Cô Nàng Mạnh Mẽ

Chương 21: Ở bên anh nhé




Xung quanh khu nhà Tần Mạch không có cái siêu thị lớn nào nên tôi và anh ta phải kêu taxi đi mua đồ. Lướt qua một dãy kệ để đồ, tôi nhìn bóng người đằng trước đang hăng hái quăng hết món này đến món kia vào xe đẩy, nói một cách bất lực: “Tần tiên sinh, những thứ này bên dì Tần còn nhiều lắm, anh cứ về nhà lấy là được rồi.” Nếu anh ta thật sự mua hết cái đống đồ kia thì cái số kiếp bị nô dịch của tôi chạy đâu cho thoát…

“Tôi đã độc lập về kinh tế.” Anh ta quay đầu nhìn tôi, ánh mắt có chút coi thường “Chẳng lẽ cô vẫn còn xin tiền nhà?”

“Tôi chỉ nói anh đang lãng phí, đó là một hành vi đáng xấu hổ!”

“Tôi thích vậy.” Anh ta bước được hai bước đột nhiên quay đầu lại, nheo mắt đánh giá tôi một lượt: “Hà tiểu thư, cô đang quản chuyện riêng của tôi sao?”

Quản cái đầu anh… Tôi ráng nuốt xuống cái ý muốn mắng chửi ai đó, vừa bỏ đi trước vừa nói: “Được thôi, nếu anh cho là như vậy”

Đi thêm vài bước vẫn chưa thấy anh ta đẩy xe tới, tôi cau mày quay đầu nhìn, thì thấy anh ta đang lẩm bẩm có vẻ rất sung sướng: “Quản cũng tốt chứ sao.” Thấy tôi quay lại nhìn, anh ta đi đến gần thản nhiên nói: “Nói vậy chứ sống cùng với tôi cũng không cần phải tiết kiệm vậy đâu.”

Giọng nói sát bên tai như vậy làm tim tôi lỡ một nhịp, thoảng như một dòng nước ấm áp chảy qua, mặt cũng bất giác nong nóng. Tôi hừ một tiếng, che giấu sự bối rối của mình, quay mặt nhìn ra hướng khác.

Tôi vô tình nhìn lướt qua một chỗ, phút chốc cả người cứng đờ, rồi ánh mắt từ từ nhìn thẳng chỗ kia —— Thẩm Hi Nhiên đang đứng cùng một cô gái xa lạ!

Tôi nhanh chóng xoay người, giấu mình sau kệ hàng rồi vội vàng kéo Tần Mạch vào nói: “Anh đứng đây đợi một chút.” Tôi ló đầu ra ngoài dò xét, mặt mũi nghiêm trọng y như cảnh sát theo dấu tội phạm, tỉ mỉ quan sát hai người kia.

Bọn họ nói nói cười cười thoạt nhìn rất là quen thuộc, thậm chí có chút… thân mật. Tôi lục tung mớ trí nhớ trong đầu cũng tìm không ra Thẩm Hi Nhiên có họ hàng hay cô bạn giống cô gái này hết.

“Cô đang làm gì vậy?” Tần Mạch cũng khó hiểu nhìn theo hướng tôi đang theo dõi, trong nháy mắt anh ta đã hiểu liền: “Đứng đây suy nghĩ lung tung không bằng không bằng đến đó hỏi cho rõ.” Anh ta cũng có mặt trong tiệc đính hôn của Trình Thần, cũng biết quan hệ giữa tôi và Trình Thần, nhìn bộ dạng tôi, chỉ cần động não một chút anh ta cũng biết tôi đang nghĩ cái gì

Anh ta nói đúng, tôi không nên đứng đây đoán mò nữa, nếu đây chỉ là hiểu lầm lại khiến Thẩm Hi Nhiên và Trình Thần xích mích thì thật không hay. Nhưng nếu tôi chạy đến hỏi thì dù có hay không Thẩm Hi Nhiên cũng nhất định phủ nhận…

Trong lúc tôi còn đang rối rắm thì Tần Mạch nói nhạt: “Họ đi rồi.”

Tôi ngẩng đầu, quả nhiên hai người nọ đã mất dạng, tự dưng thấy bực bội, nhịn không được đánh một cái vào tay Tần Mạch: “Sao anh không nói sớm với tôi?”

