Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc

Chương 20: Chương 20




Đang dạo chơi trong vườn thì Tiểu Cầm đột nhiên chạy đến nói với Tuyết Vũ:
- Phu nhân, có khách đến ạ!
"Ai vậy nhỉ?" Thiên Đức lại không có ở nhà.
Bước vào phòng khách, Tuyết Vũ ngạc nhiên. Là Bạch Băng. Vẫn dáng vẻ nho nhã và có phần hoa lệ, Bạch Băng mỉm cười chào cô. Tuyết Vũ cũng gật đầu đáp lại. Chưa kịp dặn người mang lên đồ uống gì thì Bạch Băng đã nói trước:
- Tiểu Cầm, em biết chị thích gì phải không? Mang lên cho chị nhé!
Tuyết Vũ không ngạc nhiên, Bạch Băng biết Tiểu Cầm, lại còn có vẻ thân thiết nữa. Quả là cô ấy và Thiên Đức đã từng yêu nhau, hình như bọn họ còn rất sâu đậm. Tuyết Vũ chợt thấy hơi nhói trong lòng. Chưa hết suy nghĩ vì điều đó thì Tiểu Cầm đã dội lại cho Bạch Băng một gáo nước lạnh:
- Bạch tiểu thư, sao em lại biết cô thích gì chứ? Em chỉ biết thiếu gia và phu nhân muốn uống gì thôi!
Bạch Băng sững người, cô hơi ngượng:
- Cho tôi cà phê sữa nóng!
- Vâng! Tiểu Cầm quay sang Tuyết Vũ . Phu nhân vẫn như mọi khi nhé?
Tuyết Vũ gật đầu.

Đợi Tiểu Cầm mang đồ uống lên, Tuyết Vũ mới bắt đầu hỏi chuyện:
- Thiên Đức không có nhà, sao cô lại đến đây?
Thực ra không cần Bạch Băng mở lời, cô cũng lờ mờ đoán được, giữa hai người thì vấn đề duy nhất chính là Thiên Đức. Bạch Băng mỉm cười:
- Tôi đến là muốn gặp cô !
Tuyết Vũ khẽ hỏi lại:
- Sao lại là tôi, chúng ta có quen nhau đâu?
- Tôi muốn nói chuyện này với cô. Thực ra tôi là người mà Thiên Đức yêu, chúng tôi đã ở bên nhau suốt những năm tháng ở trường trung học. Mười năm trước tôi ra đi theo sự nghiệp bỏ anh ấy ở lại.
Quả nhiên không ngoài dự liệu của cô, Bạch Băng đến vì Thiên Đức. Cô không ngờ một người cao quý như Bạch Băng lại chạy đến nói với cô chuyện này.
Thực ra Bạch Băng vốn rất tự tin mình có thể kéo Thiên Đức trở về, nhưng những ngày qua nhìn thấy cách Thiên Đức đối xử với người con gái trước mặt, cô không khỏi lo sợ. Hôm qua cô còn nghe tin anh vì cứu Tuyết Vũ mà bị thương nặng, vậy nên cô quyết tâm vứt bỏ lòng tự tôn cuối cùng.
Tuyết Vũ thở dài:
- Vậy rốt cuộc cô muốn nói với tôi điều gì?
Bạch Băng nhìn sâu vào mắt cô, những người giàu có đều nhìn người khác bằng ánh mắt đó sao? Thật khó chịu.
- Tôi xin cô trả Thiên Đức lại cho tôi!
Tuyết Vũ kinh ngạc, cô mà có quyền trả anh ư? Tuyết Vũ cười có vẻ khổ sở. Bạch Băng nói tiếp:
- Cô không hiểu sao? Anh ấy chỉ là muốn thế cô vào chỗ của tôi mà thôi! Anh ấy không hề yêu cô...
- Sai rồi! Là tôi không còn yêu cô, chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi!
- Thiên Đức!
Tuyết Vũ đứng bật dậy, anh về từ bao giờ. Bạch Băng sững người,Thiên Đức vòng tay qua eo Tuyết Vũ:
- Bây giờ người tôi yêu là cô ấy, người tôi muốn sống cùng cả đời cũng là cô ấy!
Tuyết Vũ lặng người, cô nhìn vào mắt anh, hình như không có chút giả dối, cô cảm thấy tim mình đang đập loạn lên.

