Có Một Tình Yêu Không Thể Nào Quên

Quyển 4 - Chương 5: Từ bỏ để tự do




Ngày 30 Tết, đêm trừ tịch.

Thành phố nhỏ bé ở một nơi xa xôi phương bắc, quê nhà của Kỉ Tư Nam, chỉ cần đến mùa đông là sẽ ngập trời màu trắng bạc của băng tuyết, đẹp tựa phong cảnh ảo mộng trong những câu chuyện cổ tích.

Tiểu Băng ôm lấy đầu gối ngồi thu mình bên đống lửa to, vẫn nghe thấy mơ hồ những tiếng lách tách của củi cháy, nhiệt độ dưới chân nàng nóng hừng hực, làm cho nàng ấm áp từ những ngón chân vào tận trong lòng.

Đây là lò lửa chỉ riêng vùng Đông Bắc mới có, lần đầu tiên nàng được nhìn thấy nên không kiềm chế được tò mò, leo lên xem, thế rồi bị hơi ấm này bao bọc lấy khiến nàng không muốn rời đi nữa.

Bầu trời đêm bên ngoài cửa sổ lấp lánh những vì sao, không có trăng, nhưng đêm vẫn sáng rực lên bởi những bông tuyết ngập trời. Vẫn chưa đến mười hai giờ đêm, những tiếng pháo đã vang lên đùng đoàng khắp nơi, âm thanh ấy ồn ào và khiến con người ta cảm thấy mừng rỡ.

Đây là lần đầu tiên sau ba năm nàng cùng đón Tết với người khác.

Không biết tại sao, khi Kỉ Tư Nam đưa ra lời đề nghị muốn đưa nàng về nhà đón Tết, Tiểu Băng lại cảm thấy vui mừng khôn xiết. Có lẽ vì từ giờ nàng không phải một mình trải qua đêm trừ tịch dài dằng dặc này một mình, không phải ngồi nghe những tiếng cười nói vui vẻ của muôn nhà để rồi sau đó một mình âm thầm rơi lệ.

Nhà của Kỉ Tư Nam ở một thành phố nhỏ hẻo lánh ở phương bắc, bố anh là hiệu trường của trường học duy nhất trong thị trấn, những người ở đây chỉ biết con trai của hiệu trưởng luôn “làm thêm” ở một thành phố lớn, chứ hoàn toàn không hay biết anh đã trở thành một đại minh tinh nổi tiếng như thế này.

Bởi vì trong cái thị trấn nhỏ bé này, hiệu trưởng họ Kỉ mới là một người vô cùng nổi tiếng.

Gia đình của Kỉ Tư Nam rất ấm cúng, bố anh tuy trông có vẻ nghiêm khắc, nhưng thỉnh thoảng có những câu nói khiến người khác không nhịn được phải ôm bụng cười. Mẹ anh có ánh mắt rất dịu dàng, đôi môi cong cong lúc nào cũng nở nụ cười, tay nghề nấu nướng của bà khiến Tiểu Băng vô cùng kính phục.

Vì có được chủ đề chung về nấu nướng, mẹ của Kỉ Tư Nam và Tiểu Băng chỉ mới gặp mà đã như hai người bạn cũ, chẳng mấy chốc đã thân thiết như hai mẹ con. Hai người bận rộn cả một buổi chiều trong bếp, làm không ít món ăn, khiến cho hai cha con hiệu trưởng Kỉ và Kỉ Tư Nam đều cảm khái rằng mình thật có phúc phận.

Sự ấm áp này khiến Tiểu Băng cảm thấy bản thân lại trở về những tháng ngày trước kia. Nàng cùng tập đàn với bố, mẹ bưng đĩa hoa quả lại, bà nhìn những ngón tay chơi đàn của hai người, chỉ đứng một bên lặng lẽ mỉm cười.

Nhưng đáng tiếc thời gian đã trôi qua thì dù có níu kéo thế nào cũng không bao giờ có thể quay trở lại.

Nàng chỉ có thể cố gắng trân trọng hiện tại, không để bản thân phải hối tiếc.

Khẽ nghiêng đầu, bên ngoài cửa sổ không biết nhà ai đang đốt pháo ầm trời, Tiểu Băng giơ tay lên bịt tai thò đầu ngó ra bên ngoài, cả gia đình hạnh phúc khiến cho nàng bất giác mỉm cười.

- Làm gì thế?

Không biết Kỉ Tư Nam đi vào từ lúc nào, tiếng đốt pháo quá lớn nên anh ghé sát vào tai Tiểu Băng nói.

Tiểu Băng hướng về phía cửa sổ chu môi lên, Kỉ Tư Nam nhìn theo hướng ánh mắt của nàng liền thấy một màn đốt pháo rực rỡ đập vào tầm mắt, soi rọi cả một không gian xung quanh và cả trong mắt anh cũng lấp lánh đủ sắc màu.

- A, tuyết rơi rồi!

Tiểu Băng sung sướng thốt lên, không biết tự lúc nào bầu trời bắt đầu thả xuống những bông hoa tuyết trắng xóa, bay bay trong ánh lửa lung linh, đẹp vô cùng vô tận.

