Có Hai Hào Môn Tranh Nhau Cho Tôi Kế Thừa Gia Nghiệp

Chương 2: 2: Ngủ Vịt





*Ngủ trai bao
____
Không khỏi quá k1ch thích đi~
Loại chuyện này chỉ ngẫm lại đã cảm thấy điên cuồng, đừng nói Hứa Kiêu Bạch chưa từng ngủ qua, ngay cả Sở Vi từ trước đến nay luôn có kỹ thuật cao hơn về mặt tình cảm cũng chưa từng ngủ qua.
Hứa Kiêu Bạch chỉ coi như là bạn tốt vì an ủi mình mà đùa giỡn, cậu lập tức lắc lắc đầu nói: "Đừng đừng đừng, trở về ba tôi có mà đánh chết tôi mất."
Vốn Sở Vi đang đùa giỡn với cậu, hai người mặt đối mặt cười ngây ngô nửa ngày, liền đi uống rượu nhảy nhót.
Không phải là thất tình sao? Hứa Kiêu Bạch cũng nghĩ thông suốt, có thể nhận rõ bộ mặt thật của một người cũng coi như đáng giá.

Cũng may cậu còn trẻ, như Trần Trình nói, hai năm đó coi như cùng hắn sang nhà chơi.

Dù sao tiết tháo của mình vẫn còn, cũng không tổn thất cái gì.
Nếu như lên giường, mang thai đó mới gọi là đáng sợ.
Đúng vậy, Hứa Kiêu Bạch cũng giống như ba Hứa Tuấn Lân của mình, đều là thể chất nam tính dễ mang thai.

Chuyện này cậu chưa từng nói qua với Trần Trình, 100% nghe theo lời dặn của ba mình, tận lực vì chuyện thể chất dễ mang thai của mình mà giữ bí mật.

Bởi vì bất luận là tìm việc làm hay là ra ngoài ở, thể chất dễ mang thai đều là tồn tại rất khốn đốn.
Bình thường cậu cũng rất cẩn thận, từ nhỏ Hứa Tuấn Lân cũng giáo dục cậu, tuổi dậy thì có thể có quan hệ tình d*c, nhưng nhất định phải làm tốt các biện pháp an toàn.
Hơn nữa thể chất dễ mang thai rất đặc thù, nhất định phải đợi đến khi trưởng thành mới có thể làm chuyện xấu hổ, nếu không sẽ tạo thành thương tổn rất nghiêm trọng.
Cho nên Hứa Kiêu Bạch khi kết giao với Trần Trình vẫn rất khắc chế, cậu không sợ Trần Trình làm ra chuyện cầm thú với mình, chỉ sợ mình sẽ không kiềm chế được.

Dù sao Trần Trình cũng là giáo thảo của khoa biểu diễn đại học H, có khuôn mẫu nho nhã lễ độ, vẫn rất phù hợp với thẩm mỹ của cậu.
Nghĩ tới đây, Hứa Kiêu Bạch lại từ trong lòng phỉ nhổ hắn một trăm lần.


Không đúng! Đồ cặn bã biết người biết mặt không biết lòng!
Sở Vi gọi không ít rượu, còn đặt phòng ở trên lầu, nửa ôm Hứa Kiêu Bạch nói: "Tối nay chúng ta không say không về! Nhưng sau khi tỉnh rượu, nhất định phải hoàn toàn quên tên khốn kiếp kia.

Đừng để anh em coi thường cậu!"
Hứa Kiêu Bạch vung tay lên, không phải là uống rượu sao? Đi uống thôi!
Vì thế một chén rồi lại một chén, hai tên nhóc tửu lượng vốn không được tốt liền say đến bất tỉnh nhân sự.
Hai người loạng choạng đi thang máy, lên tầng trên cùng nghỉ ngơi.
Lúc này hai người chỉ còn lại có duy ý thức còn sót lại đó là trở về phòng riêng.

Hứa Kiêu Bạch uống đến mơ màng màng, dưới ánh đèn màu vàng nhạt, cậu mím chặt đôi môi mỏng ướt ấm, hai má lúm đồng tiền nông trên má làm cho cậu có một bộ dáng vô hại của con người.

