Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Chương 59




Người ta thường nói những người giàu có là những người nhẫn tâm, nhưng Âm gia lại là một ngoại lệ, bọn họ ở trong thương trường hục hặc nhiều năm như vậy, mà vẫn giữ được phần lương thiện của mình là chuyện không dễ dàng, cho nên, đây là một việc đáng tuyên dương.

Thời điểm gần đây, ba anh em của Âm gia đang hối hả cùng Nhiễm Thị thống nhất dự án mới. Lúc nhàn hạ, tôi liền trở về biệt thự thăm bà nội, cùng bà nội nói chuyện trời đất, vì vậy từ miệng bà nội, tôi hiểu ra quan hệ từ vợ chồng trở thành xa lạ của lão đại và Nhiễm Nghiên.

Lão đại là người điên cuồng vì công việc, vô luận là trước kia hay hiện tại, lão đại thủy chung đắm chìm vào công việc. Ban đầu Nhiễm Nghiên gả cho lão đại, chính hắn cũng nghiêm túc đảm đương, nhưng sau khi lão đại cưới, có thể cầm công ty nuôi thê tử, cầm vợ buôn bán với bạn. Người làm vợ như Nhiễm Nghiên sẽ không có cách nào thưởng thức thái độ này của lão đại. Hai người mới đầu là cãi vả, sau lại chiến tranh lạnh, nữa sau là Nhiễm Nghiên cùng một người Ý bỏ trốn. Lão đại cảm thấy, hôn nhân thất bại không phải trách nhiệm của mình, hơn nữa, với sĩ diện của đàn ông. Cho dù, Nhiễm gia đem tất cả sai lầm cũng đẩy tới trước mặt hắn, hắn cũng không chịu nói rõ chân tướng.

Nhưng giấy là không gói được lửa, ngày thứ hai sau khi Nhiễm Du kết hôn, lão đại gọi Âm Tam Nhi ra uống rượu.

Vốn nghĩ là an ủi Tam đệ, kết quả lại bởi vì hai anh em đều mất bạn gái nên uống quá nhiều, từ đó nói ra chuyện này. Âm Tam Nhi rất tức giận, nhưng lão đại không cho phép hắn đi tìm Nhiễm gia để bàn luận. Huống chi, Nhiễm Du đã kết hôn rồi, đối mặt với tình huống ván đã đóng thuyền, Âm Tam Nhi có làm gì thì cũng phí công

Lý do bà nội biết những chuyện này, chính là nghe Âm Tam Nhi kể lại. Thật ra thì, Âm Tam Nhi vốn định giữ bí mật này cả đời, nhưng bà nội luôn là oán giận lão đại lạnh nhạt với Nhiễm Nghiên, khiến nhà nay đã không còn là nhà. Có lần, bà nội oán giận lão đại ở ngay trước mặt Âm Nhị Nhi và Âm Tam Nhi, Âm Tam Nhi vì tức giận nhất thời mà nói ra. Nên về sau này, bà nội đối với lão đại chỉ có đau lòng, đối với Nhiễm Nghiên lại vô cùng cay nghiệt, cũng hoàn toàn lạnh lùng với Nhiễm gia.

Lần này khủng hoảng kinh tế khiến Nhiễm thị rơi vào cảnh khốn đốn, Nhiễm Kha Dương ra lệnh cho người tìm hiểu rõ tin tức của con gái, kỳ thực là hy vọng cô tha thứ lão đại, dùng cách này khôi phục công ty trở lại. Nhưng hôn nhân thất bại cũng không phải là lỗi của lão đại, lại nói, Nhiễm Nghiên còn quá phận đối với lão đại, kể từ đó, Nhiễm Kha Dương đành phải đem con gái thứ hai đưa vào Âm gia, đứng trước bà nội nhận lỗi, hy vọng có thể được tha thứ. Nếu như lão đại chịu tha thứ cho Nhiễm Nghiên thì tốt hơn, cùng lúc ấy, Nhiễm Kha Dương đã đồng ý cho Nhiễm Du và Lạc Quân Dật ly hôn, mục đích gì thì không nói cho người ngoài biết.