Anh ta mặc kệ tôi “phủi bụi” cho mình, quét mắt nhìn tôi một cái, hờ hững nói: “Chuyện của người ta, cô quan tâm làm gì.”

Tôi dùng chính câu nói của anh ta trả đũa lại: “Tôi quản được chuyện của anh thì mắc gì không quản được chuyện của người khác?”

Anh bất mãn trả lời như là phản xạ tự nhiên. “Cô quan tâm thì cô mới quản, tôi và anh ta giống nhau sao?”

Lời này vừa nói ra, tôi liền ngây ra, anh ta cũng ngẩn người, lập tức ho khan một tiếng vội quay mặt đi nhìn đi chỗ khác.

Tôi kìm nén tâm trạng đang loạn lên như đèn cù, miễn cưỡng bày ra bộ mặt làm như đang mắc cười, tỉnh bơ nói: “ Có gì không giống nhau?” Mặt không biểu cảm tôi bước qua anh ta, chỉ về khu đồ vệ sinh cá nhân: “Tần tiên sinh, tôi đề nghị anh nên mua thêm một chai dầu gội đầu nữa.” Tôi nghiêm mặt nói, “Không những tóc anh dơ mà đầu óc anh cũng sắp bết lại rồi. Hai chai này một gội, một uống. Uống hết một chai chắc là anh sẽ khỏi bệnh.”

Anh ta không tức giận, thậm chí cũng chẳng thèm trừng mắt với tôi, một hồi lâu sau mới hỏi một cách không tự nhiên: “Trong nhà có chén không?”

Thấy anh ta chuyển đề tài, tôi cũng thức thời không nhắc tới câu nói mờ ám hồi nãy nữa: “Mua tủ chén được khuyến mãi một bộ chén”

“Có nồi không?”

“Không có.”

“Vậy mua nồi trước rồi mua thức ăn về nhà nấu cơm”

Tôi hoảng lên: “Tôi đâu phải là bảo mẫu của anh, mua sắm như thế này đã nằm ngoài công việc rồi mà anh còn muốn tôi nấu cơm cho anh ăn! Quên nữa, anh mới ăn cơm trưa hồi ba giờ mà!”

Anh ta xem đồng hồ: “Bây giờ đã là sáu giờ, cô đừng lo, là tôi nấu, cô không phải động móng tay”

Tôi càng kinh ngạc: “Anh… Anh biết nấu ăn?”

Anh liếc xéo tôi: “Lúc trước đi du học toàn là tự lo chứ ai mà nấu cho.”

Trong nháy mắt tôi cảm thấy Tần Mạch trở nên thật bình dân hóa. Nếu anh ta đã mở miệng mua đồ về tự mình nấu ăn thì tôi chỉ còn cách ngoan ngoãn làm cái đuôi nhỏ đi theo sau mà thôi.

Mua sắm xong xuôi về đến nhà đã hơn bảy giờ tối, tôi cũng không chú ý gì đến hình tượng ngồi đong đưa trên ghế sopha thầm nghĩ, tiếp sau đây chắc có thể thoát khỏi anh ta rồi, chờ ký kết thúc hợp đồng xong thì tôi sẽ không gặp lại anh nữa, cũng không bao giờ phải chịu uy hiếp mà làm nô dịch cho anh ta!

Vừa về nhà, anh ta đã vùi mình vào bếp, mặc kệ tôi ở phòng khách tự tung tự tác Ngồi ngoài phòng khách uống nước một hồi, thấy anh ta không mảy may động chạm đến tôi liền chủ động lăn vào bếp. Do hôm nay xuất viện nên anh ta cũng không mặc âu phục như mọi hôm, nhìn anh ta mặc đồ thường đứng trong bếp thật chẳng khác gì một ông chủ gia đình.

Tôi cười nịnh nọt, hai tay dâng bản hợp đồng mà y như bản tấu chương trình hoàng thượng hạ bút: “Tần tiên sinh.”.

Anh ta hơi nhíu mày nhưng lần này cũng không làm khó tôi gì cả, thoải mái đặt bút ký tên.

Tôi mừng như điên, nâng niu bản hợp đồng bảo bối, ngắm nghía hồi lâu mới nhẹ nhàng bỏ vào túi xách.

“Hợp tác với anh thật là vui vẻ!” Tôi chìa tay ra, bụng thầm nghĩ trước khi tạm biệt cũng phải giả mù sa mưa một lần.

