Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi

Chương 2




Chương 2

Chuẩn bị hôn lễ sao?

Hứa Tịnh Nhi giật mình khi nghe thấy mấy từ đó. Cô vội vàng ngước nhìn liền bắt gặp ánh mắt của bố và không khỏi giật mình. Tịnh Nhi bặm môi, nhất thời không biết nói gì.

Sau ngày hôm đó, tin tức cô và Cố Khiết Thần qua đêm với nhau không biết đã bị ai truyền ra ngoài. Trong chớp mắt, toàn bộ những người trong ngành đều biết hết.

Ông bà Hứa sau khi biết tin thì vui mừng chết đi được. Bởi vì những năm qua Cố Khiến Thần luôn tỏ ra lạnh lùng và không thèm quan tâm tới con gái họ. Họ còn tưởng cuộc hôn nhân này sẽ tan thành bong bóng. Thật không ngờ giữa hai người lại xảy ra chuyện đó.

Xảy ra chuyện đó rồi thì đương nhiên Cố Khiết Thần phải cưới con gái họ thôi!

Hứa Tịnh Nhi nhìn ông bà Hứa vui mừng ra mặt thì á khẩu, không biết phải nói gì.

Vẻ mặt thừ ra của cô đã bị ông Hứa phát giác thấy gì đó không ổn. Ông không cười nữa, chỉ trầm giọng: “Tịnh Nhi, có vấn đề gì à? Rốt cuộc Cố Khiết Thần đã nói gì?”

Tịnh Nhi không dám nhìn thẳng vào mắt bố. Cô biết, bố mẹ hi vọng cô và Cố Khiết Thần mau chóng kết hôn tới nhường nào. Họ mong muốn cô nhanh chóng trở thành cô chủ của nhà họ Cố.

Cô cúi đầu, nhìn bàn tay trắng bệch của mình một lúc rồi nuốt nước bọt, cố gắng nói ra vài từ: “Cố Khiết Thần nói muốn hủy bỏ hôn hước…”

Giọng của cô lý nhí và yếu ớt.

Ông Hứa lập tức tối sầm mặt. Bà Hứa thì vô cùng kinh ngạc.

Một lúc lâu sau bà Hứa giống như mới tìm lại được giọng nói. Bà nói với vẻ không dám tin: “Ý của con là, sau khi con và Cố Khiết Thần xảy ra chuyện đó thì Khiết Thần không những không chịu trách nhiệm mà còn muốn hủy bỏ hôn ước với con sao?”

Ông Hứa chau mày. Thế nhưng là một doanh nhân từng trải, ông vẫn có thể giữ được bình tĩnh. Ông lạnh giọng nói: “Tịnh Nhi, giữa con và Cố Khiết Thần xảy ra vấn đề gì rồi phải không?”

Mấy ngày nay cô đã nghĩ suốt về vấn đề này nhưng vẫn không tìm ra được đáp án. Cô cũng không hiểu tại sao sau khi mình và Cố Khiết Thần hòa giải, thậm chí là anh còn ngủ với cô thì anh vẫn lạnh lùng như trước kia.

Thấy ánh mắt mơ màng của cô, bà Hứa không nhịn được nữa: “Hay là con gọi điện thoại nói chuyện với Khiết Thần xem?”

“Không được!”, Tịnh Nhi từ chối ngay chẳng cần suy nghĩ: “Điện thoại khi nãy là của trợ lý gọi tới. Điều đó chứng minh, anh ấy không hề muốn giăng mắc gì với con hết. Nếu như con lại gọi thì khác gì tự làm nhục mình”.

Giống như buổi tối hôm đó. Cô lấy hết dũng khí bắt anh phải chịu trách nhiệm với mình, thế nhưng lời nói tàn nhẫn vô tình của anh đến tận hôm nay vẫn như hàng vạn vết kim đâm vào trái tim cô.

Cô hiểu quá rõ tính cách của Cố Khiết Thần. Người đàn ông như vậy rất trịch thượng, coi thường mọi thứ. Những điều anh ấy đã quyết định thì chẳng ai có thể thay đổi được. Anh ấy đã không muốn lấy cô thì dù cô có hạ thấp mình cũng vậy, sẽ càng chỉ khiến anh ấy khinh thường hơn mà thôi.

“Vậy cứ để cho Khiết Thần hủy bỏ hôn ước như vậy sao? Vậy con phải làm sao? Sau này còn ai dám lấy con nữa? Thể diện nhà họ Hứa cũng bị con hủy hoại hết rồi!”

Chuyện của hai người họ ai cũng biết. Nếu thông tin bị từ chối hôn ước truyền ra ngoài thì sẽ mất mặt tới nhường nào chứ? Họ sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ mất.

Nghe thấy lời trách móc của mẹ, Hứa Tịnh Nhi chỉ im lặng.

Một lúc lâu sau ông Hứa nhìn Hứa Tịnh Nhi rồi lên tiếng : “Con ra nước ngoài một thời gian, đợi sự việc lắng xuống thì quay về”.

Mặc dù chỉ là một lời nói bình thường nhưng cô biết nó chẳng khác gì mệnh lệnh.