Chỉ là, Âm gia không phải là đứa ngốc, không nói đến, bà nội khôn khéo cơ trí, ông cụ nói Nhiễm Kha Dương không phải vì lợi ích mà mê muội, mà là đem công ty xem thành sinh mạng, lúc này mới đem hôn nhân của hai đứa con đánh cuộc vào tương lai. Mặc dù, bà không đồng ý cách làm của Nhiễm Kha Dương, nhưng bà đau lòng cho thế hệ trẻ vừa lớn lên. Cho nên, bà nội gọi con dâu về, chính thức nói sẽ để cho Âm thị thống nhất hợp tác với Nhiễm thị.

Chỉ có qua mùa xuân âm lịch cha nuôi mẹ nuôi mới vừa trở về nhà; sau đó lại đi châu Úc, công ty con bên kia cũng bị ảnh hưởng bởi khủng hoảng kinh tế, hiện tại chính là lúc dùng người. Đối với hai vị trưởng bối này, tôi cảm thấy thật sự rất thích họ.

Âm Huyền, chính là ba của Âm Tam Nhi và cũng là cha nuôi của tôi, là một người trung hậu và lương thiện, ông đem sự chững chạc di truyền cho lão đại, đem khôi hài di truyền cho Âm Nhị Nhi, đem dáng vẻ anh tuấn của mình di truyền cho Âm Tam Nhi. Mặc dù ông ít khi trở về nước, nhưng lại đối đãi hết sức thân thiết với tôi và Xảo Dĩnh. Mà vợ của ông hình như lớn tuổi hơn Xảo Dĩnh, cơ trí và thiện lương, dáng dấp hai người lại có vài phần giống nhau. Từ trong nội tâm của bà nội rất thương yêu đứa con dâu này, cho nên, nhận thức của Xảo Dĩnh cũng dần ảnh hưởng từ mẹ nuôi.

Cha nuôi mẹ nuôi biết rõ tính cách ba đứa con của mình, Âm Tam Nhi là người xử trí không kiên định nhất, mỗi lần trở về nước đều dặn dò tôi một phen, lão Nhị cũng không phải bảo tôi nhường nhịn hắn, mà nói tôi rằng không nên nuôi chiều hắn.

Đối với lần này tôi bày tỏ sự bất đắc dĩ. Âm Tam Nhi ương ngạnh và bá đạo thích phản bác không phải là chuyện một hai ngày có thể dưỡng thành, cũng không phải là một người hai người cưng chiều mà tạo ra. Cây này là do ngày dài tạo nên, tu bổ cành lá cũng chỉ có tác dụng an ủi, không nói đến, cây này sẽ cắn người, hắn không muốn cấp cho mọi người chút tin tưởng nào.

Từ lúc Nhiễm thị cùng Âm thị bắt đầu hợp tác, Âm Tam Nhi là người vội vã nhất, ban ngày thì anh đi đến Nhiễn thị để bàn bạc công việc. Buổi tối, hắn nguyện ý đảm nhiệm chức vụ tài xế của Nhiễm Du, bởi vì, Lạc Quân Dật thường xuyên quấy rầy vợ trước của mình. Đêm khuya, hắn muốn cùng với Nhiễm Du - người vừa ly hôn nói chuyện phiếm tâm sự, bởi vì, Nhiễm Du nói áp lực của chuyện ly hôn khiến cô ta đau lòng.

Tôi là người bình thường, lòng dạ cũng không rộng rãi, vì vậy, tôi thẳng thắn nói cho hắn biết, tôi không muốn nhìn thấy hắn mỗi ngày cứ mang mùi rượu và mùi nước hoa của Nhiễm Du về nhà. Hắn không có dừng lại, còn chỉ trích tôi nhỏ mọn.

Tôi cũng không phải là người thích càu nhàu, bởi đời còn rất nhiều việc cần làm, đã nói rồi thì tôi không muốn nói lại, mà tôi lại chẳng có cách nào xem như không thấy, có tai như điếc. Vì vậy, ngày hôm nay, tôi khóa cửa phòng của mình lại bắt hắn ở ngoài.

Lúc nửa đêm, trong nhà yên tĩnh, điện thoại cũng yên tĩnh. Tôi lại nhìn những tạp chí y học, rồi lại lấy ra hai viên thuốc ngủ, trượt vào trong chăn, đem mình khóa kén thành kẻ cô độc.