- Anh vẫn không thể tha thứ cho em sao?
Bạch Băng gần như khóc nấc lên. Thiên Đức thản nhiên:
- Tha thứ cái gì cơ? Cô muốn tôi tha thứ điều gì cho cô? Là việc bỏ tôi ra đi hay là việc đang đe dọa vợ tôi thế này? Cả hai đều không được.
Anh quay sang Tuyết Vũ đang đứng im như trời trồng, giọng ân cần:
- Em không sao chứ?
Tuyết Vũ lắc lắc cái đầu. Cô vốn dĩ cảm thấy mọi việc hơi đường đột một chút, nhưng nghe những lời anh nói, cô thực sự muốn tin vào những gì đang diễn ra. Thiên Đức nói tiếp:
- Cô về đi, tôi không muốn thấy sự xuất hiện của cô trong ngôi nhà này, trước mặt tôi và vợ tôi! Lão Trần tiễn khách!
Nói rồi Thiên Đức kéo tay Tuyết Vũ đi lên lầu bỏ lại Bạch Băng đang đứng một mình bên dưới. Thiên Đức bỏ tay cô ở cửa phòng. Anh thản nhiên ngồi lên giường cô, Tuyết Vũ gần như hét lên:
- Sao anh lại ngồi đó?
Thiên Đức ngạc nhiên:
- Sao không?
- Em ...Đó là giường của em mà?
Thiên Đức bật cười:

- Từ bao giờ đây là giường của em vậy, em có mua nó không?
Tuyết Vũ đỏ mặt:
- Nhưng em ngủ nó cũng lâu rồi mà. Chẳng phải anh đã cho em rồi sao? Anh giàu thế mà! Chẳng lẽ lại ki bo đến nỗi không cho em một chiếc giường?
Tuyết Vũ định chơi trò khích tướng nhưng Thiên Đức đâu dễ mắc bẫy, anh thản nhiên:
- Anh giàu có là nhờ kẹt xỉn đấy! Em không biết sao?
Chẳng thể nói tiếp với cái tên lí sự cùn kia, Tuyết Vũ bèn chạy đến ăn vạ. Cô dùng sức đẩy anh ra ngoài. Mặc cho cô làm gì thì làm, Thiên Đức vẫn không hề nhúc nhích, anh ngồi cười trong khi cô thì gắng sức đẩy. Tuyết Vũ vừa đẩy vừa lẩm bẩm:"Đúng là cứng đầu mà!” Nào ngờ Thiên Đức lợi dụng lúc cô không phòng bị kéo cô xuống người anh. Cảnh tượng lúc này trông thật buồn cười. Ánh mắt hai người chạm vào nhau, chưa lúc nào gần đến thế. Tuyết Vũ vội lồm cồm bò dậy nhưng đã bị Thiên Đức giữ lại. Anh quàng tay qua cổ kéo cô xuống sát người anh. Mặt cô áp xuống ngực anh ấm áp, dường như tim anh đang đập hơi nhanh. Tuyết Vũ nói lí nhí:
- Bỏ em ra?
- Không!
Thiên Đức vẫn nhắm nghiền đôi mắt, Tuyết Vũ ngẩng đầu dậy thì lại bị anh dúi xuống.
- Em bây giờ thuộc quyền sở hữu của anh! Nằm im để anh ngủ một tí, đi máy bay về mệt quá!
Nghe vậy, Tuyết Vũ lại ngoan ngoãn nằm xuống. Không biết từ bao giờ cô không còn e sợ anh nữa. Có lẽ sau vụ bắt cóc, anh và cô đã sát lại gần nhau hơn. Cứ thế cô thiếp đi trên người anh lúc nào không hay. Thiên Đức thở dài. Chẳng biết cô ở nhà làm gì không ngủ để đến lúc bên anh thì ngủ say như chết. Nhưng như vậy cũng tốt. Ôm cô trong tay cũng không tệ. Thiên Đức khẽ vuốt nhẹ lên tóc cô. Mùi dầu gội vẫn còn thơm khiến anh cảm thấy dễ chịu. Mà sao lúc này cô nặng thế nhỉ?