- Đúng thật là…

Tiểu Băng hưng phấn như đang nghĩ đến điều gì, vô tình chạm mặt vào tấm kính cửa sổ lạnh cóng, thế là liền bật cười:

- Nhà anh đúng là lạnh thật đấy, giống y như anh nói lúc trước!

Nói xong nàng hối hận tới mức suýt nữa thì tự cắn lưỡi. Nàng lấy tay bịt mồm lại, đảo đảo mắt hoảng hốt, không biết phải làm thế nào.

- Thật ra… em không hề mất trí nhớ đúng không?

Kỉ Tư Nam mỉm cười, trông bộ dạng anh như đã sớm biết tất cả

- Chỉ là em muốn khiến Đường Chính Hằng tưởng rằng em đã quên anh ta…

Em đã hy sinh nhiều như vậy cho anh ta, em sớm đã yêu anh ta sâu đậm như vậy, tại sao khi anh ta ở ngay trước mặt thì em lại trốn chạy?

Kỉ Tư Nam có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng lại không thể thốt nên lời.

- Em xin lỗi…

Tiểu Băng cúi đầu xuống, vùi mặt vào giữa hai đầu gối.

Cái khoảnh khắc nàng mở mắt ra, nhìn thấy Đường Chính Hằng và Kỉ Tư Nam cùng đứng bên cạnh nàng, không ai có thể nhìn thấu được trong lòng nàng có biết bao điều mâu thuẫn.

Một bên là người đàn ông đã yêu nàng năm năm, một bên là người đàn ông nàng đã hứa sẽ ở bên cạnh nàng cả đời, cho dù rẽ phải hay là rẽ trái, thì cái cân trong lòng nàng cũng không thể nào cân bằng được.

Thà nàng lựa chọn từ bỏ tất cả, dùng cái cớ bị mất trí nhớ để trốn chạy.

- Chắc là… em rất yêu anh ta phải không?

Kỉ Tư Nam tiến lại gần, ngồi xuống vai kề vai với nàng.

Tiểu Băng nhìn Kỉ Tư Nam với ánh mắt không biết phải làm thế nào, người đàn ông lúc nào cũng dịu dàng như nước này lại nhìn thấu những bí mật trong lòng nàng.

Đúng thế, rốt cuộc thì nàng đâu có thực sự mất trí nhớ, thế nên tình yêu này còn có thể tiếp tục che giấu được bao lâu đây? Rõ ràng đã không biết bao lần mềm lòng muốn xông tới ôm chặt lấy hình bóng đang ngày càng xa dần của Đường Chính Hằng, nhưng trong lòng lại có một tiếng nói bảo với nàng rằng “không được”, không được nói với anh sự thật.

Rõ ràng anh lạnh như một ngọn núi băng, nhưng vào những lúc nàng lạnh lẽo nhất anh lại luôn mang đến cho nàng sự ấm áp chưa từng thấy.

Tình yêu giống như những cơn gió biến đổi vô thường, nhưng kì vọng và chờ đợi thì nó càng không đến, nhưng vào những lúc bất chọt không thể nào ngờ tới thì nó lại ập đến không hề báo trước.

Nếu em nói cho anh biết ngay từ lúc anh đeo chiếc nhẫn vào tay em, em mới biết Đường Chính Hằng trong tim em quan trọng như thế nào, thì Kỉ Tư Nam, liệu em có làm tổn thương anh không?

Tiểu Băng nhìn ánh mắt đầy bi thương của Kỉ Tư Nam, nàng đã từng làm anh tổn thương một lần rất sâu sắc, nàng không muốn lại đâm thêm một nhát vào vết thương đã lành lặn của anh, nàng không có sự quyết đoán và nhẫn tâm đó.

- Em… chưa từng yêu anh ấy.

Tiểu Băng nói khẽ, nghiêng đầu dựa vào vai Kỉ Tư Nam, nàng đã quen dùng sự kiên cường và bình thản để làm lớp vỏ bọc phòng vệ, nhưng mỗi lúc đêm xuống tĩnh lặng, nàng vẫn yếu đuối tới mức không chịu đựng nổi bất cứ điều gì.

Em đang lừa tôi, hay tự lừa gạt chính bản thân mình?

Kỉ Tư Nam vòng tay qua vai Tiểu Băng, đôi mắt cong cong đong đầy nỗi buồn man mác, anh nhẹ nhàng ôm trọn Tiểu Băng vào lòng.

Những con người sống nơi thành phố phồn hoa sớm đã quen với việc dùng đủ mọi lời nói dối bao bọc lấy bản thân. Nhưng lời nói dối của Tiểu Băng lúc này lại vô cùng chua chát và giả dối, không có một chút tác dụng nào.

Thậm chí đến chính bản thân nàng… cũng không thể lừa nổi.

Anh cụp mắt xuống.

Đôi môi hơi cong lên nở một nụ cười miễn cưỡng.

Bên tai anh lại vang lên câu nói khi ấy của Lâm Phi, anh hít một hơi thật sâu, Tiểu Băng vẫn nằm trong vòng tay anh, hít thở đều đều, dường như đã ngủ say.

Nam, tuyệt đối không được dễ dàng yêu một người.

Bởi vì người đem lòng yêu trước, sẽ là kẻ thua cuộc cả đời này…

Anh không cầm lòng được, ngoảnh đầu lại đặt một nụ hôn lên trán Tiểu Băng.

