Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc

Chương 1: Chương 1




Một cơn gió lạnh vừa lướt qua khiến Thiên Đức rùng mình tỉnh giấc. Người thư ký đã đứng trước bàn làm việc từ bao giờ. Thiên Đức sửa lại tư thế ngồi. Không chờ câu hỏi của anh, Trần Lương đã nói:
-Đã có tin tức của người đó thưa chủ tịch!
-Vậy sao?
Thiên Đức không giấu nổi sự bồn chồn, anh vội lật tập hồ sơ trước mặt:
- Ông ta đang ở đâu?
Giọng thư ký Trần đột nhiên trầm xuống:
-Đang ở bệnh viện ạ! Tình hình có vẻ không tốt lắm!

Thiên Đức bỗng khựng lại, im lặng vài giây, anh vội lấy chiếc áo khoác rồi đứng dậy:
-Chuẩn bị xe, đến đó đi!
Chiếc xe đen bóng loáng đổ xịch trước tiền sảnh bệnh viện. Thiên Đức hạ cửa kính. Ở ngay đó anh chứng kiến cảnh tượng một cô gái khốn khổ đang níu áo người bảo vệ van xin. Giọng cô ta lạc đi trong dòng nước mắt:"Xin đừng làm vậy, chỉ một tiếng nữa nếu không được thở oxy ông ấy sẽ chết mất. Làm ơn hãy cứu bố tôi, tôi cầu xin các người. Chiều nay tôi sẽ đem viện phí đến mà, tôi hứa đấy". Thiên Đức nhớ lại mười năm trước anh cũng đã cầu xin người bác sĩ giỏi nhất bệnh viện như thế khi cha anh đột ngột tắt thở mà chưa kịp nhìn mặt anh lần cuối. Chợt thấy cay cay nơi khóe mũi, anh kìm lại sự xúc động.
-Là người đó à? Thiên Đức nhìn sang người đang thoi thóp trên chiếc giường bệnh đã gỡ hết các thiết bị y tế.
-Vâng ạ!
"Cuối cùng thì cuộc đời ông vẫn không thoát khỏi sự trừng phạt. Nhưng chừng đó vẫn chưa đủ đâu, vậy thì quá dễ dàng cho ông rồi. Cứ đợi đi, nỗi đau của ông sẽ còn tăng lên gấp bội"
-Liên lạc với bệnh viện bảo rằng tôi sẽ trả viện phí.
-Sao ạ? Thư ký Trần ngạc nhiên .
Giọng Thiên Đức lạnh tanh:
-Trước tiên ông ta phải có ý thức trở lại đã. Sau đó nỗi đau cùng cực mới dần giết đi con người khốn nạn đó!
Thiên Đức mở cửa xe, anh tiến đến chỗ cô gái vẫn đang cầu xin đó. Rất nhẹ nhàng anh khoác lên người cô chiếc áo của anh. Cô gái ngạc nhiên nhìn người đàn ông lạ mặt bên cạnh, nước mắt vẫn chưa khô còn ươn ướt nơi khóe mắt. Thiên Đức mỉm cười. Có lẽ với cô đó là nụ cười đẹp nhất cứu cô thoát khỏi những đau khổ trong cuộc đời nhưng đối với anh đó là một nụ cười giả tạo không hơn không kém. Anh từ từ dìu cô đứng lên. Trần Lương nói với người bảo vệ:

-Tiền viện phí đã được thanh toán , các anh đưa người này vào điều trị đi!
Hai người bảo vệ còn đang ngơ ngác thì một bác sĩ trung niên vội chạy ra. Thiên Đức nhận ra người này, ông ta là trưởng khoa nội của bệnh viện.
-Chủ tịch Đồng!
Thiên Đức mỉm cười đáp lại. Vị bác sĩ họ Triệu kia tiếp tục hỏi:
-Anh đến có việc gì sao?
-Tôi đến là vì người đó.
Thiên Đức nhìn sang chiếc giường bên cạnh. Bác sĩ Triệu hốt hoảng, vội bảo một nữ y tá đứng gần đó:
-Còn làm gì nữa, mau đưa bệnh nhân vào trong đi!

-Vâng ạ!
Cô gái không hiểu người đàn ông lạ mặt kia là người như thế nào mà có thể khiến vị bác sĩ nổi tiếng khó tính đó cũng phải nép mình. Cô nói với anh:
-Xin hãy chờ chút! Tôi sẽ quay trở lại ngay!
Thiên Đức không nói gì, cô vội chạy theo bố mình vào bên trong. Chờ người đó khuất khỏi tầm mắt, anh cũng rời khỏi đó.
Cảm giác thật khó chịu. Thiên Đức lái xe đến nghĩa địa. Tấm ảnh cha anh đang mỉm cười khiến trái tim anh thổn thức. Ông vẫn luôn hiền lành như thế. Thiên Đức đặt tay lên tấm bia mộ đã lạnh ngắt. Bất chợt dòng nước mắt từ từ trào ra chảy xuống khóe môi. Mặn chát. "Hãy chờ thêm chút nữa bố nhé! Tất cả những ai khiến gia đình ta tổn thương con sẽ khiến bọn họ phải trả giá, phải để họ chịu nổi đau mà con và bố đã gánh chịu. Con sẽ không để bố ra đi một cách đau đớn như vậy đâu. Dù phải xuống địa ngục nhất định con cũng phải kéo những người đó đi cùng".
Ráng chiều dần lên, cả bầu trời đỏ rực một màu u ám. Không khí xung quanh chùng dần xuống, chỉ còn Thiên Đức ngồi đó, ánh mắt dấy lên sự oán hận lạnh lùng.