Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi

Chương 89




Chương 89

Cố Tuyết và Cố Sương nhìn nhau. Bọn họ lấy cớ đi vệ sinh nên cũng đứng dậy, cố tình giả vờ đi về phía nhà vệ sinh. Đợi khi ông cụ không nhìn thấy nữa thì bọn họ đi thẳng tới hồ cá.

Tại tập đoàn Cố Thị.

Người trợ lý nhìn đồng hồ. Đã bảy rưỡi rồi. Trước đó ông cụ Cố cũng gọi điện, nhắc nhở về buổi tiệc ngày hôm nay, công việc của buổi tối nay đều báo anh ta hủy giúp cậu chủ.

Tám giờ bắt đầu buổi tiệc, thế nhưng người trợ lí liếc nhìn Khiết Thần trong phòng làm việc thì thấy anh vẫn đang xem tài liệu, không hề có dấu hiệu gì là sẽ nghỉ ngơi.

Buổi tiệc lần này không giống với những lần trước. Đây là buổi tiệc gia đình đầu tiên sau khi Cố tổng và Hứa Tịnh Nhi kết hôn. Nếu Cố tổng không về nhà, để Tịnh Nhi một mình đối mắt với đám sói đói đó thì thật đáng sợ!

Thế nhưng nhắc tới Hứa Tịnh Nhi trước mặt Cố tổng thì cũng đáng sợ không kém…

Người trợ lý do dự tầm năm phút, cuối cùng đứng thẳng người, lấy hết dũng khí gõ cửa và bước vào.

Người trợ lý đứng trước bàn làm việc, nhìn Khiết Thần đang chăm chú xem tài liệu. Anh ta hít một hơi thật sâu: “Cố tổng, buổi tiệc gia đình sắp bắt đầu rồi, có cần tôi chuẩn bị xe cho anh không?”

“Không cần!”

Có nghĩa là anh sẽ không đi sao?

Người trợ lý vò đầu, nhưng vẫn bổ sung thêm một câu: “Cố tổng, đây dù gì cũng là buổi đầu tiên ra mắt gia đình sau khi Cố tổng và thiếu phu nhân kết hôn. Để cô ấy một mình ở đó không tốt mà!”

Cố tổng gập tài liệu, nhìn chăm chăm người trợ lý bằng vẻ lạnh lùng.

“Có cần tôi phải nói lại không?”, đôi môi dày của anh cất lên một cách lạnh lùng.

Trợ lý cảm nhận được sự nguy hiểm trùng trùng áp xuống, nào dám nói thêm, vội vàng lắc đầu: “Không, không cần, tôi hiểu rồi”.

Cố Khiết Thần lườm anh ta một cái, thấy anh ta vẫn còn đứng đó, lại hờ hững buông thêm một câu: “Anh rảnh lắm à?”.

Trợ lý lắc đầu lia lịa: “Không, không, không, tôi vẫn còn rất, rất nhiều công việc phải làm, giờ tôi đi làm ngay đây… không làm phiền anh nữa”.

Vừa nói, anh ta vừa quay đầu rời đi.

Quay trở về chỗ ngồi của mình, trợ lý lau đi mồ hôi trên trán, rồi uống một ngụm trà sữa lớn cho bớt sợ!

Sau này, anh ta lúc nào cũng phải ghi nhớ, không bao giờ được nhắc chuyện của Hứa Tịnh Nhi trước mặt Cố tổng nữa!

Trong phòng làm việc.

Cố Khiết Thần lấy tài liệu giở được hai trang, nhưng chẳng thể xem được gì vào đầu, anh liền ném sang một bên, tựa người vào ghế, lấy từ trong túi áo vest ra một bao thuốc, anh châm một điếu đưa lên miệng, rít một hơi rồi nhả khói ra.

Khói thuốc mù mịt, làm mờ đi tầm nhìn của anh.

Chi bên nhà họ Cố đức hạnh như thế nào, đương nhiên anh biết rõ, nịnh hót, cay nghiệt, trọng giàu khinh nghèo, khoác lên mình cái mác quý tộc, làm toàn chuyện dơ bẩn, nếu như không phải ông nội anh yêu cháu thương con, muốn ông có người nhà bầu bạn, không cảm thấy cô đơn, thì anh cũng sẽ không tiếp nhận bọn họ, mở một mắt nhắm một mắt với những việc họ làm.