Tôi hy vọng biết bao người thắng cuộc sẽ là tôi, nhưng thật đáng tiếc, thật ra tôi sớm đã thua rồi. Thế nên Tiểu Băng à, nếu em không nhẫn tâm từ bỏ tôi, vậy thì hãy để tôi giúp em đưa ra quyết định… Dù sao thì sự phản bội này sớm muộn cũng sẽ xảy ra mà thôi.

Tiểu Băng không nghe thấy tiếng nói trong lòng Kỉ Tư Nam, chỉ lặng lẽ mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngập trời tuyết trắng được phản chiếu trong ánh lửa bập bùng thật lung linh, đẹp tựa như cảnh tượng trong cổ tích.

Ở thành phố phương bắc yên bình này, lần đầu tiên nàng nhìn thấy một cảnh tượng tuyệt đẹp đến vậy. Nhìn những bông tuyết trắng càng lúc càng dày rơi bên ngoài cửa sổ, dần dần khiến tầm mắt cũng trở nên một màu trắng xóa. Tiểu Băng nhắm mắt lại, từ từ co mình vào lòng Kỉ Tư Nam.

Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi trong đêm sâu thẳm, biến thành một làn khói tan nhẹ vào hư vô.

Đêm đã về khuya, Kỉ Tư Nam thở dài một tiếng, lắng nghe những tiếng pháo đì đùng cứ vang lên liên hồi bên ngoài cửa sổ, nghe đến mức tâm trạng anh rối bời. Kim đồng hồ trên tường khẽ chỉ đúng mười hai giờ đêm, cuối cùng một năm mới cũng đã tới.

Trong bầu trời đêm bỗng chốc nở bung những bông hoa muôn màu muôn sắc long lanh, lấp lánh sáng rực rỡ, như định hình những kí ức tuyệt đẹp của người thân, bạn bè, tình nhân trong giây phút đầu tiên của năm mới.

Thành phố bé nhỏ yên bình ở phương Bắc, nơi đây không có âm mưu, không có phản bội, không có tổn thương và cũng không có sự lựa chọn.

Đây… sẽ là một sự bắt đầu mới sao?

***

Vì sắp tới buổi kí hợp đồng với Đô Luân nên kì nghỉ của Kỉ Tư Nam chỉ vỏn vẹn có ba ngày. Trên đường từ nhà trở về Bắc Kinh, biểu cảm của anh càng lúc càng u ám, khuôn mặt anh ngập đầy mây đen, có cảm giác sắp đổ mưa.

Ngày kí kết hợp đồng càng lúc càng gần, điều đó đồng nghĩa với việc những ngày ở cùng Tiểu Băng càng lúc càng ít. Lúc Kỉ Tư Nam nghĩ tới đây, anh cau mày theo phản xạ, trong lòng không khỏi nhói đau.

Bọn họ đáp chuyến bay từ Cáp Nhĩ Tân về Bắc Kinh, sau khi nghe cú điện thoại của Ena ở sân bay, cả đoạn đường Kỉ Tư Nam không nói không rằng, chỉ cau mày và ngồi ngẩn ra.

- Nam…

Nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp hỏi hai người muốn dùng đồ uống gì, Tiểu Băng thấy Kỉ Tư Nam không phản ứng, liền lấy khuỷu tay huých nhẹ anh một cái.

- Hả? Đến rồi sao?

Kỉ Tư Nam thu lại ánh mắt thất thần, ngạc nhiên nhìn ra xung quanh.

- Là đồ uống đó…

Tiểu Băng hạ thấp giọng nói khẽ vào tai anh, chỉ vào đống đồ uống. Kỉ Tư Nam có chút ngượng ngùng đỏ mặt cúi đầu.

- Lấy cho anh cafe nhé?

Tiểu Băng ghé sang hỏi thêm một câu, Kỉ Tư Nam liền mỉm cười gật đầu, sau đó ngẩng đầu lên mỉm cười cảm ơn với cô tiếp viên tên là Bân Bân.

Tách cafe nóng hổi đặt ở đó, tỏa ra một mùi hương ngào ngạt pha chút vị đắng.

Những động tác nhỏ nhặt đầy thân mật của hai người khiến những người nhìn thấy không khỏi ngưỡng mộ, không ít người đều đã nhận ra đôi tình nhân này chính là cặp gần đây thường xuyên xuất hiện trên các tít báo và tạp chí giải trí, đó chính là Kỉ Tư Nam và vị hôn thê của anh.

- Xin hỏi anh là Kỉ Tư Nam đúng không? Có thể kí tên cho tôi được không?

Vị hành khách ngồi bên cạnh sung sướng chuyển qua một quyển sổ,

- Tôi và con gái đều rất thích những bộ phim anh đóng.

Kỉ Tư Nam cười toét miệng. Sau khi nhận lấy cuốn sổ, anh giơ tay lên phóng một đường cong tuyệt đẹp, đôi môi còn mím chặt cũng không thể che giấu được sự hạnh phúc trong đáy mắt.

Tiểu Băng ngồi bên cạnh nhìn anh kí tên, nghiêng đầu mỉm cười, tay nàng bất giác xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón tay áp út.

