Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi

Chương 919




Chương 919

Đương nhiên, không chỉ Hứa Tịnh Nhi, bọn họ cũng nhắc đến Tả Tư, người phụ nữ đã định sẽ kết hôn với anh.

Bất luận là Hứa Tịnh Nhi hay Tả Tư, anh đều không có cảm giác với ai, đối với một người ký ức quay trở về mấy năm trước như anh mà nói, chỉ có ông cụ Cố mới có thể lay động tâm tư của anh.

Do đó anh mới đối xử hai bên như nhau, bảo trợ lý Lâm làm việc với Tả Tư và Hứa Tịnh Nhi, mua lại cổ phần trong tay bọn họ.

Tả Tư mặc dù không cam lòng, nhưng tình thế ép buộc, cô ta vẫn phải bán, Hứa Tịnh Nhi cũng không bằng lòng, nhưng cô lại lựa chọn… Cô không lấy tiền, mà trả lại luôn.

Giây phút đó, sự chế giễu của anh dành cho Hứa Tịnh Nhi đã trở thành trò cười rồi.

Trong lòng anh khó chịu, cảm thấy áy náy, cho nên lúc ông nội bảo đi tiễn Hứa Tịnh Nhi, mới gần như không do dự mà đuổi theo luôn.

Nhưng khi anh bị phớt lờ, bị từ chối, mắt trân trân nhìn cô rời đi, tự dưng lại cảm thấy như có một bàn tay đang đè nặng lên tim, đau nhói.

Hình như anh đã quên đi ký ức rất quan trọng trong đời mình, hơn nữa, nếu anh để mặc, rồi anh sẽ hối hận không kịp.

Khi ông nội nói với anh câu nói đó, thật ra từ đáy lòng anh đã cảm thấy hối hận. Chỉ là trong đầu trống rỗng, anh thử nhớ lại những chuyện giữa mình và Hứa Tịnh Nhi lúc trước, nhưng mọi thứ vẫn mơ hồ.

Vì vậy, khi Từ Soái gọi anh ra ngoài uống rượu, anh đã đi.

Không phải anh muốn uống rượu, mà là có lời muốn hỏi anh ta.

Cố Khiết Thần nhắm mắt lại, giọng nói rất trầm rất thấp: “Anh có biết vì sao tôi và Hứa Tịnh Nhi ly hôn không?”.

Mặc dù khi ở trong phòng bệnh, anh đã nghe Hứa Tịnh Nhi nói là bọn họ không hợp, chia tay trong hòa bình, nhưng kỳ quái là… Không những ông nội không tin lý do này, mà ngay cả người không có ký ức nào như anh cũng vô thức cho rằng không thể nào là lý do này.

“Hơ…”, Từ Soái lập tức nghẹn họng.

Nếu hỏi anh ta câu hỏi gì khác, anh ta còn có thể nói một cách hùng hồn. Nhưng câu hỏi này, anh ta quả thật không biết… Khi đó Cố Khiết Thần quyết định rất nhanh, cũng không tiết lộ gì với anh ta, chuyện ly hôn đến sau này anh ta mới biết.

Từ Soái sờ cằm, nghĩ ngợi rồi nói: “Tuy tôi không được biết lý do từ miệng anh, nhưng theo sự hiểu biết của tôi với anh, để tôi suy nghĩ… Có lẽ thứ nhất là vì người bên cạnh anh, bác trai và bác gái đã qua đời, sau đó ông nội ngã bệnh, anh sợ người tiếp theo sẽ là Hứa Tịnh Nhi, cho nên muốn cô ấy rời xa anh, rời xa nguy hiểm. Thứ hai là… lúc đó cơ thể anh đã bị độc tố bào mòn, anh không biết được khi nào mình sẽ ngã xuống, thậm chí anh đã có dự tính xấu nhất. Anh nghĩ rằng anh sẽ chết, anh không muốn để Hứa Tịnh Nhi nhìn anh chết. Vì anh hiểu rõ, phải chứng kiến cái chết của người thân yêu nhất sẽ đau khổ đến thế nào”.

Nói một hồi, giọng Từ Soái trở nên khản đặc: “Khiết Thần, anh từng yêu Hứa Tịnh Nhi thế nào, tôi dùng lời nói không thể biểu đạt được một phần vạn điều đó. Còn Hứa Tịnh Nhi, cô ấy chắc hẳn cũng từng yêu anh. Thật ra nhìn hai người chia đôi ngả, trong lòng tôi cũng rất khó chịu”.

Anh ta bưng ly rượu trên bàn lên, ngửa đầu, uống một hơi cạn sạch.

Có lẽ là nhắc tới chuyện đau lòng, có lẽ cũng đã ngà ngà say, giọng Từ Soái cũng khàn theo: “Nếu trong lòng anh còn có chút cảm giác gì đó với Hứa Tịnh Nhi, tôi hi vọng anh sẽ không từ bỏ… Ít nhất anh vẫn có cơ hội theo đuổi cô ấy một lần nữa, không giống như tôi… từ lâu đã không còn bất cứ cơ hội nào”.