Một tay anh cầm xẻng, một tay không khách khí bắt tay tôi, không phải là bắt tay xã giao mà cả bàn tay to lớn của anh bao trọn bàn tay tôi, lôi tôi đến chỗ cái thớt, y hệt lúc trước ba tôi thường nắm tay dắt qua đường, dúi vào tay tôi một con dao nói rất tự nhiên: “Xắt mấy củ cải này cho tôi.”

Tôi sửng sốt nhìn anh ta, rồi nhìn lại mình nghiêm chỉnh trong bộ đồ công sở, ngơ ngác cầm con dao nói: “Nhưng tôi phải về…”

“Bận bịu cả ngày rồi cô không đói bụng sao?”

“Ách…”

Thấy tôi do dự, anh ta lại ném tiếp một câu: “Ăn cơm xong rồi về.” Đây không phải là câu hỏi cũng không phải lịch sự mời mọc, mà là mệnh lệnh. Tôi nghĩ, ngày thường anh ta ra lệnh cho cấp dưới cũng là như vầy, nhưng tôi không phải là cấp dưới của anh ta, tôi là loại người chịu mềm không chịu cứng.

Bèn dứt khoát cắm phập con dao vào cái thớt kiên quyết nói: “Quan hệ hợp tác của chúng ta đã kết thúc. Không rảnh hầu hạ anh nữa.”

Anh ta giữ tay tôi lại, bàn tay thật ấm, anh ta hơi nhíu mày dường như còn có chút không vui: “Sao mà em có thể…”

Tôi giãy tay muốn thoát khỏi bàn tay anh ta, nhưng anh ta kiên quyết không buông, hai lòng bàn tay cọ sát vào nhau thật ấm khiến tim tôi không tự chủ mà đập loạn. Y như bị ma ám, đứng yên mặc kệ anh ta lôi kéo. Hình như cũng ngạc nhiên trước hành động của mình, anh ta yên lặng một lúc rồi lại thản nhiên nói, ngữ khí đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều “ Cũng chỉ là ăn bữa cơm rau dưa thôi. Về nhà có một mình thì em định ăn uống thế nào?”

Tôi bị những lời mềm mại này lay động, sự lạnh lùng biến mất, ánh mắt cũng dịu đi nhiều.

Anh lại nói: “Hơn nữa cả ngày làm không công cho anh rồi, ngay cả bữa cơm cũng không ăn, không sợ lỗ à?

Lỗ…

Vì thế tôi phất cờ trắng đầu hàng, cặm cụi đứng xắt mớ củ cải kia.

Đèn nhà bếp được bật lên, ánh sáng cam nhu hòa làm cho không gian nhỏ trong bếp trở nên ấm áp, đây là lần đầu tiên căn phòng này thực hiện đúng chức năng của nó, mà người dùng bữa ăn đầu tiên tại đây không ngờ lại là tôi và chủ nhân của ngôi nhà.

Bốn món ăn, không quá nhiều, vừa đủ cho hai người bọn tôi dùng.

Thật ra mà nói bữa cơm này tôi có chút không tự nhiên, thứ nhất vì vị chủ nhân này rất tự nhiên, thoải mái gắp rau, bới cơm cho tôi giống như chúng tôi đã thân quen từ rất lâu, thứ hai là… tôi và anh ta đều im lặng ăn, trong phòng ngẫu nhiên chỉ có tiếng lanh canh của bát đũa chạm nhau.

“Hà Tịch.”

Anh ta bất thình lình gọi làm tôi sợ đến mức suýt nữa phun hết canh trong miệng ra.

“Chuyện gì?”

Anh gõ tay xuống bàn vài cái giống như sắp đưa ra quyết định trọng đại, còn tôi lại cảm thấy dáng vẻ tư lự này thật gợi cảm, mê người…Chết tiệt!!!

“Ở bên anh nhé”

Tôi chăm chú nhìn anh ta hồi lâu chờ bộ não tôi tiêu thụ hết câu nói đó, trái tim mới kinh hoàng đập bồm bộp như vừa kết thúc môn chạy ba trăm mét, bụng thắt lại, tự dưng có loại cảm giác như bị thắt một cái dây an toàn, rồi có người từ sau xô tôi xuống giống như chơi trò nhảy bungee. Tôi nuốt nước miếng cái ực, hồi lâu sau mới miễn cưỡng nhặt tấm chắn của mình lên, nói một câu gần như đần độn:

“Để làm gì?”