Những tình tiết hoàn mĩ y như trong cổ tích, nàng lọ lem và hoàng tử sống bên nhau hạnh phúc, không có tranh cãi, không có lừa dối, càng không có những bất đắc dĩ không theo ý muốn.

Nhưng người ngồi bên cạnh họ là Ena, khi ngoảnh đầu lại nhìn Kỉ Tư Nam đang cười rất hạnh phúc, trên mặt không khỏi lộ ra biểu cảm lo lắng.

Đã rất lâu rồi không thấy Kỉ Tư Nam cười như thế. Nụ cười trước ống kính máy quay tuy điển trai và nho nhã, nhưng đó đều là sự bình thản giả dối, biểu cảm rỗng tuếch như đánh mất hết linh hồn.

Từ khi người con gái tên là Trác Tiểu Băng xuất hiện, Kỉ Tư Nam bắt đầu trở nên dịu dàng và vui vẻ lên nhiều, lúc nào anh cũng cười thật lòng, hơn nữa còn cười rất hạnh phúc.

Nhưng càng quyến luyến niềm hạnh phúc này, chìm vào nó càng sâu thì khi cô ấy rời khỏi cậu, cậu sẽ phải một mình đối mặt thế nào đây?

Kỉ Tư Nam ơi là Kỉ Tư Nam, rõ ràng cậu biết rằng cái giá để bảo vệ cô ấy chính là hủy hoại hạnh phúc của càng nhiều người hơn nữa.

… Trong số đó, có cả chính bản thân cậu.

Vừa hết Tết, Đô Luân tiến hành một nghi thức kí kết hợp đồng rất hoành tráng để đón chào nghệ sĩ chuyển tới từ Thiên Dật là Kỉ Tư Nam. Đây không chỉ là nghệ sĩ đầu tiên kí kết hợp đồng trong năm mới này của Đô Luân, mà Kỉ Tư Nam sau khi trải qua sự vụ scandal lại càng được yêu thích hơn, càng được giới báo chí phong cho danh hiệu “thiên vương được hâm mộ nhất của thời đại mới”.

Vì thế, việc anh kí hợp đồng với Đô Luân Trung Quốc – một trong những ông lớn của giới giải trí trong nước – cũng trở thành một sự kiện trọng đại trong giới giải trí đầu năm mới.

Hai bên sân khấu hình chữ T đều chật kín fan hâm mộ và phóng viên, cả sân khấu đều được trang trí bằng Alocasia Macrorrhizos, những bông hoa trắng ngần thuần khiết nở rộ, thể hiện thân phận người phát ngôn của Kỉ Tư Nam.

Sau khi Đường Chính Hằng rời đi, mọi việc của Đô Luân Trung Quốc đều do một tay Chủ tịch Tổng Công ty là Hứa Vĩ Đình trực tiếp quản lý. Trước đó trong nội bộ công ty phát ra tin đồn, Hứa Vĩ Đình cũng sẽ xuất hiện tại nghi thức kí kết, đích thân tặng cho Kỉ Tư Nam chiếc dây chuyền mặt chữ Đ tượng trưng cho thân phận nghệ sĩ của Đô Luân.

Nhưng không khí náo nhiệt này của hiện trường là điều ban tổ chức không ngờ tới.

Các fan hâm mộ phim của Kỉ Tư Nam ngồi kín cả một bên khán đài, còn không ít người đứng ở hành lang và lối đi, bọn họ đều đeo những tấm đèn biển, bóng bay và poster đủ loại khác nhau, và vừa mới bước vào hội trường đã bắt đầu hò hét khẩu hiệu không ngừng nghỉ, những tiếng la ó và gào thét cứ không lúc nào ngớt.

Các phóng viên tới phỏng vấn không trừ một thể loại nào, thậm chí cả những người đã bị ban tổ chức từ chối, vậy mà không hiểu bằng cách nào vẫn lọt vào được bên trong.

Tiểu Băng mặc một bộ lễ phục màu đỏ hoa hồng, yên lặng ngồi đợi ở một bên khán đài, theo sự sắp đặt của ban tổ chức, trong nghi thức kí hợp đồng còn có một tiết mục nho nhỏ để nàng lên sân khấu tặng hoa, theo ý của Ena và công ty, vì Kỉ Tư Nam đã có vị hôn thê nên không thể đi theo con đường thần tượng được nữa. Thế nên họ phải dùng con bài “tình yêu”, tăng thêm một số “thao tác” về mối tình của hai người, đồng thời có thể thu hút thêm fan hâm mộ cho Kỉ Tư Nam, đối với anh mà nói thì chỉ có lợi không có hại.

Để thể hiện sự coi trọng của công ty với Kỉ Tư Nam, nghi thức kí hợp đồng cũng mời đến người dẫn chương trình nổi tiếng nhất của Đô Luân là Tô Nguyệt. Tuy cô là người Đài Loan, nhưng lại thường xuyên đến đại lục làm tiết mục giải trí, phong cách dẫn chương trình của cô khá thoải mái vui vẻ, dám nói dám làm, có một chút phong cách “trời không sợ đất không sợ”.

Kỉ Tư Nam đã đến hậu đài từ rất sớm, sự xuất hiện của anh khiến tất cả nhân viên có mặt ở hiện trường không khỏi kinh ngạc. Một người trước giờ chưa từng chịu mặc trang phục một màu như anh hôm nay lại mặc cả bộ lễ phục màu đen, bên trên có thêu ren và trân châu màu đen, trông rất âm u và thần bí.

