Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 41: Ai cũng có nỗi sợ riêng




Dạ Thành Đông không thể nhìn vào mắt của Hạ Tử Quyên, cố gắng giải thích:

"Quả thật là lúc đầu tôi chọn em là vì gương mặt của em có vài phần giống với Quân Dao nhưng..."

Hạ Tử Quyên trong lòng đau nhói, đôi mắt bắt đầu đỏ lên, cô cố gắng kìm nén cảm xúc của mình, lạnh lùng nói:"Tôi nói cho anh biết gương mặt có vài phần giống thì đã sao? Nhân cách thối nát, tâm địa rắn độc tôi với cô ta không hề giống nhau, anh đừng bao giờ so sánh tôi với cô ta. Clara! Tiểu Băng! Tiểu Vũ! Chúng ta đi về thôi."

Bốn người các cô quay người lạnh lùng rời đi, bước lên chiếc xe Rolls-Royce, Bạch Nhã Băng đánh lên cánh tay của Clara, hỏi:"Nè! Lúc nãy cậu nói có gương mặt giống là được rồi còn hỏi Quyên Quyên có quan hệ gì không là sao?"

Clara cười hì hì:"Tớ chỉ thuận miệng hỏi chơi vậy thôi mà, cô ta thì làm sao mà có thể có quan hệ gì với chị Quyên Quyên được chứ? Hoàng hậu Sarah chỉ có hai người con là anh Galvin và chị ấy làm gì còn có ai nữa chứ?"

Bạch Nhã Băng đột nhiên nét mặt nghiêm túc hỏi Hạ Tử Quyên:

"Quyên Quyên! Tớ hỏi cậu nguyên nhân cậu rời khỏi Dạ viên không chỉ đơn giản là Nghê Quân Dao quay về thôi đúng không?"

Hạ Tử Quyên mỉm cười gượng gạo, phủ nhận:"Làm gì có chứ! Không còn nguyên nhân nào nữa cả."

"Nguyên nhân chính mà cậu rời đi chính là hiện tại cậu đang gặp nguy hiểm, Regina và Ladonna đang cố tìm cách giết chết cậu cậu là vì sợ anh ta bị liên lụy, sợ anh ta sẽ bị thương nên cậu mới rời xa, tránh xa anh ta ra đúng không?" Bạch Nhã Băng giọng nói đều đều cất lên.

Hạ Tử Quyên thở dài một cái, gương mặt buồn bã:"Đúng là không có chuyện gì có thể qua mắt được cậu, đúng như cậu nói quả thật tớ sợ anh ấy sẽ bị liên lụy, sợ Regina và Ladonna làm hại anh ấy."

Tô Vũ thở dài, lắc đầu:"Chị suy nghĩ cho anh ta như vậy mà anh ta có bao giờ nghĩ đến cho chị đâu suốt ngày cứ Nghê Quân Dao, Nghê Quân Dao."

Về đến Bạch gia, Hạ Tử Quyên đi thẳng lên phòng đóng chặt cửa lại nằm lên giường buồn bã, dưới lầu Tô Vũ cùng Bạch Nhã Băng và Clara ngồi xuống ghế thở dài nhìn nhau.

Tô Vũ chống cằm, thắc mắc hỏi:"Tại sao chị Quyên Quyên lại cứ đi thích Dạ Thành Đông kia chứ? Trong khi Thương ca tốt hơn gấp mấy lần, hi sinh cho chị ấy rất nhiều, làm cho chị ấy rất nhiều chuyện."

Bạch Nhã Băng liền lên tiếng:"Cho dù Thương ca có tốt đến đâu, hi sinh đến mấy thì trong lòng của cậu ấy cũng chỉ có Dạ Thành Đông mà thôi cho dù Thương ca có tốt như thế nào thì anh ấy cũng không phải là Dạ Thành Đông."

Buổi chiều dần ngả về đêm, đang nằm trên giường, không gian tĩnh mịch thì tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự tĩnh mịch ấy, bên kia Hạo Tư gấp gáp nói:

"Sư phụ! Tôi đang ở cửa hàng tiện lợi gần Bạch gia cô có thể ra đó gặp tôi một lát được không?"

"Được! Tôi sẽ ra đó ngay." Cô không nhanh không chậm trả lời.

Hạ Tử Quyên bước xuống lầu, nhìn thấy Bạch Nhã Băng và Clara đang ngồi xem tivi cô đi ngang qua họ cũng báo với họ một tiếng:

"Tớ có chuyện phải đi ra ngoài một chút."

Chưa đầy năm phút cô đã đứng trước cửa hàng tiện lợi, Hạo Tư vui vẻ chào cô rồi nói:"Sư phụ! Tôi có chuyện muốn nhờ cô."