Câu trả lời này dường như nằm ngoài dự kiến của anh ta, không biết trong đầu anh đang hiện lên những hình ảnh gì mà dưới ánh đèn vàng dịu tôi thấy mặt anh ta dần dần đỏ ửng.

“Khụ…” Anh ta ho khan vài tiếng giống như người mới tìm lại được tâm hồn đang treo lơ lửng đâu đó của mình, anh ta nghiêm mặt trừng tôi một cái ý như oán trách cái tư duy không phát triển theo hướng bình thường của tôi, rồi nói “Có lẽ em thấy hơi đột ngột.”

Tôi oán thầm: dĩ nhiên là đột ngột rồi.

“Mấy ngày nay anh đã nghĩ rồi, tuy rằng chúng ta đều có không ít lựa chọn…”

Tôi quay đầu nhìn miếng đất không mọc cỏ cô độc phía sau, lòng thầm nghĩ: người có không ít lựa chọn, chỉ có anh thôi.

“Nhưng tình thế trước mắt, dù là duyên phận hay số mệnh, chúng ta cũng xem như là đã bên nhau rồi. Ít ra thì mẹ anh cũng đã chấp nhận, nếu bây giờ em bỏ đi, anh cũng không có khả năng giải thích lý do với bà, càng không có thời gian đi tìm cô gái khác. Còn tình hình của em hiện giờ, lần này về quê ăn tết chắc cũng phải chịu áp lực không nhỏ đâu.”

Những lời nói này giống như hòn đá bị ném xuống giếng, liên tiếp dội âm thanh lại.

Nhưng tình cảm đang dâng như sóng trào của tôi bị bộ dáng như bàn chuyện làm ăn của anh làm nguội lạnh không ít.

“Qua một thời gian tiếp xúc, anh thấy em là cô gái độc lập, đam mê công việc, dũng cảm kiên cường, dĩ nhiên, em cũng không thích cuộc sống phiền phức khi hai người cứ dính lấy nhau, mà anh lại rất phù hợp với yêu cầu này. Anh tin nếu chúng ta bên nhau sẽ không gây phức tạp hay làm phiền gì đến cuộc sống của đối phương.

Tôi đã hoàn toàn bình tĩnh lại, suy nghĩ theo lý trí lạnh lùng của anh ta, gật gật đầu: “Anh nói đúng.”

Anh nở nụ cười hài lòng cứ như đã đàm phán thành công một hợp đồng lớn: “Hà Tịch, nếu đã không tìm được người tâm đầu ý hợp thì mình tìm một người phù hợp, ngang hàng với mình cũng tốt phải không?”

Tôi không rời mắt khỏi tô canh củ cải, suy nghĩ một lát mới ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt anh ta hỏi thẳng: “Vậy anh có thích em không?”

Anh ta ngẩn ra, hình như rất ngạc nhiên với câu hỏi của tôi, anh ta có vẻ mất tự nhiên, né tránh ánh mắt của tôi.

Tôi khoát tay nói: “Không biết hỏi anh để làm chi nữa.” Đối với Tần Mạch có lẽ tình yêu cũng chẳng được coi là gia vị của cuộc sống nữa chứ nói gì đến cái khác. Tôi nói: “Đề nghị của anh cũng không tồi, em sẽ suy xét…nè, anh đừng nói anh không cho em thời gian để suy nghĩ nha.”

“Dĩ nhiên là có” Anh ta trả lời “Em cứ từ từ suy nghĩ.” Nhưng bộ dáng kia dường như chắc chắn em-nhất-định-sẽ-đồng-ý.

Khi tôi xách giỏ loay hoay để mang giày ra về, chợt nhớ ra một việc bèn quay đầu hỏi anh: “Tần Mạch, chẳng lẽ hôm nay anh tỏ tình với em sao?

Anh nhíu mày, bày ra vẻ mặt “Cuối cùng em cũng đã hiểu.”

Miệng tôi méo xệch: “Tần Mạch, nếu không phải là Hà Tịch em thì cô gái nào được anh tỏ tình chắc xúc động đến bật khóc mất.”

Anh ta vui vẻ nhận lời ca ngợi của tôi như điều hiển nhiên.