- Ena, hôm nay giúp tôi hóa trang đi!

Đang ngồi trên ghế trong phòng hóa trang, Ena vừa định đi ra ngoài gọi người đến hóa trang cho Kỉ Tư Nam thì nghe thấy giọng nói khe khẽ của Kỉ Tư Nam khiến trong phút chốc khẽ ngây người ra.

Lúc Kỉ Tư Nam mới vào nghề, Ena không phải là người quản lý của anh mà là một thầy hóa trang có tay nghề thâm niên. Hai người quen biết không lâu thì người quản lý của Kỉ Tư Nam vì tham ô tiền lương quảng cáo của nghệ sĩ nên bị Lâm Phi đuổi đi. Thế là Kỉ Tư Nam đề nghị với công ty để Ena làm quản lý của anh, tuy Lâm Phi nghi ngờ năng lực của Ena nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.

- Từ khi trở thành người quản lý của tôi, anh chưa từng một lần giúp tôi hóa trang…

Trong giọng nói của Kỉ Tư Nam có chút gì đó bất đắc dĩ, Ena cảm thấy cảm xúc của anh có điều gì đó không ổn, nhưng lại không thể nói ra được có vấn đề ở đâu. Thế là anh nhanh chóng tìm một người hóa trang quen mượn bồ đồ trang điểm, dau đó đến trước mặt Kỉ Tư Nam thoa cho anh một lớp phấn nền trước.

- Nam, rốt cuộc cậu làm sao thế hả?

Ena không nhịn được lên tiếng hỏi, Kỉ Tư Nam nhắm mắt lại lắc đầu, chỉ cười nhạt

- Không có gì, hôm nay em rất vui, hình như lại trở về ngày mà chúng ta mới quen… Em còn nhớ anh đã bôi cho em phấn mắt màu trắng sáng, anh nói bộ dạng của em thích hợp làm thiên sứ…

Đó là phần ấm áp đầu tiên anh cảm nhận được trong giới giải trí giá lạnh này.

Đã nhiều năm trôi qua, trải qua bao sự dùi mài của năm tháng, nhưng điều đó vẫn in sâu trong trái tim anh, chưa từng quên lãng.

Bàn tay của Ena bất giác run rẩy, rõ ràng anh nghe thấy một sự kiên quyết trong câu nói của Kỉ Tư Nam, trong lòng anh bất giác trào lên một cảm giác bất an.

Anh nín thở, từ từ thoa phấn lót, thoa kem che vết thâm… sau đó đánh phấn…

Từng bước từng bước một giống như lúc trước, những đường nét khôi ngô của người đàn ông dần dần hiện lên rõ nét dưới bàn tay anh, đột nhiên hiện lên một vẻ đẹp kinh người.

Từ đầu tới cuối Kỉ Tư Nam vẫn nhắm mắt, trên môi nở một nụ cười yên bình, đơn thuần giống như một đứa trẻ. Ngắm nhìn Kỉ Tư Nam yên lặng giống như một bức tượng điêu khắc, Ena cụp mắt xuống, anh thò tay lấy hộp phấn mắt màu trắng bạc.

Nhưng một cánh tay đột ngột thò ra giữ lấy tay anh.

- Hôm nay hãy giúp em đánh phấn mắt màu đen.

Kỉ Tư Nam bình thản nói, khuôn mặt cậu tĩnh lặng tới mức không thể nhìn ra bất cứ biểu cảm nào, Ena vừa định lên tiếng hỏi nguyên nhân thì đột nhiên nghe thấy Kỉ Tư Nam nhẹ nhàng bổ sung thêm một câu…

- Hôm nay em không muốn làm thiên sứ, em muốn làm Lucifer…

Đột nhiên Ena cảm thấy trái tim mình nhói đau, ngón tay anh run rẩy đánh rơi hộp phấn mắt màu trắng bạc, anh cố gắng cầm thật chắc hộp phấn mắt màu đen, nó cộm tới mức khiến tim anh đau nhói.

Không giống như câu chuyện được ghi chép trong “Paradise Lost”, mọi người càng muốn tin vào truyền thuyết Lucifer rơi khỏi bầu trời vì tình yêu.

Thiên sứ lửa có địa vị cao nhất chốn thiên đình, chỉ vì đem lòng yêu một người con gái của thế giới quỷ mà đã thu lại đôi cánh màu bạc, cam tâm tình nguyện rơi xuống địa ngục.

- Làm thế này đáng sao? Vì cô ấy…

Anh dừng tay lại, ngây người nhìn Kỉ Tư Nam, cuối cùng anh cũng hiểu Kỉ Tư Nam muốn làm gì rồi.

Đôi môi Kỉ Tư Nam khẽ động đậy, tạo thành một đường cong, và anh cười. Trong nụ cười này có một vẻ đẹp khiến người ta kinh ngạc, nó khiến Ena gần như đờ đẫn.

Anh cúi đầu, từ từ mở hộp phấn mắt ra, bôi màu phấn đen thẫm đó lên mắt Kỉ Tư Nam, từng lớp từng lớp một, dần dần hiện lên một bóng đen u ám.