Phảng phất như một con mèo nhỏ nhu thuận ngoan ngoãn lại không biết cậu có hai móng vuốt sắc bén, ai dám nghịch, cậu tuyệt đối sẽ giơ móng vuốt nhỏ lên cào sứt máu kẻ đó.
Sở Vi lấy thẻ phòng ra, sau khi mở ra liền vẫy tay với Hứa Kiêu Bạch nói: "Tôi ngủ trước đây, không chịu nổi nữa rồi..."
Hứa Kiêu Bạch tay ôm bụng, trong dạ dày như lật sông đảo hải, mắt thấy sắp nôn ra.

Cậu quay đầu liền nhìn thấy thùng rác đối diện hành lang, ôm thùng rác rồi nôn một trận.
Nôn xong liền mềm nhũn ngã xuống bên cạnh thùng rác, vô thức đụng phải cửa thùng.
Dây chuyền trang sức trên túi của cậu theo thân thể hắn lắc lư, từng chút từng chút gõ vào khe cửa cửa gỗ thuần túy của hộp túi,...
Lục Thành Nghiễn vừa mới tắm rửa xong nhíu nhíu mày, xoay người kéo cửa phòng.

Cúi đầu thấy một con mèo mềm mại đang lui ra bên cạnh thùng rác ngoài cửa phòng hắn, bộ dáng nhâm quân thái đâm, không hề phòng bị chút nào.
Trong mắt Lục Thành Nghiễm lộ ra vài phần nghi hoặc, rất nhanh, điện thoại di động trong áo choàng tắm của hắn vang lên một tiếng.

Hắn lấy điện thoại ra, trên đó là một tin nhắn từ đối tác: "Đứa bé Tiểu Diêu này tối nay nhờ cậu chăm sóc rồi."
Phía sau còn có một cái biểu tình icon cười gian, vừa nhìn liền biết là chuyện gì xảy ra.

Những người này nhét người vào phòng hắn cũng không phải lần một lần hai, lúc trước khi nhét ít nhất còn có thể báo cho hắn một tiếng, lần này ngay cả nói cũng không nói với hắn một tiếng, quả thực quá mức trắng trợn.
Khí lạnh trên người hắn tăng vọt, trên khuôn mặt anh tuấn nhiễm vài tia biểu tình khó chịu.

Hắn nhìn củ khoai lang nóng bỏng ngồi trên mặt đất, cũng không tiện để người này cứ như vậy nằm ở chỗ này.

Đành phải đỡ cậu vào phòng trước, đợi sau khi tỉnh rượu liền đuổi người đi.
Cũng may phòng ở của hắn có hai gian bên trong và bên ngoài, hai giường, đủ ngủ rồi.
Nhưng vừa mới đỡ người vào, con cừu non mềm nhũn kia liền làm bộ muốn nôn lên người hắn.
Lục Thành Nghiêm hô lên một tiếng, một tay che miệng cậu lại, kéo vào phòng vệ sinh.

Đối phương ngược lại không khách khí, treo trên người hắn giống như một con gấu không đuôi treo ngược, trong miệng còn hừ hừ lẩm bẩm: "Tiểu Vi đỡ tôi đi!" Ánh mắt mang theo hơi nước chảy ướt đẫm như người vô tội, trong thanh âm lại lộ ra vài phần non nớt.
Gì đây? Cái trò gì đây? Cậu đến đây hầu hạ người khác, hay là để cho người khác đến hầu hạ cậu?
Ngay khi Hứa Kiêu Bạch nôn ra, Lục Thành gọi điện thoại cho đối tác.

Điện thoại vang lên ba tiếng rồi nhận, khí lạnh trên người hắn đã sắp đóng băng cả phòng tắm, mạnh mẽ kiềm chế lửa giận trong ngực nói: "Trần tổng, chuyện này của anh làm không phúc hậu, mọi người đều say thành như vậy, rốt cuộc anh có ý gì? Mau đến đưa người của anh ra khỏi đây đi."
Đối diện cười ha hả nói: "Ai nha Lục tổng, đứa nhỏ Tiểu Diêu này rất hiểu chuyện, tôi đây chính là tỉ mỉ lựa chọn cho cậu! Say rồi...!Không phải là tốt hơn sao? Quý phi say rượu, say mỹ nhân...!Lục tổng ngài cũng đừng khách khí với tôi nữa, chuyện của ngài chúng tôi đều biết, mau chậm rãi hưởng dụng đi!"
Nói xong đối phương cúp điện thoại, Lục Thành Nghiễm đối với Hứa Kiêu Bạch say đến bất tỉnh nhân sự trong phòng tắm không biết nên xuống tay như thế nào.
Một thân bẩn thỉu không biết cọ xát từ đâu tới bụi bặm khiến cho lục Thành Nghiễm trong nháy mắt xông lên đầu.

