Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi

Chương 83




Chương 83

Hứa Tịnh Nhi không từ thủ đoạn, mưu mô quỷ quyệt như vậy, Cố Khiết Thần còn bị buộc phải cưới cô ta, cho nên mới uống say ở hộp đêm. Cô ta chưa bao giờ thấy Cố Khiết Thần có dáng vẻ này, anh là một người đàn ông xưa nay luôn nắm chắc mọi thứ trong tay, không biểu lộ vui buồn kia mà!

Cô ta đau lòng thay Cố Khiết Thần, cũng thêm hận Hứa Tịnh Nhi, cho nên cô ta không quan tâm được nhiều thế nữa.Cố tổng lại phát điên rồi!

Chỉ cần cô ta có con với Cố Khiết Thần, ông cụ Cố sẽ không chăm chăm tới Hứa Tịnh Nhi nữa. Đến lúc đó, Hứa Tịnh Nhi sẽ bị nhà họ Cố đuổi ra ngoài, nữ chủ nhân của nhà họ Cố sẽ là cô ta!

Nghĩ như vậy, cô ta phấn chấn hẳn lên, dường như giấc mơ đẹp đang ở ngay trước mắt. Tô Tử Thiến không kìm chế được cảm xúc nói: “Khiết Thần, em yêu anh!”.

Có lẽ do thuốc dần dần có tác dụng, trên trán Cố Khiết Thần phủ một lớp mồ hôi lấm tấm, đáy mắt càng lúc càng âm trầm, càng lúc càng sâu sắc.

Nhìn gương mặt tuấn tú của anh dần dần phóng đại trước mắt mình, Tô Tử Thiến không khỏi nở nụ cười, nhắm mắt lại, đợi nụ hôn của anh.

Thế nhưng, cô ta đợi một lúc lâu vẫn không có xúc cảm gì. Cô ta nghi hoặc mở mắt ra, phát hiện gương mặt Cố Khiết Thần chỉ cách gương mặt cô ta 5cm nhưng lại dừng ở đó, không tiếp tục tiến thêm nữa.

Đôi mắt đen láy của anh cực kỳ u tối, mi mày nhíu chặt, giống như đang chiến đấu kịch liệt, lại giống như không có gì cả.

Tô Tử Thiến muốn nhìn rõ biểu cảm của anh hơn, Cố Khiết Thần lại túm lấy tay cô ta. Chốc lát sau, anh túm tay cô ta đẩy xuống giường không hề thương xót.

Động tác nhanh nhẹn dứt khoát, đi liền một mạch. Tô Tử Thiến ngồi trên sàn nhà cứng rắn, sững cả người.

Sững sờ mất một phút, cô ta mới hoàn hồn lại, nhìn Cố Khiết Thần ở trên giường. Anh thở hồng hộc, gương mặt tái nhợt, mồ hôi không ngừng chảy xuống thuận theo đường viền gò má anh. Anh nóng đến mức xé phăng vài cúc áo sơ mi.

Cô ta biết thuốc đã hoàn toàn phát huy tác dụng.

Cô ta cũng không quan tâm chuyện mình bị đẩy xuống giường, vội vàng bò dậy, đi về phía Cố Khiết Thần: “Khiết Thần, có phải anh rất khó chịu không? Không sao, có em ở đây, em sẽ giúp anh thoải mái hơn…”.

Tô Tử Thiến đi đến trước mặt Cố Khiết Thần, đưa tay ra, muốn sờ vào mặt anh, nhưng ngón tay vừa mới chạm vào anh, đôi mắt lạnh lùng của Cố Khiết Thần bỗng dưng liếc về phía cô ta: “Đừng chạm vào tôi!”.

Giọng của anh vừa thô lỗ vừa gấp gáp, nhưng vẫn đầy sức uy hiếp, Tô Tử Thiến nhất thời cũng không dám tiến tới thêm nữa.

Cô ta nhìn Cố Khiết Thần vì khắc chế dục vọng mà cơ bắp toàn thân căng cứng, gân xanh trên cổ nổi lên rõ rệt. Hai tay anh chống trên giường, nhắm mắt hít sâu vài lần mới cất giọng sắc bén lần nữa: “Mau gọi cho Từ Soái nói anh ta đến đây ngay!”.

Sắc mặt của Tô Tử Thiến lập tức thay đổi, anh đã như vậy rồi còn không muốn lên giường với cô ta? Cô ta không đủ sức hút đến vậy sao?

Hơn nữa, bây giờ mà gọi Từ Soái đến, kế hoạch của cô ta sẽ hỏng bét.

Trong lúc cô ta do dự có nên bất chấp tất cả mà nhào tới không, Cố Khiết Thần giống như nhìn thấu tâm tư của cô ta, cất giọng chứa đầy sát ý: “Tô Tử Thiến, tốt nhất cô đừng khiêu chiến giới hạn của tôi!”.

Tô Tử Thiến sợ đến mức run rẩy, không dám có tâm tư gì khác nữa, cầm điện thoại di động của mình lên, ngón tay run rẩy bấm số điện thoại của Từ Soái.

Cô ta gọi điện xong, Cố Khiết Thần dường như không nhịn được nữa, trên mặt dần dần tràn ngập vẻ đau khổ, ngay cả đôi mắt cũng trở nên đỏ ngầu, cực kỳ đáng sợ.