Khoảnh khắc đó, dường như anh nhìn thấy thiên sứ mười hai cánh có đôi mắt màu vàng kim và đôi cánh màu bạc đang giang rộng hai vai mỉm cười, rơi xuống theo cơn gió.

Thiên sứ đó nhanh chóng trút bỏ vẻ ngoài trắng bạc, hóa thân thành một màu đen u tối cô đơn.

Anh không kiềm chế được, ngoảnh đầu đi, ngẩng mặt lên, nuốt những giọt nước mắt sắp rơi trong mắt vào tim.

Bên tai anh văng vẳng câu nói không giấu giếm ưu phiền của Kỉ Tư Nam.

- Em đã không còn tư cách đem lại hạnh phúc cho cô ấy nữa rồi.

Từ đầu chí cuối, Tiểu Băng đều cảm thấy “hạnh phúc” đối với nàng mà nói là một từ xa xỉ.

Khi Kỉ Tư Nam đứng giữa sân khấu được bao bọc bởi những ánh đèn lấp lánh, cái cảm giác này lại càng mãnh liệt hơn. Nàng đột nhiên có một cảm giác tuyệt vọng cận kề, có cảm giác nàng sắp đánh mất anh.

Kỉ Tư Nam toàn thân trang điểm đen xì khiến cho nàng không thể kiềm chế liên tưởng ngay đến Đường Chính Hằng ở nơi Hồng Kông xa xôi, khi biết tin nàng bị mất trí nhớ, Đường Chính Hằng thậm chí đến một câu cũng không nói, chỉ lặng lẽ bỏ đi.

Anh tưởng rằng giữa họ đã kết thúc hoàn toàn rồi.

Tiểu Băng cắn môi thật chặt, nàng không muốn phải từ bỏ, nhưng lại quá khó khăn khi phải lựa chọn.

Người dẫn chương trình với bộ trang phục kiểu Âu màu trắng bắt đầu nói những lời mở đầu, dưới sự dẫn dắt của cô, các fan hâm mộ ở hiện trường hoàn toàn bùng nổ, bọn họ hò reo vung vẩy những tấm poster và đèn biển trong tay, Kỉ Tư Nam chỉ có thể liên tục dùng nụ cười và những lần nghiêng mình làm câu trả lời.

Sự xuất hiện của khách mời đặc biệt – Chủ tịch Hứa Vĩ Đình của Đô Luân – càng khơi dậy sự bùng nổ của những ánh đèn lấp lánh ở hiện trường, anh mặc một bộ comple màu đỏ, trên đó có thêu những hoa văn màu đen, sự đối lập màu sắc giữa tối và sáng khiến cho anh càng thêm nổi bật.

Với danh nghĩa công ty, anh sắp tặng cho Kỉ Tư Nam chiếc dây chuyền có mặt chữ Đ đại diện cho thân phận nghệ sĩ của Đô Luân, đón chào anh chính thức gia nhập công ty giải trí Đô Luân Trung Quốc.

- Nam, anh có thể nói với chúng tôi cảm nhận của anh hiện giờ không?

Vào lúc Kỉ Tư Nam đón lấy chiếc dây chuyền, xung quanh sân khấu đột nhiên bùng lên những ngọn lửa vàng rực, khiến tất cả các fan hâm mộ có mặt tại hiện trường bị một phen kinh hãi.

Không khí đột ngột lên đến đỉnh cao nhất, Tô Nguyệt chớp ngay lấy thời cơ đưa ra câu hỏi, Kỉ Tư Nam nhìn những ngọn lửa bùng lên rực rỡ trong chớp mắt rồi tàn lụi, liền cụp mắt xuống, anh đảo mắt một vòng rồi mới gật đầu, giơ micro lên sát miệng, nói bằng một giọng trầm trầm.

- Thực ra, tôi muốn nói với mọi người vài câu…

- … Nếu cậu đã quyết định như vậy, tôi có thể đồng ý với cậu, tôi đồng ý tha cho Trác Tiểu Băng. Nhưng, tôi tha thứ cũng có cái giá của nó…

Câu nói của Lâm Phi dường như vẫn vang lên bên tai, trong giọng nói của cô chất chứa đầy sự căm hận, cô hận người đàn ông đã hủy hoại hạnh phúc cả đời của cô.

Thế nên cô phải báo thù.

- … Sau khi cậu rời khỏi Thiên Dật, Trác Tiểu Băng nhất định sẽ vì thế mà cảm thấy hổ thẹn, dựa vào mối quan hệ của cô ấy và Hướng Tình, nhất định cô ấy sẽ tìm mọi cách để giúp cậu, sắp xếp cho cậu vào được Đô Luân…

- … Thế nên tôi muốn vào cái ngày kí hợp đồng với Đô Luân, cậu phải công khai sự thật Hứa Vĩ Đình ám hại cậu trước mặt tất cả giới báo chí!

Trong trí nhớ anh cứ liên tục hiện lên câu Lâm Phi nói với anh ngày hôm đó, trái tim Kỉ Tư Nam đau đớn tới mức muốn rỉ máu, bởi vì… cái giá để tha thứ cho Tiểu Băng chính là hủy hoại Đô Luân, hủy hoại vương quốc giải trí mà Hứa Vĩ Đình đã dùng toàn bộ tâm huyết để gây dựng nên.

