Cô Vợ Ảnh Hậu Lại Bỏ Trốn

Chương 57: 2 Làm Trầm Trọng Thêm




Chiến Đình Kiêu không muốn làm phiền Lục Diệp nhiều quá, anh thích Diệp Tử, liền came thấy Diệp Tử nên là người phụ nữ được anh nâng trên tay che chở.

Đã như vậy, thì làm sao có thể để cô đi làm mấy chuyện ngổn ngang tối tăm rối loạn kia?Anh lạnh giong từ chối: “Không cần, em làm ấm giường cho tôi là được rồi, tôi có chút lạnh.”.Lục Diệp không khỏi bắt đầu hoài nghi, Chiến Đình Kiêu là cố ý...Cô chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng anh, như là dỗ bánh bao nhỏ mà dỗ anh ngủ.Cũng khoong biết qua bao lâu, Lục Diệp cũng không khỏi ngủ thiếp đi.Sáng sớm hôm sau, Chiến Đình Kiêu đã không còn bên cạnh.Nhìn thấy dấu vết ở phần giường bên cạnh mình, Lục Diệp cũng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.Như vậy có nghĩa là Chiến Đình Kiêu hẳn đã không sao rồi.Sau này mỗi ngày cô nên làm gì đây? Vốn dĩ tưởng rằng Chiến Đình Kiêu nói “làm ấm giường” chỉ là nói lúc lưu manh mà thôi.

Không nghĩ tới tối hôm đó, lúc Lục Diệp ngủ mơ mơ màng màng, trong chăn không hiểu sao có một thân thể thon dài chui vào chăn.“Chiến Đình Kiêu...!Anh không có giường để ngủ sao?”.Lục Diệp vô cùng cạn lời có được không?“Tôi còn chưa hết sốt, trong chăn lạnh.”.Lục diệp lập tức vươn tay sờ trán anh, sau đó lại sờ trán mình.Không có việc gì mà, đã bớt nóng rồi.Nhưng ngay khi cảm giác được đôi tay trên người mình thả lỏng, Lục Diệp thực sự cảm thấy không được bình thường.Đại boss hôm nay chính là giả bệnh.Kháo, anh lại muốn ăn đậu hũ của cô.Lục Diệp đạp đạp chân, muốn đạp anh xuống giường.

Nhưng sức lực của cô sao bằng Chiến Đình Kiêu? Qua mấy lần, anh vẫn không nhúc nhích.Không những vậy, môi anh lại giống như nhắc nhở mà dừng lại phía trên cô.“Nếu em còn lộn xộn, tôi sẽ cưỡng hôn em.”.Quả nhiên Lục Diệp không dám lộn xộn nữa.Ô ô ô, cô muốn từ chức, cô muốn về nhà.“Chiến Đình Kiêu, ngày mai tôi có việc muốn ra ngoài.”.“Ra ngoài một giờ, phí bồi thường hợp đồng tăng thêm một vạn.”.Ni mã? Đây là gian thương sao?“Tôi thật sự có chuyện quan trọng, tuyệt đối là chuyện quan trọng.”.

Lục Diệp không khỏi cuống lên.Sao lúc trước cô lại mù mắt cộng thêm đầu óc tham tiền mà kí khế ước bán thân như vậy chứ? Bây giờ thì sao? Chính là cưỡi hổ khó xuống, cô muốn làm gì cũng không được, thật giống con đường duy nhất còn lại cho cô chính là “làm ấm giường” cho Chiến Đình Kiêu.Không được, cô không muốn, cô còn muốn làm việc trở lại mà.“Em có chuyện đứng đắn hay không, tôi rất rõ ràng.”.Một câu của Chiến Đình Kiêu, lập tức gần như phán tử hình Lục Diệp.Anh đều biết? Không thể nào? Không phải thật chứ?“Vậy lỡ như anh lầm thì sao?”.“Dù sao ngày mai em cũng không có chuyện đứng đắn nào.”.

Cho dù có, có lẽ cũng là đi gặp Bạch Dã Đồng.

Nhưng anh không cho phép.“...”.Lục Diệp cạn lời..