Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 82: Những ai đang yêu đều có bệnh




Bạch thị

Hạ Tử Quyên vừa đi đến cổng thì Dạ Thành Đông bị bọn người Hạo Phú đẩy lao đến trước mặt cô, Hạ Tử Quyên nhìn anh từ trên xuống dưới, đôi mày nhướng nhướng tay phải cầm bó hoa hồng tay trái nắm đuôi con sư tử bằng bông, Dạ Thành Đông đưa bó hoa và gấu bông cho cô:

"Tử Quyên! Anh tặng em."

Hạ Tử Quyên khóe môi giật giật, nhìn bộ dạng này của anh rất mắc cười, cô liếc nhìn sang Daisy rồi lạnh lùng nói với anh:

"Anh đừng tưởng anh làm như thế thì tôi sẽ tha thứ cho anh."

Cô lạnh nhạt bước vào trong, mặt anh trông rất tội, ánh mắt của cô lúc nãy Daisy hiểu ý liền hắng giọng bước đến gần anh nói:



"Tôi thấy anh cũng có chút tội anh có muốn tôi giúp một tay không?"

Dạ Thành Đông cau mày khó hiểu hỏi:"Giúp?"

Daisy đưa hai tay ra giật lấy bó hoa và con sư tử trên tay anh:

"Tôi sẽ giúp anh chuyển cái này cho tiểu thư nói giúp anh vài câu."

Dạ Thành Đông gật đầu như băm tỏi:"Được! Được! Cảm ơn cô."

Daisy đem hai thứ to lớn đấy đi vào phòng giám đốc, Dạ Thành Đông cảm thấy vui vẻ đi đến Dạ thị, Hạo Phú nhìn anh nhìn như thế rồi quay sang nhìn Hạo Tư và Hạo Dương hai người các anh chăm chú nhắn tin miệng thì cười toe toét, Hạo Phú lắc đầu, thở dài:

" Đúng là những ai đang yêu đều có bệnh mình nhất định sẽ không dính dáng vào mấy chuyện yêu đương này được. Tuyệt đối không."

Đến chiều, Hạ Tử Quyên đi về quản gia giật mình khi thấy trên tay Daisy đang cầm là con sư tử hoàn hồn lại ông mới nhận ra là con sư tử bằng bông, ông cứ tưởng...

Cất hai món quà đó đi, Daisy nói khẽ với ông quản gia:" Có phải lúc nãy ông tưởng con sư tử đó là thật không?"



Ông quản gia gật gật đầu:"Lúc đầu nhìn thấy tim của ông muốn đứng luôn đó nói chứ ai thì công chúa có khả năng bắt sư tử thật làm thú cưng đấy."

Daisy gật đầu đồng ý với anh, nói về độ đáng sợ công chúa của cô còn đáng sợ hơn sư tử, người mà cô sợ nhất đó chính là công chúa của cô.

Dạ viên

Dạ Thành Đông quay về Dạ viên miệng cứ cười tủm tỉm khiến những thuộc hạ của anh muốn rớt tròng mắt ra ngoài, những người hầu trong nhà thì đổ mồ hôi lạnh.

Lạc Tuyết Nhàn vừa mới đi mua sắm về mở cửa phòng anh thấy anh cười như điên bà cảm thấy sởn hết da gà, bước vào phòng vỗ đầu anh hỏi:

"Con làm gì mà cười tủm tỉm như một thằng điên vậy? Trời đâu có nắng đâu mà bị chạm dây thần kinh?"

Dạ Thành Đông miệng vẫn cười nói bà:"Mẹ! Tử Quyên đã nhận quà của con rồi."

Lạc Tuyết Nhàn mắt bỗng rực sáng, miệng nở nụ cười:"Thật sao?"

Dạ Thành Đông gật gật đầu, Lạc Tuyết Nhàn đột nhiên nhéo lỗ tai anh kéo anh đứng dậy:"Mẹ! Mẹ! Đau! Đau!"

Lạc Tuyết Nhàn quát anh:"Cái thằng này còn không mau đi thay đồ đi đến nhà của Quyên Quyên đi, mặt dày đeo bám vào."

Dạ Thành Đông gật đầu lia lịa:"Dạ con đi ngay."

Lạc Tuyết Nhàn đá mạnh vào mông anh hét lớn:"Nhanh lên đi, mẹ mà vuột mất con dâu là con tới số với mẹ."

Dạ Thành Đông đi thay đồ, chau chuốt cho mình xong anh bảo Hạo Phú lái xe đến căn biệt thự của cô.