đây là vì…?”Mộ Thần bình tĩnh mà nhìn vào bên trong “Tôi là tới tìm ngài, hạm trưởng!”

Sau khi hạm trưởng đãđem tầm mắt đặt trên người mình, Mộ Thần mới nói tiếp “Hạm trưởng, tôi tin rằng ngài đã cóđược cái tin kia, mà tuyến đường chúng ta đang đi rất gần với Kim Nông tinh cầu, tôi muốn hỏi ngài một chút, có thể hay không tạt qua đó cứu viện?”

Hạm trưởng kinh ngạc mà nhìn Mộ Thần. Người thanh niên này luôn luôn an phận lễ độ, không chỉ có thiên phú chế tạo cơ giáp cực cao, mà những đề nghị anh thường cung cấp cũng phi thường hữu dụng … nhưng là, ông cũng không ngờ anh lại đưa ra một vấn đề khác người tới mức này.

Đối với bọn họ mà nói, nhiệm vụ của chiến hạm này luôn phải đặt lên hàng đầu, còn về công tác cứu viện … tuy giờ bọn họ đều hận không thể ngay lập tức đến đó, nhưng trước khi có mệnh lệnh cụ thể, ông cũng thật khó có thể đưa ra quyết định.

Hạm trưởng trầm ngân một chút rồi nói “Tôi sẽ xin chỉ thị của bộ chỉ huy, nếu họ đồng ý thì chúng ta qua đó cứu viện”.

Mộ Thần khẽ gật đầu, cũng khôn có rời khỏi màđứng ở cửa chờ đợi kết quả.

Thế nhưng mười phút sau, hạm trưởng khó xử mà cho hắn biết “Bộ chỉ huy giờ phi thường vội, thỉnh cầu của chúng ta đợi đến khi đạt được sự phê chuẩn chỉ sợ chiến hạm này cũng đã vượt xa qua Kim Nông tinh cầu rồi”.

“Thì tức là không thể cứu viện” Mộ Thần nhẹ giọng nói.

“Nơi đó có thân nhân của ngài?” Vị trợ thủ hạm trưởng nhịn không được hỏi.

Mộ Thần hơi chút do dự để tìm từ, trên mặt cũng chẳng hề lộ ra cái gọi là thần sắc bi thống cả, chỉ thản nhiên mà nói “Cũng không hẳn là thân nhân, nhưng nơi đó quả thực có người mà tôi muốn cứu. Nếu đã như vậy, thì, tax in phép đi khỏi chiến hạm này, một mình tới đó cứu viện”

Hạm trưởng hoảng sợ trừng mắt “Không thể được. Tiên sinh. Ngài làđặc phái cơ giáp chế tạo sư của cấp trên cử đến”

Mộ Thần gật gật đầu “Đúng thế, tôi là đặc phái viên, nhưng lại chẳng phải của quân đội, tin rằng ngài cũng biết rõ. Làđặc phái cơ giáp chế tạo sư, tôi có quyền lực nhất định trong việc lựa chọn đội ngũ bộ đội để ta phục vụ, hơn nữa, tôi sẽ không dừng lại mãi một chỗ. Như vậy, hiện tại tôi lựa chọn Kim Nông tinh cầu, nơi đó cũng có chiến sĩ sử dụng cơ giáp sinh vật”

Mọi người trong phòng hạm trưởng đều dùng ánh mắt không thể tin nổi mà nhìn Mộ Thần – một cái cơ giáp chế tạo sư –đòi đi Kim Nông tinh cầu đang lâm vào công chiếm. Anh làđịnh đi chịu chết hay sao? Mặc dù lý do của anh rất cao thượng …

Trợ thủ hạm trưởng đang định mở miệng khuyên nhủ, Mộ Thần đã nhìn thẳng về phía hạm trưởng “Tôi kiên trì với quyết định của mình”.

Nhìn cặp mắt kiên nghị của người thanh niên kia, trung niên hạm trưởng một lúc lâu sau mới lên tiếng “Tôi sẽ phái mười mấy người đi cùng bảo hộ cậu, hai giờ sau, tìm không được người cần tìm, bọn họ sẽ mang cậu trở về”.

Mộ Thần nở nụ cười – mọi người xung quanh vì nụ cười hiếm gặp của hắn mà ngây ra – Mộ Thần nói “Hảo!”Đến khi Mộ Thần ở hành lang lớn xuất ra cơ giáp sinh vật cấp tám của mình thì mọi người đều chấn kinh – người thanh niên này thế mà cũng lại là một chiến sĩ cơ giáp!