Không biết từ lúc nào, tôi lại suy nhược tinh thần như thế, trước kia cường độ mất ngủ rất thấp, nhưng bây giờ càng ngày càng lệ thuộc vào thuốc ngủ. Trong sinh hoạt của tôi không chỉ có tình yêu, tôi không muốn làm oán phụ, càng không muốn bởi vì chờ đợi mà ở nhà héo mòn, vì không gọi điện thoại mà hoảng sợ cả ngày, cho nên, ngủ đi, ngủ thiếp đi thì sẽ không cần suy nghĩ!

Hỗn độn ở bên trong, tôi nghe cửa phòng vang lên tiếng gõ, ngay sau đó chính là chất giọng không vui của Âm Tam Nhi: "Mở cửa, đừng cố tình gây sự!"

Tôi không nói rõ lòng mình có tư vị gì, thì ra là, mỗi người đàn bà đối mặt với loại này tình huống này, trong mắt đàn ông lại là cố tình gây sự!

Chỉ là, suy nghĩ ngược lại một chút, cũng không có gì đáng kinh ngạc, dù sao, tôi cũng chỉ là một cô gái bình thường, mà hắn chỉ là người đàn ông bình thường, tình yêu của chúng tôi rất bình thường, cuộc sống tự nhiên không cách nào bình thường!

"Mở cửa nhanh!" Tiếng gõ cửa mang theo thúc giục

Tôi kéo chăn, đứng dậy xuống giường. Muốn một giấc ngủ yên cũng không thể để thần kinh tôi tê dại, cho nên, bước chân của tôi có chút hư vô, tựa như người say, rõ ràng là giẫm lên sàn nhà, lại cảm thấy nó lúc sâu lúc cạn

Cửa phòng vừa mở, một cỗ mùi thuốc lá hòa lẫn với nước hoa và rượu đánh tới theo cái hôn hung hăn khiến tôi đau đớn.

"Trở về phòng ngủ đi." Tôi che miệng và mũi lại, thần sắc bình tĩnh, trong giọng không có chút tức giận nào.

"Tại sao? Đây là nhà anh. Anh muốn ngủ ở chỗ nào thì đó là quyền của anh." Hắn vạch tay tôi ra, giận đùng đùng, đi vào phòng, ngửa mặt nằm lên trên giường.

Tôi đứng bên cửa, yên lặng nhìn hắn, tôi hiểu rõ, hắn không có say. Thật ra thì, vô luận hắn có say hay không, cũng sẽ không nói đạo lý, bởi vì, hắn là Âm Tam Nhi, ương ngạnh và bá đạo, không để ý đến tâm tình người khác!

Tôi có thể dễ dàng tha thứ, nhưng không có nghĩa là không có điểm mấu chốt. Tôi có thể nghĩ rằng hắn quật cường, nhưng không cho phép trong lòng hắn tồn tại sự kiêu ngạo. Ở trong chuyện tình cảm, tôi đã buông tha rất nhiều thứ, hiện tại, hắn đã chạm đến lằn ranh giới của tôi.

"Đừng cố tình gây sự, lên giường ngủ đi." Hắn không kiên nhẫn đánh chìm tia hy vọng cuối cùng trong lòng tôi.

Trước khi hắn trở về, tôi cho rằng mình chỉ hơi mệt mỏi, nhưng bây giờ tôi phát hiện thì ra là tôi tự đánh giá cao chính mình. Tôi thật mệt mỏi, không muốn chờ đợi cái người đàn ông ích kỷ này, vì vậy, tôi đi ra khỏi phòng, đứng bên ngoài, bình tĩnh nói cho hắn biết: "Âm Hạng Thiên, chúng ta dừng lại thôi."

Phật không phải đã nói cho người đời rằng: quay đầu lại là bờ sao? Tôi chẳng muốn ở cái nơi lúc nóng lúc lạnh này mà đợi chờ, hiện tại có lối ra, tôi chỉ xem như tổn thất một đoạn tình cảm, một chút tâm ý, một phần thủy chung của một tình yêu không thuần túy, nếu như nhất thời đau xót thì tương lai sẽ bình tĩnh, như vậy, tôi nguyện ý từ bỏ.!