Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi

Chương 21




Chương 21

Thư ký gõ cửa bước vào, nhắc nhở: “Cô Hứa, tối nay Hứa tổng vốn hẹn với Từ tổng bàn chuyện tiền tài trợ, có cần hoãn lại không?”.

Hứa Tịnh Nhi vừa mới phân tích tình hình của công ty, dù rất tồi tệ nhưng nếu có thể tranh thủ được tiền tài trợ từ Từ tổng, ít nhiều cũng có thể giải quyết chuyện cấp bách trước mắt.

Dù hi vọng mỏng manh, cô cũng phải thử một lần.

Cô lập tức ngồi thẳng dậy, hạ giọng trả lời: “Không cần hoãn, tôi sẽ thay bố tôi đi gặp Từ tổng”.

Tám giờ tối, trong phòng riêng.

Để bày tỏ thành ý, Hứa Tịnh Nhi đến sớm hơn giờ hẹn, nhưng đến giờ hẹn, Từ tổng vẫn chưa thấy bóng dáng. Cô cũng không mất kiên nhẫn mà yên tĩnh chờ đợi.

Khoảng ba tiếng sau mới có người đẩy cửa vào.

Hứa Tịnh Nhi đứng dậy chào, người đàn ông đi vào không phải là Từ tổng mà là con trai ông ta Từ Soái.

Quan hệ giữa Từ Soái và Cố Khiết Thần rất tốt. Khi xưa, Cố Khiết Thần từng dẫn cô đi tham gia tiệc rượu, giới thiệu anh ta cho cô làm quen, cho nên cũng tính là nửa người quen.

Cô chỉ sững sờ mấy giây, mau chóng nở nụ cười đúng chuẩn, đưa tay ra: “Chào anh, Từ Soái”.

Từ Soái phớt lờ bàn tay chìa ra của cô, không hề che giấu sự kiêu ngạo lạnh lùng của mình. Anh ta quan sát tư thế cung kính của cô, khinh thường giễu cợt: “Hứa Tịnh Nhi, cô cũng giỏi chờ đợi thật đấy”.

Hứa Tịnh Nhi như không nghe thấy, cũng không lúng túng, tiếp đó thuận thế kéo ghế ra, đưa tay mời: “Từ Soái, mời anh ngồi”.

Từ Soái bước nhanh tới, không ngồi xuống ghế cô mời, mà kéo một chiếc ghế khác ra, nghênh ngang ngồi xuống. Sau đó, anh ta búng tay đánh tách, nói với nhân viên phục vụ: “Mang rượu lên cho tôi!”.

Nhân viên phục vụ lần lượt mang rượu mà anh ta gọi đặt lên bàn, tròn mười chai rượu mạnh.

Hứa Tịnh Nhi đứng im tại chỗ, đã hiểu được ý đồ của anh ta.

Quả nhiên, Từ Soái lên tiếng: “Hứa Tịnh Nhi, cô muốn tiền tài trợ cũng được, uống hết mười chai rượu này, tôi sẽ ký hợp đồng ngay lập tức!”. Sau đó, anh ta đặt hợp đồng lên bàn.

Hứa Tịnh Nhi nhìn Từ Soái, không nói gì.

Chẳng trách Từ Thị vốn đã từ chối tài trợ lại gọi điện đến nói đồng ý gặp mặt đàm phán một lần, hóa ra đây là ý của Từ Soái. Nhưng anh ta hoàn toàn không có ý đến đây để bàn việc làm ăn, mà là đến để sỉ nhục cô.

Uống hết mười chai rượu mạnh này, cô chỉ còn lại nửa cái mạng.

“Sao? Không dám à?”, Từ Soái khoanh tay trước ngược, cười lạnh lùng: “Không phải cô vì tiền mà chuyện gì cũng dám làm hay sao?”.

Im lặng vài giây, cuối cùng Hứa Tịnh Nhi cũng lên tiếng: “Từ Soái, tôi đã đắc tội gì với anh sao?”.

Cô và Từ Soái không tiếp xúc nhiều với nhau, chỉ có mối liên hệ duy nhất là Cố Khiết Thần. Nhưng nếu nói giữa cô và Cố Khiết Thần ai là người bị hại thì chắc chắn là cô, cho nên cô không nghĩ ra lý do vì sao Từ Soái lại cố ý gây sự.

Từ Soái không cần nghĩ ngợi mà đáp: “Không có!”.

Một giây sau, anh ta lại ác ý bổ sung: “Tôi chỉ đơn giản là thấy cô chướng mắt”.

Hứa Tịnh Nhi biết nói nhiều cũng vô ích. Trong cái giới này, thấy người địa vị cao thì sùng bái, thấy người địa vị thấp thì giẫm đạp, có quá nhiều người như vậy…