Cô Vợ Câm Của Trùm Mafia

Chương 67: Nhà Hoang




Lúc Bạch Tư Vũ đến nơi, đây là một nhà kho bỏ hoang, đường xá có gập ghềnh khó đi.

Khắp nơi là rừng nhìn rất hoang sơ, Tài xế lấy được tiền liền đi nhanh không có ý chờ đợi.Nhì ánh mắt ông ta nhìn cô có chút là lạ,Bạch Tư Vũ cũng không thắc lắc nhiều.Co chỉ vội đưa tiền,tiền thối lại cũng không cầm lấy,mà quay lưng đã rời đi..

Ngoài dự đoán,Bạch Tư Vũ không nghĩ sẽ gặp Bạch Thiển nơi này.

Lúc này Ông ta được thuộc hạ mở cửa đang bước xuống xe,ngẩng đầu thấy Bạch Tư Vũ chựng bước chân, ánh mắt e sợ dò xét nhìn qua ông ta..

Cô vừa muốn quay người bỏ chạy, Bạch Thiển vội đuổi theo, đi đến trước mặt Bạch Tư Vũ, ánh mắt nhìn cô vẫn nồng đậm tình ý như mọi lần.

Bạch Tư Vũ cảnh giác hỏi.

- Sao ông lại ở đây, có phải..?

Chẳng lẽ ông ta là người hẹn cô đến đây,nhưng không đúng...

Bạch Thiển sắc mặt bất đắc dĩ,vội vả giải thích.

- Tiểu Vũ, em đừng lúc nào cũng nghĩ xấu cho Tôi có được không?

Bạch Tư Vũ im lặng chờ ông ta nói tiếp.

Bạch Thiển thở dài có chút đau lòng.

- Có một lần Tư Sở bảo với Tôi em muốn tìm kiếm Kiến Trung.Cô ấy nói em muốn tìm người đã giết hại cả gia đình mình.Tôi biết em luôn nghi ngờ Tôi nhưng Tiểu Vũ, em có nghĩ Tôi ngu ngốc đến mức, đã ra tay sát hại cả gia đình em lại giữ em bên cạnh hay không từ khi muốn chọn con chết.Tôi biết em không tin Tôi.Nên tôi âm thầm tìm kiếm Kiến Trung để em có câu trả lời còn trả lại sự trong sạch cho Tôi.

Từng câu nói của ông ta không một tia nào bắt bẽ hay phản bác.

Bạch Tư Vũ không trả lời, cô nhìn ông ta nửa tin ngửa ngờ..

Thái độ của Bạch Thiển trong lúc này không có ý gì là muốn ra tay với cô, nếu muốn ông ta từ lúc giờ không cần tốn công giải thích.Nơi đây vắng vẻ,cô tay chân yêu ớt,chỉ một hành động nhỏ Bạch Tư Vũ cũng không thể thoát thân.

Mặc kệ ai là hung thủ cứ gặp Kiến Trung, rồi hãy tính sau..

Bạch Tư Vũ âm thầm suy nghĩ,hàng mi thật dài có chút giao động, bước chân cũng tiến về phía trước.

Bạch Thiển nhướn mày, khóe môi khẽ nhếch..

Lúc Còn tầm hơn hai mét tiến đến ngôi nhà hoang,bất giác Bạch Tư Vũ nghe tiếng la hét thất thanh.Cô hốt hoảng chưa biết làm sao đã thấy một bóng dáng nhếch nhát, quần áo có chút cũ nát nhìn qua không khác gì một tên nghiện lâu ngày, dù là như thế Bạch Tư Vũ cũng nhận ra người đàn ông này chính là Kiến Trung, quản gia của nhà cô năm ấy.

Bạch Tư Vũ vội mừng rỡ gọi tên ông ta..

- Chú Trung,Chú Trung

Hình như ông ta đang bị ai đuổi theo, ánh mắt khiếp sợ

nhìn qua Bạch Tư Vũ.Giờ tay về phía Bạch Tư Vũ nhưng ánh mắt là đang nhìn người đi phía sau cô..

Chỉ là miệng chưa kịp hé lời..

- Bằng..bằng..bằng..

Từ nơi đâu chẳng rõ, đạn bắn liên hồi chỉ tập trung vào Kiến Trung..

Bạch Thiển vội tiến lên kéo Bạch Tư Vũ ôm vào lòng..

- Tiểu Vũ cẩn thận..

Nhìn thấy thuộc hạ của Bạch Thiển bắn trả, hai bên đọ súng vô cùng nguy hiểm.

Hai tay cô ôm lấy đầu,thân thể được Bạch Thiển ôm lấy,nhưng lúc này cô không cảm nhận được gì cả.Trước mắt nhìn Kiến Trung bị bắn khắp nơi trên thân thể,máu me đầy mình rồi đổ rạp trước mắt cô.

Nhưng quan trọng là khi ông ta ngã xuống,Bạch Tư Vũ không thể tin được Lục Hạo cùng La Chí đang đứng sau lưng ông ta,chẳng rõ anh xuất hiện từ bao giờ..

Sắc mặt anh lúc này rất kém..

????????⬅️⬅️