Hắn mở vòi hoa sen rồi rửa sạch cả người từ đầu đến chân.

Sau khi tắm xong tùy tiện lấy khăn tắm quấn lại, ném vào trên giường bên trong.
Không biết có phải bị nước dội trôi hay không, Hứa Kiêu Bạch lại tỉnh táo một chút.


Cậu đem một tay giữ chặt Lục Thành Nghiễm, chớp chớp đôi mắt hồ ly nhỏ cẩn thận nhìn hắn nửa ngày, bỗng nhiên vươn một ngón tay ra, nửa tỉnh nửa say nói: "Anh...!A a! Tôi...!Uh...!nhớ ra anh là ai rồi! Anh không phải là người mẫu nam bá tổng...!vừa rồi kia sao? Hì hì tiểu vương bát đản Vi Vi này, quả nhiên chuẩn bị cho mình một kinh hỉ lớn nha!"
Lục Thành Nghiễm:...
Hắn bị Hứa Kiêu Bạch làm cho bật cười, còn là người mẫu nam? Người này rốt cuộc là say thật hay say giả?
Lục Thành Nghiễm bật đèn trần lên, kéo cậu đến trước mặt nói: "Cậu nhìm cho rõ, rốt cuộc tôi là ai?"
Đối phương còn chưa nói gì, mi tâm Lục Thành Nghiễm liền nhíu lại, hắn ghé mắt nhìn Hứa Kiêu Bạch, bỗng nhiên cảm thấy cậu có chút quen mắt.

Nhất là đôi mắt đào hoa tựa tiếu phi tiếu này, bên trong phảng phất che đi một tầng hơi nước mông lung.

Giống như người nọ, thoạt nhìn, còn tưởng rằng là một tiểu hồ ly khôn khéo.

Trên thực tế, trong lòng không hề có thành phủ, ngược lại là một anh trai lớn ôn nhu săn sóc.
Rất giống nhau.
Lục Thành Nghiễm hỏi: "Tiểu Diêu?"
Hứa Kiêu Bạch cười tủm tỉm nhìn hắn, lúm đồng tiền nông cạn khiến cho độ ngọt của cậu tăng vọt, trạng thái say rượu lại khiến cậu tăng thêm vài phần quyến rũ.

Cậu cả gan nắm lấy thịt mềm bên cạnh gò má Lục Thành Nghiễm nói: "Muốn sao? Muốn...!Thì nhanh lên! Tôi đã tắm sạch, anh đã tắm chưa? Này, có bcs không? Ba tôi nói, chơi thực phẩm hoang dã bên ngoài phải làm tốt biện pháp an toàn!"
Lục Thành Nghiễm:...
Lục Thành Nghiễm nhíu mày, bộ dáng đối phương chống cằm trong trí nhớ của người này cực quen nhưng tính cách lại hoàn toàn bất đồng với đối phương.

Hắn trong nháy mắt lắc đầu, đứa nhỏ này cũng chỉ là cùng người đó có bộ dạng giống nhau mà thôi, có điều là lão Trần đích xác biết nắm bắt khẩu vị của hắn.

Lịch sử đen tối này là năm hắn mười ba mười bốn tuổi làm ra, không nghĩ tới lão Trần lại nhớ rõ.

Coi như hắn có bản lĩnh, đêm nay, hắn lại sinh ra ý nghĩ khai huỳnh phá giới.
Lục Thành Nghiễm nắm cằm Hứa Kiêu Bạch hỏi: "Cậu tên gì?"
Hứa Kiêu Bạch cười cười với hắn, bộ dạng ngoan muốn chết đáp: "Tiểu Bạch, màu trắng ấy~"
Lục Thành Nghiễm gật gật đầu, tựa hồ rất hài lòng với thái độ này của Tiểu Bạch.

Hắn ôm người vào lòng mình, để người ngồi trên đùi của mình rồi lấy một cái máy sấy tóc ra giúp cậu sấy khô tóc của mình.