Cô nheo mắt nhìn anh hỏi:"Chuyện gì?"

Hạo Tư lấy ra một tấm vé xem phim đưa cho cô:"Sư phụ! Tôi nhờ cô thay tôi đi xem phim cùng Tiểu Vũ, tôi định lấy cơ hội này để làm lành với cô ấy nhưng bây giờ tôi có việc gấp cần phải giải quyết nên không thể đi được. Cô giúp tôi nha."

Hạ Tử Quyên cầm lấy vé xem phim gật nhẹ đầu đồng ý, Hạo Tư vui vẻ lập tức chở cô đến rạp chiếu phim. Đến rạp chiếu phim, cô vừa bước xuống xe thì Hạo Tư ngay lập tức chạy đi.

Cô đứng đó đợi thì nhìn thấy Dạ Thành Đông đi đến, anh hiếu kì hỏi cô:

"Tại sao em lại ở đây? Đi xem phim với bạn sao?"

Hạ Tử Quyên bề ngoài lạnh lùng đáp lại anh:"Tôi đi xem phim với Tiểu Vũ, Hạo Tư nhờ tôi đi thay."

"Hạo Tư?" Dạ Thành Đông đột nhiên hét lớn, tròn mắt nhìn cô.

Hạ Tử Quyên gật đầu, Dạ Thành Đông ngay lập tức nói:"Hạo Tư cũng nhờ tôi đem vé này đến đưa cho Hạo Phú nói rằng hôm nay cậu ta đi hẹn hò với bạn gái không thể đi xem phim với Hạo Phú được."

"Thì ra anh ta muốn tôi và anh cùng nhau đi xem phim, mà anh cũng ngốc thật anh nghĩ làm sao mà có thể tin Hạo Tư cùng Hạo Phú đi xem phim chứ? Bọn hai người họ có gian tình à?"

Dạ Thành Đông khẽ gật đầu, thảnh nhiên đáp lại:"Nếu không phải nghe cậu ta nói là có bạn gái thì tôi cũng đã tin hai người bọn họ có gian tình với nhau rồi, tôi còn định ủng hộ kêu bọn họ hãy công khai nữa kìa."

Nghe anh nói mà cô muốn choáng váng, cô không ngờ là anh lại có suy nghĩ như vậy suy nghĩ của anh cũng rất phong phú đó. Hai người nhìn nhau rồi quyết định đi vào bên trong xem phim với nhau.

Anh không để ý việc vé xem phim là phim gì? Khi bước vào bộ phim được chiếu lên thì anh bắt đầu xanh mặt, Hạ Tử Quyên quay đầu nhìn thấy sắc mặt anh không ổn cho lắm, sắc mặt này cô chưa từng thấy ở anh, còn cái tay của anh đang nắm chặt lấy cánh tay của cô đầu anh cũng nghiêng qua cô, cô liền hiểu.

Cô bật cười, trêu anh:"Không ngờ lão đại Dạ Tử Môn lại sợ ma, không sợ trời, không sợ đất, không sợ bất cứ ai mà lại sợ ma."

Dạ Thành Đông đỏ mặt nhưng không quên biện hộ cho mình:

"Thì đã sao chứ? Sợ ma thì đã sao? Trên đời này có ai mà không có nỗi sợ riêng của mình, chẳng phải em không sợ bất cứ thứ gì nhưng chỉ sợ rắn sao?"

Hạ Tử Quyên vẫn cười nghiêng ngã, đáp trả:"Nhưng rắn nó thực tế hơn là sợ ma, mà Hạo Tư có biết anh sợ ma không?"

Dạ Thành Đông lắc đầu nói:"Không có ai biết tôi có nỗi sợ này hết ngay cả mẹ tôi cũng không biết."

"Anh cũng giấu kín ghê nhỉ? Nhưng mà Hạo Tư cũng biết chọn phim ghê phim gì không xem lại chọn xem phim ma, đúng ý tôi nhưng nghịch ý anh, kì này tôi thấy anh ta khó sống rồi."

Dạ Thành Đông thẹn quá hóa giận:"Em im lặng lại cho tôi, tôi cấm em nói chuyện này cho ai biết."

Suốt buổi xem phim đó, cô hoàn toàn không hề chú tâm đến bộ phim ma ấy mà luôn chú tâm đến biểu hiện của anh, nó quá là đặc sắc rồi đối với cô cô không phải là đi xem phim ma là là đang xem phim hài, cô cười suốt, cười đến đau hết cả bụng.

Ai cũng có nỗi sợ riêng của mình đúng không? Riêng mình thì sợ đủ thứ nào là sâu, giun đất đủ thứ trên trời dưới đất hết. Còn các bạn thì sợ cái gì nè?