Mà những người phụ trách đi cứu viện cùng Mộ Thầnngây người chẳng biết nói gì. Chỉ bằng loại thân thủ này, bọn họ thực có thể cưỡng chế ép Mộ Thần quay về chiến hạm sao?Mộ Thần rất nhanh tới được Kim Nông tinh cầu, dư ba của chiến tranh vẫn còn, mà sự thực là, bạch tuộc nhân đã chiếm được đa số địa bàn … Mộ Thần lấy ra bản đồ, cơ giáp không hề dừng lại, lấy tốc độ nhanh nhất mà bay về hướng bộ chỉ huy nơi này.

Đám cơ giáp chiến sĩđằng sau thật sự bất đắc dĩ, miễn cưỡng đuổi kịp tốc độ của Mộ Thần, nhanh chóng gia tốc thêm phản lực mà bay về phía bị lửa đạn của địch oanh tạc nhiều nhất.

Sau khi xử lý hai cái cơ giáp của bạch tuộc nhân gần đó, Mộ Thần nhìn xa xa có càng ngày càng nhiều cơ giáp củađịch nhân, nhảy ra khỏi cơ giáp của mình, giấu cơ giáp xuống đất rồi cũng trốn vào bên dưới đám kiến trúc tan hoang, hơi chút do dự, rút máy liên lạc kết nối tới người kia “Anh có còn sống không? Nếu còn sống, giờ đang ở chỗ nào?”

Sau ba giây kết nối, đầu dây bên kia lập tức vang lên tiếng mắng “Chết tiệt, tôi đương nhiên còn sống rồi, tôi không còn sống trở về thì sao ‘làm’cậuđược? Cậu cũng đừng hòng đi với người khác, chờ tôi trở về tôi…”

Mộ Thần lạnh lùng cười, quyết định ngắt đứt câu nói đầy thô tục của Arthur “Tôiđang ở bên ngoài bộ chỉ huy đây này, dưới tòa nhà màu trắng hình tháp nát bấy ấy, anh ở nơi nào?”

“Cậu… cái gì? Ai cho Cậu tới đây? Tôi thao, cậu thèm khát tôiđến vậy à? Xa xôi thế mà cũng tự mình tới đây?” Arthur rống to, ai cũng có thể nghe ra được là hắn đang tức giận.

Thế nhưng Mộ Thần cũng không trả lời câu hỏi của hắn, bên kia truyền đến một trận tiếng vang, rồi sau đó im bặt.

Arthur nghe được tiếng hít thở của Mộ Thần, trong lòng vừa bủn rủn vừa buồn bực. Hắn không biết tại sao mình không thể nào khống chế cảm xúc như thế, chỉ cần là chuyện liên quan đến Mộ Thần, hắn đều chẳng thể khống chế được…

Arthur áp chế cơn tức, vội vã hỏi han “Sao thế? Sao không nói gì, có phải bị địch phát hiện rồi hay không?”

Lại qua mười giây im lặng, đến khi Arthur sắp phải bùng nổ rồi, Mộ Thần mới nhẹ giọng trả lời “Ân, vừa rồi có bạch tuộc nhân lại đây, không phát hiện được gì nên đãrời đi rồi, anh giờ ở nơi nào. Tôiđi tìm anh”.

“Chờ đã, cứ ở nguyên tại chỗ, tôi lập tức tới ngay” Arthur hung hăng mà mắng một câu, sau đó tắt đi máy liên lạc.

Mộ Thần bình tĩnh mà căn cứ theo máy liên lạc của Arthur tính toán tọa độ của hắn, lại dò xét một chút tình hình địch nhân phân bố ở chung quanh, ngón tay vừa động, rất nhanh lệnh cho mười người đi cùng một lệnh, rồi đè thấp thân hình cơ giáp, dán chặt trên mặt đất mà chui ra ngoài.

Nếu mười người kia không làm vướng tay vướng chân, buộc anh phải trợ giúp bọn họ, anh chắc chắn sẽ không bị phát hiện.

Nhìn quang điểm màu đỏ càng ngày càng gần, mi tâm vẫn nhíu chặt của Mộ Thần bấy giờ mới hơi thoáng buông lỏng ra.

Khi anh thấy được Arthur, cái tên hải tặc đầu lĩnh kia trước giờ luôn kiêu ngạo mãnh liệt thế màđang bị bốn cái địch nhân vây công.

Arthur giả bộ lao tới trước mặt một cái cơ giáp của địch, nháy mắt khi biến hóa tốc độ, nhanh chóng bắn ra một quả pháo vào một cái cơ giáp màu vàng khác, mà thanh đao trong tay lại chém trúng vị trí khoang điều khiển của cái cơ giáp thứ ba.

Arthur xoay người, khó khăn tránh thoát một quả đạn pháo từ cái cơ giáp thứ tư nhắm vào mình, khóe miệng nổi lên một nụ cười lạnh. Chờ xem, hắn sẽ thu dọn mấy tên rác rưởi này sau. Nếu không phải hộp năng lượng của hắn đã sắp tiêu hao hết, hắn đã sớm khỏi động viễn trình vũ khí.