Một bên sấy, một bên khép lại Hứa Kiêu Bạch phảng phất như không xương, liên tục trượt xuống.
Thật vất vả mới sấy khô tóc, Tiểu Bạch lại bắt đầu lăn qua lăn lại tìm nước uống.
Sau khi uống say quả thực rất dễ bị khô miệng, Lục Thành Nghiễm cũng không vội cũng không tức giận, hắn tự mình cầm cốc giấy dùng một lần, rót nước cho cậu trong máy lọc nước.
Sau khi uống nước xong Hứa Kiêu Bạch lại cười ngây ngô với hắn hỏi: "Các người một đêm bao nhiêu tiền?"
Lục Thành Nghiễm nhướng mày, phối hợp với diễn xuất với cậu: "Chỉ cần ông chủ cho bao nhiêu, chúng tôi đều không ghét bỏ."
Hứa Kiêu Bạch làm bộ như thể sờ điện thoại di động của mình, nhưng vừa rồi áo khoác đã bị Lục Thành Nghiễm ném vào giỏ quần áo bẩn trong phòng tắm.

Cậu mơ mơ màng màng hít mũi, mang theo mùi sữa nồng đậm giọng mũi nói: "Vậy ngày mai tôi chuyển tiền cho anh ha! Tiểu ca ca đây có tiền! Cũng chỉ có tên khốn kiếp Trần Trình kia khinh thường ca đây, tiểu gia trong tay có rất nhiều tiền! Đừng nói với người khác nhé, tiểu ca ca đây là một người mẫu đồ họa, hai năm này kiếm được hàng chục ngàn! Này, này, đừng vội c ởi quần áo ca ra chứ! Ca nói cho chú em biết, để ca tìm điện thoại di động đã, nếu không ngày mai ca sẽ không nhận nợ tiền vịt đâu!"
Đứa bé này rốt cuộc là thật say hay giả say? Lục Thành Nghiễm bị cậu làm cho ngứa ngáy khó nhịn, trái tim ăn chay niệm Phật mười mấy năm này của hắn phảng phất như cây sắt bỗng nhiên nở hoa, cứ như vậy động phàm niệm.
Lục Thành Nghiễm nói: "Không sao đâu tiểu ca ca, tôi tin tưởng cậu."
Hứa Kiêu Bạch mềm nhũn tựa vào trong ngực Lục Thành Nghiễm nói: "Vậy nếu chú em tín nhiệm ca như vậy, ca cũng sẽ không khách khí với chú em nữa.

Chú em có được không? Đừng giống Trần Trình là một tên khốn, hai năm rồi cũng không thể lên được giường của tiểu ca ca ta! Tên rác rưởi Trần Trình, hủy hoại tuổi trẻ của ca, rác rởi!
Lục Thành Nghiễm không biết Trần Trình trong miệng Hứa Kiêu Bạch là ai, nhưng cậu mang khuôn mặt trong trí nhớ này, cái miệng nhỏ nhắn này, bộ dáng vỡ vụn này, đã khiến hắn rốt cuộc không khống chế được.

Vì thế đem cậu đánh ngang ôm lên, phong bế cái miệng nhỏ nhắn làm cho cậu phát ra âm thanh vỡ vụn.
Hai phiến môi mềm mại vừa chạm vào nhau, Lục Thành Nghiễm liền cảm thấy một trận động tâm.

Đáng tiếc, nghề này hắn không thích, bằng không có thể nuôi về chơi đùa.

Người này là một người mẫu nam nhỏ, không biết đã từng có quan hệ da thịt với bao nhiêu ông chủ rồi.

Hắn cũng không cảm thấy lão Trần sẽ tìm cho hắn một đứa nhỏ không sạch sẽ tới đây, chỉ là về mặt tình cảm, nhóc này có chút sạch sẽ khiến người thường khó có thể tưởng tượng được.
Mười mấy năm trước khó có được động tâm một lần, nhoáng lên cái hắn đã hơn ba mươi tuổi.
Bản thân Lục Thành Nghiễm cũng cảm thấy thần kỳ, cứ như vậy hồ đồ bị một con mèo nhỏ cướp đi thân thể đồng tử khổ thủ hơn ba mươi năm của mình.
Tư vị này thật là tuyệt vời, sớm biết như vậy hắn vì sao phải đi theo thái gia gia ăn chay niệm Phật đây..