Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi

Chương 48




Chương 48

Có lẽ con trai và con dâu của ông ở trên trời cũng sẽ rất vui.

Ông ngắm nghía một hồi, vành mắt lại thấm ướt.

Hứa Tịnh Nhi thấy vậy cũng không lên tiếng quấy rầy ông, chỉ im lặng đưa khăn giấy cho ông.

Ông cụ Cố nhận lấy, lau nước mắt bên khóe mắt, sau đó mới ngẩng đầu lên nói với Hứa Tịnh Nhi: “Ông mừng quá, ông còn tưởng đời này sẽ không thể nhìn thấy Khiết Thần kết hôn, may là có cháu”.

May là có cô sao…

Hứa Tịnh Nhi vô tình nhìn lướt qua chiếc nhẫn trên ngón áp út. Viên kim cương màu hồng ở trên đó vô cùng sinh động, vừa nhìn đã khiến người ta dao động, nhưng… nó thật sự thuộc về cô sao?

Như biết được suy nghĩ trong lòng cô, ông cụ Cố an ủi: “Tiểu Tịnh Nhi, từ khi bố mẹ Khiết Thần qua đời, nó đã đóng chặt trái tim mình. Cháu là người duy nhất có thể mở cửa trái tim nó, đi vào thế giới của nó. Thế nhưng, không biết vì sao ba năm trước nó lại đột nhiên từ hôn, tuy vậy ông tin rằng cháu nhất định sẽ đi vào trái tim nó một lần nữa. Ba năm trước cháu làm được, bây giờ cũng sẽ làm được!”.

Đi vào trái tim của Cố Khiết Thần? Cô cũng cho rằng mình từng đi vào trái tim của Cố Khiết Thần, nhưng hiện thực nói cho cô biết Cố Khiết Thần chưa từng thích cô.

Hứa Tịnh Nhi há miệng, nhưng lại không nói được thành lời. Cô không nhẫn tâm làm tổn thương ông cụ Cố, cũng không muốn phá tan sự mong đợi của ông ấy.

“Vậy nên, Tịnh Nhi, cháu hãy hứa với ông, phải nắm chắc cuộc hôn nhân này, đừng từ bỏ Khiết Thần. Mặc dù ông biết tính tình của thằng nhóc đó không tốt, nhưng mong cháu hãy khoan dung cho nó, rồi sẽ có một ngày nó thấy được lòng tốt của cháu. Ông giao nó cho cháu đấy, cháu hãy chăm sóc nó thật tốt, được không?”.

Ông cụ Cố nắm tay Hứa Tịnh Nhi, ánh mắt chân thành, giọng nói thiết tha. Giờ phút này, ông đã thu bớt khí phách và sự bén nhọn thường ngày, chỉ còn là một người ông bình thường, thương yêu con cháu mà thôi.

Ông như vậy khiến Hứa Tịnh Nhi không cách nào từ chối. Dù cô biết con đường này rất vất vả, nhưng vẫn không tự chủ mà gật đầu.

Ông cụ Cố lập tức nở nụ cười, giống như một đứa trẻ vậy.

Hứa Tịnh Nhi quay về nhà họ Hứa, thu thập hành lý của mình một cách đơn giản. Sau đó, cô lái xe, đi đến căn hộ mà Cố Khiết Thần đang ở hiện nay theo địa chỉ mà ông cụ Cố đã đưa cho.

Căn hộ của anh nằm ở vùng đất phồn hoa nhất nơi trung tâm thành phố. Cô đến trước cổng, đứng ở nơi đó, chuẩn bị tâm lý tròn năm phút mới dùng chìa khóa mà ông Cố đưa để mở cửa.

Cố Khiết Thần không ở nhà, căn hộ mang sắc thái màu xám đen trắng, thiết kế đơn giản, là phong cách của anh, chỉ là… không có chút hơi ấm nào, không có cảm giác gia đình.

Nhưng lúc cô nhìn bao quát một vòng, trong lòng cô lại có một chút cảm giác vui vẻ không nên có.

Bởi vì trong căn hộ này, cô không thấy có dấu tích phụ nữ sống ở đây.

Có lẽ tổ ấm tình yêu của Cố Khiết Thần và Tô Tử Thiến ở nơi khác, nhưng mắt không thấy tâm không phiền, cô không nhìn thấy, vậy cứ coi như không có.

Sau này, nơi này chính là nhà của cô và Cố Khiết Thần.

Sau khi rời khỏi Cục Dân chính, Cố Khiết Thần quay về công ty. Ngồi vào bàn làm việc, anh không bày tỏ cảm xúc gì mà bắt đầu làm việc, cho đến khi trời tối cũng không có ý định dừng công việc.

Trợ lý nhận cuộc gọi thứ mười của ông cụ xong thì liếc nhìn đồng hồ treo tường, đã sắp mười một giờ rồi.