Thế nhưng, tựa hồ có cái gìđó không thích hợp.

Arthur suy đoán nhanh chóng, xoay người, hắn đã quá xem nhẹ cái cơ giáp đầu tiên bị hắn bỏ qua.

Sau khi xoay người, Arthur phát hiện trước người hắn mọc đâu ra một trận cơ giáp, mà quả pháo của cơ giáp địch nhân vừa lúc hướng về vị trí trái tim (khoang lái) của cơ giáp đó.

Tay Arthur run lên, một chuỗi chỉ lệnh phát ra.

Mộ Thần ngây người hai giây, phát hiện bốn cái cơ giáp chung quanh đều đã nằm bẹp trên mặt đất, màanh vốn định chắn đạn cho Arthur, thế mà lại đổi thành Arthur chắn cho anh. Cơ giáp khổng lồ chậm rãi ngã quỵ xuống … Tên ngu ngốc này, tính năng phòng ngự của cơ giáp sinh vật cấp tám của anhđương nhiên là tốt hơn nhiều …

Mộ Thần cảm thấy trái tim vốn đãđóng băng từ lâu của mình vội vàng nhảy rộn lên, anh lập tức dùng máy liên lạc kết nối với Arthur, thế mà bên kia lại chẳng hề có thanh âm.

Mộ Thần dùng tốc độ nhanh nhất nhảy ra cơ giáp, mở ra khoang điều khiển của cơ giáp Arthur, đem người bên trong kéo ra ngoài. Máy liên lạc của Arthur trên tay vẫn còn lóe quang mang, Mộ Thần lúc này mới nhẹ nhàng thở ra … người vẫn còn sống.

Thu hồi cơ giáp của Arthur, Mộ Thần mang tên kia vào cơ giáp của mình.

Nửa giờ sau, Mộ Thần cùng mười người nữa rời khỏi Kim Nông tinh cầu, về tới chiến hạm.

Arthur được Mộ Thần trị liệu mà tỉnh lại, hắn nhìn Mộ Thần một lát rồi không thèm để ýđến vết thương trên tay, kéo Mộ Thần lại gần, sau đó dùng sức mà hôn lên.

Hôn đủ rồi, mặt đầy vết máu dữ tợn nhưng Arthur lại chẳng hề hay biết, còn đắc ý nói “Nói đi, cậu có phải yêu tôi rồi hay không?”Mộ Thần lạnh lùng cười “Anhđang nói chuyện cười gìđây? Nếu không phải ông ta hy vọng anh còn sống, mọi người trên Tinh cầu Grey còn phải trông cậy vào anh, tôi căn bản sẽ chẳng thèm quản anh sống chết đâu”.

Arthur ngẩn người, qua hai giây lại cười rộ lên “Cậu nói phụ thân á?” Thấu đến gần Mộ Thần “Ca… từ sau khi ‘ôm’cậu, đầy đầu tôiđều là hình ảnh của cậu, nói thực, tôi rất hối hận đãđem cậu thả đi, cậu trở về với tôiđi … nhé”

“…”

Ooooo

“Không có. Chúng thần đã tìm tất cả video, toàn bộ nhân viên tiếp xúc đến thông tin cơ mật đều đã bị sàng chọn lại một lần, nhưng mà… không có phát hiện gì cả”. Sĩ quan phụ tá sắc mặt mệt mỏi hội báo với Nguyên Triệt cùng Nguyên Tích.

Nguyên Triệt lo lắng nói “Vậy thì cứ để những người đó ở trong quân bộ nghỉ ngơi, xác định không có chuyện gì thì có thể đi khỏi, ngày mai tính tiếp”.

Nguyên Tích trở về phòng làm việc của mình, Hạ Tá cũng theo vào, sau khi hắn vào đãđóng ngay cửa lại, do dự một lát rồi lên tiếng “Điện hạ, những video từ phòng này của ngài đều là thần mang đi điều tra, có một đoạn thần …đã bỏ ra”

Nguyên Tích – đang nhắm mắt dựa vào trên salon – lập tức mở mắt, nhìn về phía Hạ Tá.

Hạ Tá mở ra màn hình trên tường, bật lên một đoạn video.

Trên màn hình là căn phòng bọn hắn hiện đang đứng, lúc đó không có một bóng người, mười giây sau, cánh cửa không tiếng động mở ra, một người cúi đầu nhẹ nhàng đi vào.

Nguyên Tích căng thẳng chống cằm, gắt gao nhìn chằm chằm vào cái thân ảnh kia.Đó làLa Tiểu Lâu.

Note:

Các người làm ơn cho ta biết, tên của Athes (mội trong hai người bạn của LA TIểU LÂU khi học ở học viện) trong bản edit của Shuangyan91 là gì?

Thanks nhìu:X