Cùng cái lúc giúp Lâm Phi trả thù Hứa Vĩ Đình, cũng sẽ hủy hoại hạnh phúc của người khác.

Làm như vậy thật quá ư tàn nhẫn.

- Cảm ơn mọi người đã ủng hộ và tin tưởng tôi suốt bao nhiêu năm nay, thậm chí vào những tháng ngày tôi khó khăn nhất cũng vẫn không bỏ rơi tôi…

Kỉ Tư Nam nói xong, gập người xuống thật thấp cúi đầu cảm ơn tất cả những fan hâm mộ ngồi bên dưới khán đài, màu mắt đen của anh dưới ánh đèn phát ra một thứ ánh sáng đủ để mê hoặc lòng người.

- A…

Các fan hâm mộ điên cuồng gào thét, dùng những tiếng hò hét ngày càng to hơn để đáp lại lời cảm ơn của Kỉ Tư Nam.

- Cảm ơn những người đã luôn ở bên cạnh giúp đỡ tôi, quan tâm tới tôi… chị Lâm Phi, là chị đã khiến em từ một người phục vụ ở quán cafe trở thành Kỉ Tư Nam của ngày hôm nay; người quản lý Ena của tôi, em không bao giờ quên lần đầu tiên anh hóa trang cho em; đạo diễn A Lâm, cảm ơn ông đã dạy tôi phải diễn xuất thế nào, phải trở thành một diễn viên đích thực ra sao…

Nói xong, anh lại gập người lần nữa, sự cảm ơn xuất phát từ trái tim chứa đựng sự chân thành, những fan hâm mộ dưới khán đài nghe xong mắt đỏ hoe, thậm chí có những người còn bịt miệng ngăn tiếng khóc bật ra.

Ena siết chặt nắm đấm quay người, không muốn để người khác nhìn thấy bộ dạng anh lúc khóc.

Các phóng viên bắt đầu ngơ ngác nhìn nhau, hành động lúc này của Kỉ Tư Nam khiến họ cảm thấy rất kì lạ, thế là có người quên mất phải mở máy ra chụp ảnh, có người quên mất phải lấy giấy bút ra ghi chép, tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng nhìn về cùng một hướng.

Tiểu Băng ngồi đờ đẫn lặng lẽ ở một bên. Trên mặt nàng vẫn nở nụ cười cứng ngắc, nhưng đôi mắt nàng âm u không chút ánh sáng. Trong tay nàng vẫn còn lưu tin nhắn Kỉ Tư Nam vừa gửi, vào cái lúc tất cả mọi người đều không hay biết, nàng đã biết được chân tướng của sự việc.

Từng câu từng chữ, đau đớn xé lòng.

- Xin lỗi, tôi đã lừa dối em.

Sự thật đó khiến nàng cảm thấy giờ phút này phản bội lại nàng… là cả thế giới.

***

- Tôi tin rằng sợi dây chuyền này là thứ đồ vật được nhiều nghệ sĩ ngày đêm mong muốn có được, tôi cũng rất vinh hạnh được Chủ tịch trao cho sợi dây này, nhưng…

Kỉ Tư Nam giơ sợi dây chuyền ra trước mặt, mỉm cười lắc đầu, ánh mắt anh mờ đi.

- … tôi đã không còn cần đến nó nữa rồi.

Nghe xong câu nói kiên quyết của Kỉ Tư Nam, Tiểu Băng đứng phắt dậy khỏi chỗ ngồi, đứng từ xa, nàng nhìn về phía anh với ánh mắt không thể nào tin được, hy vọng có thể tìm thấy một sự ấm áp còn sót lại trong mắt anh.

- Bởi vì hôm nay… tôi từ chối kí hợp đồng với Đô Luân!

Anh gập người xuống cúi chào các phóng viên, trong mắt anh lấp lánh sự kiên định không gì so sánh được.

Cánh phóng viên xôn xao, Kỉ Tư Nam lại từ chối kí hợp đồng với Đô Luân trước mặt công chúng ngay tại hiện trường nghi tức kí kết? Đây là một tin tức lớn, tuyệt đối là một tin tức lớn!

Không biết ai là người đầu tiên bắt đầu, các phóng viên chen lấn xô đẩy để xông tới trước sân khấu, vươn cổ ra giơ cao chiếc micro thu âm và máy ảnh trong tay.

Trong phút chốc hiện trường trở nên hỗn loạn.

Hứa Vĩ Đình ngây người, trước mặt anh là những phóng viên đang xô đẩy nhau, náo loạn lên đưa ra câu hỏi, những ánh đèn flash lóe lên không ngừng, khiến cho trước mắt anh biến thành một màu trắng xóa!

Hai chân Tiểu Băng mềm nhũn ra, nàng ngồi phịch xuống ghế.

Tại sao lại thế này? Tại sao lại biến thành thế này?

Buổi lễ kí kết vốn tốt đẹp đến mức không thể tốt đẹp hơn, Kỉ Tư Nam sẽ nhanh chóng có được tương lai tốt đẹp hơn, album mà Hướng Tình chế tác cho anh sắp bắt đầu hoàn tất…

Nhưng vào giờ phút này anh lại nói từ chối?

