Cô Vợ Câm Của Trùm Mafia

Chương 55: Sự Cố Chấp Của Anh




Anh bước đến ôm lấy eo cô..

- Em sao thế?

Bạch Tư Vũ lấy lại bình tĩnh, nhẹ nhàng lắc đầu..

- Em không sao.

Lục Hạo cũng không truy hỏi thêm..Anh nhìn Bạch Thiển mỉm cười..

- Anh Bạch dạo này bận rộn, không nghĩ lại gặp anh ở đây.

Bạch Thiển cười nhạt nhưng ánh mắt không hề mang ý cười,nhìn hình động thân mật của Lục Hạo và Bạch Tư Vũ khiến sắc mặt của Bạch Thiển cũng tối đi.

- Tôi đến thăm Tiểu Vũ.

Lục Hạo gật đầu, nhếch môi..

- Ồh.Thăm xong rồi chứ? vậy chúng Tôi đi trước.

Nói rồi ngang nhiên ôm lấy Bạch Tư Vũ đi qua ông ta ngồi vào xe..

Bạch Thiển xoay người nhìn theo hướng xe chạy khuất, cung tay nắm chặt khuôn mặt tức giận cũng méo mó đến đáng sợ..

Ngồi trên xe nhìn tinh thần của Bạch Tư Vũ treo lơ lửng nơi nào đó..Ánh mắt cô vô hồn như lần đầu anh mới gặp cô..Lục Hạo không rõ Bạch Thiển đã nói gì với cô, nhưng anh biết đều gì đấy, rất tiêu cực và còn liên quan đến anh..

Bàn tay nhỏ được bao trùm ấm áp, Bạch Tư Vũ sực tỉnh thấy Lục Hạo nắm lấy tay mình..

Lục Hạo hỏi..

- Bạch Thiển nói gì với em? Có gì muốn hỏi anh không?

Biết anh nhìn thấu tâm tư của mình, Bạch Tư Vũ lắc đầu,vì vốn cô còn chưa rõ Bạch Thiển muốn nói đến việc gì..

Cô trở tay nắm tay Lục Hạo, mỉm cười..

- Không có gì, anh đừng lo..

Lục Hạo nhìn cô, anh không hỏi tiếp về vụ Bạch Thiển, chỉ choàng tay ôm lấy Bạch Tư Vũ vào lòng.

- Tư Vũ, anh không biết em đang suy nghĩ chuyện gì,cũng không rõ Bạch Thiển nói gì với em.Nhưng anh muốn em hiểu rằng dù có chuyện gì em cũng phải tin anh..

Bạch Tư Vũ ngẩng đầu nhìn anh,Lục Hạo thâm tình nói tiếp..

- Vì anh yêu em..Anh không thể yêu em theo cách mà một vài người vẫn thường yêu, anh không thể cao thượng như họ, anh không thể nói dối rằng chỉ cần mỗi ngày được nhìn thấy em là anh rất hạnh phúc rồi, không thể nói dối rằng chỉ cần đứng từ xa nhìn em hạnh phúc là anh vui.Tình yêu với anh không phải như thế, anh vô cùng ích kỉ, anh chỉ muốn giữ em bên cạnh dù có ra sao, lúc trước thì không nói gì,nhưng bây giờ dù em có yêu anh hay không yêu đi nữa,anh cũng không thể để em rời khỏi anh.Đời này anh đã định sẵn, em chỉ thuộc một mình anh.Nên em không cần phải suy nghĩ chi cho đau đầu.Có hiểu không..?

Tình yêu của anh là thế đấy,độc đoán và chiếm hữu.

Anh yêu em!

Câu nói anh văng vẳng trong đầu Bạch Tư Vũ,hai má cô ửng hồng, phiền muộn trước đó như không cánh mà bay..

Khuôn mặt có chút ngượng ngùng,bàn tay nhỏ đặt trước ngực anh níu lấy áo anh.Cô mỉm cười có chút ngại ngùng mang vẻ hạnh phúc..

- Sao anh có thể ngang ngược như thế?

Nhìn cô cười, trái tim Lục Hạo có phần nhẹ nhõm, anh ôm lấy cô hôn lên chóp mũi thon cao của cô.

- Ừm, anh ngang ngược như thế này, em không muốn cũng phải chấp nhận.Kiếp này anh chỉ ăn vạ với em thôi..

Nói rồi anh tà tứ hôn lên đôi môi mềm mại của cô..

Bạch Tư Vũ cười khẽ, hơi nghiêng mặt..

Dáng vẻ lúc này của cô khiến cho Lục Hạo khó mà ngừng yêu..Anh xoa khuôn mặt trắng mịn xinh đẹp của Bạch Tư Vũ..

Cô áp tay mình lên tay anh, nghiêm túc nói với anh..

- Lục Hạo, anh bây giờ là người thân duy nhất của em.Chỉ xin anh đừng bao giờ lừa dối em chuyện gì.

Ai cũng có thể, chỉ mình anh là không, em sẽ điên mất..

Lục Hạo gật đầu,ánh mắt anh có chút đăm chiêu..

Nhưng vẫn nhận lời ôm chặt lấy cô..

- Được

Bạch Tư Vũ choàng tay ôm chặt anh khuôn mặt xinh đẹp đặt trên vai anh,trên môi còn vương vấn nụ cười hạnh phúc.