Rốt cuộc là tại sao?

- Thật ra nguyên nhân rất đơn giản, tôi đã quyết định sẽ rút khỏi giới giải trí!

Kỉ Tư Nam trông vô cùng bình tĩnh trước vô số ống kính và micro, có cảm giác lúc này anh chỉ đang tiếp nhận một cuộc phỏng vấn, một buổi họp báo như lúc bình thường.

Nhưng giây phút này lại là lúc anh muốn từ bỏ tất cả. Không còn làm thiên sứ đẹp đẽ đến không có thực trên sân khấu, để tác thành hạnh phúc của người khác, anh muốn được một lần làm Lucifer thật sự, giang rộng rôi cánh màu đen – giữa sân khấu được muôn người chú ý – làm một màn giáng trần hoành tráng và hoa lệ.

Tiểu Băng đưa tay bưng miệng thật chặt, cố không để mình bật khóc.

- Về phần em, vị hôn thê Trác Tiểu Băng của tôi…

Ánh mắt của Kỉ Tư Nam lướt qua lần lượt từng gương mặt kinh hoàng hoặc hoảng hốt, dường như phải vượt qua cả nghìn trùng mới tìm thấy gương mặt quá đỗi quen thuộc trong đám đông.

Anh đứng thẳng người lên, chỉnh lại vạt áo, sau đó giơ tay lên sửa lại tóc mái.

Anh muốn được làm cho trọn vẹn lần kiêu ngạo cuối cùng này của mình, anh là người coi trọng hình thức như vậy, cho dù đầu tóc có rối bời thì cũng phải chỉnh lại tử tế ngay lập tức.

- Hợp đồng của chúng ta tới đây kết thúc, em… được tự do rồi!

Người con gái trong bộ lễ phục màu đỏ hoa hồng đứng giữa dòng người, chiếc nhẫn trên tay nàng vẫn sáng lấp lánh như thế, nàng không bao giờ quên được anh đã cầu hôn với nàng thành khẩn như thế nào trên sân khấu của quảng trường Thời Đại.

Anh nói với nàng rằng:

- Từ nay về sau, anh sẽ đem hạnh phúc đến cho em.

Và rồi tất cả những điều dường như là hạnh phúc đấy, thì ra chỉ là một bản hợp đồng, nó hư ảo như những miếng bong bóng xà phòng những đứa trẻ vẫn thường thổi khi chơi đùa, cuối cùng cũng không thể thoát khỏi kết cục bị tan vỡ.

Tiểu Băng từ từ buông tay ra, trên mặt nàng đầm đìa nước mắt.

Nàng rút chiếc nhẫn khỏi ngón tay áp út không một chúc biểu cảm, bước nhanh tới chỗ Ena đang đứng, nhét chiếc nhẫn vào tay anh.

- Tiểu Băng…

Ena thấy nàng quay người chuẩn bị rời đi, liền gọi nàng một tiếng.

Tiểu Băng dừng bước, không quay đầu lại, chỉ đứng ngây ra tại chỗ. Sau lưng nàng, Kỉ Tư Nam mỉm cười bình thản trong sự bủa vây của cánh phóng viên, nhưng không giải thích thêm bất cứ điều gì.

Ena muốn mở miệng giải thích tất cả mọi việc, nhưng khi nhìn thấy nụ cười ấy của Kỉ Tư Nam, câu nói vừa đến cửa miệng lại trôi tuột trở lại, lời nói của anh cũng đầy bất lực.

- Tiểu Băng… đừng hận cậu ấy…

Cuối cùng anh chỉ nói ra vài câu ngắn ngủi, toàn thân Tiểu Băng run rẩy, đôi môi mím chặt thật khó để nở ra nụ cười.

Sự bất lực không thể theo ý mình trong giới giải trí đâu phải nàng không biết. Có lẽ từ bé thầy cô giáo đã nói với chúng ta là, thế giới này không phải đen sẽ là trắng, không phải đúng thì sẽ là sai.

Nhưng trên thế giới này có một nơi không có thật và hư ảo, không có đúng và sai, không có sự chân thật và lừa dối…

Trong cái không gian màu xám, mỗi con người để sinh tồn, để thành công, đều cam tâm thả mình theo sự chìm nổi, sau ánhhào quang rực rỡ là sự bất lực không thể làm theo ý mình.

Nàng cắn môi, không để ý tới đám đông đang xôn xao sau lưng, bỏ đi thật nhanh.

Lúc nàng cúi đầu xuống, trên ngón tay áp út đã không còn nữa lời hứa nặng nề, lúc nàng khóc, cũng không còn nữa vòng tay ấm áp đó.

Hai người đàn ông để lại những kí ức sâu sắc trong cuộc đời nàng… lúc này đều đã vĩnh viễn rời xa nàng rồi.

Tiểu Băng nghĩ như vậy, nâng tà váy lên bước thật nhanh ra khỏi hội trường, ập tới trước mặt nàng là luồng không khí lạnh lẽo nhưng tươi mới, nàng hít một hơi thật sâu, trên mặt nàng lại hiện lên nụ cười đầy tự tin và duyên dáng.

Tất cả đã kết thúc rồi đúng không?

Kết thúc như thế này liệu có phải là một sự bắt đầu mới mẻ không?