Cô Vợ Câm Của Trùm Mafia

Chương 84: Vợ anh thật giỏi




Tối muộn Lục Hạo trở về nhà, vừa đến cửa đã thấy Bạch Tư Vũ đứng trước cửa chờ anh rồi. Vừ gặp anh bước vào cô như chú mèo nhỏ sà vào lòng anh..

- Anh có mệt không?

Đưa áo khoác cho La Chí cầm, giang tay ôm lấy Bạch Tư Vũ.

- Gặp em là hết mệt.

Bạch Tư Vũ cười khẽ, bàn tay nhéo nhéo bụng anh,chỉ tiếc là cơ bụng săn chắc chỉ thêm đau tay cô.

- Miệng lưỡi trơn tru..

Lục Hạo nghiêng người hôn lên môi cô, Bạch Tư Vũ kéo tay anh vào nhà..

- Theo em, em có cái này khoe anh..

Chuyện gì mà khiến cô gái nhỏ của anh vui vẻ thế này.

Hai người ngồi xuống sopha, Bạch Tư Vũ cầm lấy một phong thư mở ra đưa trước mặt anh.

- Lục Hạo anh nhìn xem,đi là thư mời của cuộc triển lãm của họa sĩ nổi tiếng thế giới Kallos.Bức tranh em vễ lúc ở Thái Lan đã đoạt giải nhất, đây là một trong phần thưởng lần này..

Thì ra là như thế..

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô gần trong gang tấc, rạng rỡ đến chói mắt.

Anh không tiếc lời khen.

- Vợ của anh thật giỏi?

Hai mắt Bạch Tư Vũ sáng lên có chút ngại ngùng lấp bấp..

- Ai..ai là vợ của anh chứ..?

Lục Hạo nhéo nhéo má cô ngọt ngào nói..

- Chẳng phải là em à? Khi nào em tốt nghiệp chúng ta sẽ kết hôn..

Cưới nhau sao,có khác gì cuộc sống bây giờ đâu chỉ có thêm một tờ giấy chứng nhận và một hôn lễ.Cô biết Lục Hạo sợ cô ủy khuất muốn cho cô một danh phận rõ ràng.Trong lòng Bạch Tư Vũ ngọt ngào như vừa được nếm phải mật ong.Thật ra với Bạch Tư Vũ được ở bên cạnh Lục Hạo ngày nào là cô đã hạnh phúc không cần đòi hỏi gì hơn.

Cô mỉm cười.

- Được..

Nụ cười Bạch Tư Vũ rất đẹp, Lục Hạo ôm cô nâng niu trong lòng..

- Vậy em muốn anh thưởng gì cho em?

Bạch Tư Vũ lắc đầu, bàn tay nhỏ nắm tay anh..

- Phần thưởng thì không cần nhưng mà sang tháng sau anh cùng em sang Ý dự triển lảm của Kallos được không?

Không cần nghĩ ngợi quá nhiều, Lục Hạo gật đầu ngay lập tức.

- Được..



Thấy anh bận bịu công việc quá nhiều,nói ra yêu cầu mà cô còn dè dặt không ít.Ai ngờ anh đồng ý ngay khiến Bạch Tư Vũ vui vẻ như nhặt được vàng.

Cô ôm cổ anh hôn chụt lên môi anh.

- Yêu anh nhất.

Trái tim Lục Hạo mềm nhũng, anh đứng dậy bế cô lên lầu.

- Yêu anh thì tắm cho anh đi..

- Thả em xuống em tắm rồi mà..

Bạch Tư Vũ như tự lấy đá đập chân mình,nũng nịu kéo áo anh..

Lục Hạo nào quan tâm, anh trưng ra bộ mặt vô tội vạ..

- Hôm nay anh mệt lắm sẽ không chạm đến em,nhưng em phải mát xa cho anh, được không nào..?

Nửa tin ngửa ngờ,Bạch Tư Vũ chu môi..

- Anh nói thật chứ?

- Hơn cả thật..

Ánh mắt ai đó lóe lên tia giảo hoạt..

_______

- A..Lục Hạo...Ưm....

Bạch Tư Vũ lúc này đáng thương bị áp ở trên tường lạnh lẽo, Lục Hạo lại vô cùng cường thế trấn áp hết mọi vùng vẫy của cô, thân thể người con gái tuyết trắng ở trong phòng tắm tràn ngập hơi nước trông có vẻ càng thêm mê người hơn.

Những lời Lục Hạo nói trước đó như gió thoảng mây bay, vừa vào phòng tắm anh đã như dã thú chỉ hận không nhanh nuốt Bạch Tư Vũ vào miệng..

- Lục Hạo anh hứa mà không làm..

Vùi đầu vào cổ cô hôn cho thỏa thích, lời nói ra còn không rõ..

- Em cũng hứa sẽ mát xa cho anh.

Rồi kéo tay cô xuống nơi căn cứng, chờ đợi để vùng vẫy ra ngoài..

- Nơi này của anh cần mát xa.

- ..........

Bạch Tư Vũ mếu máo khóc không thành tiếng..

Đôi tay của anh bắt đầu đốt lửa trên người cô. Bàn tay anh đi đến đâu khiến chỗ đó của cô như có những ngọn lửa nhỏ đang thiêu đốt.

Một bàn tay anh bắt đầu không an phận len lỏi vào khu rừng bí hiểm của cô. Ngón tay anh bắt đầu đâm vào.

- A..Lục Hạo nhẹ...nhẹ...thôi anh..



- Nói anh nghe có thích không?

Anh di chuyển môi cắn cắn vành tai mẫn cảm của cô.Phía dưới di chuyển ra vào ngày càng mãnh liệt, thân thể noãn nà của Bạch Tư Vũ run rẩy dữ dội.Hai cánh tay tuyết trắng vòng qua cổ anh để cho mình không thể ngả xuống..

Cô nức nở..

- Đừng mà. Dừng dừng lại đi..ư..

Đứng dưới vòi sen hai thân thể nam nữ quấn lấy nhau không một khe hở,mỗi một ma sát đều đổi lại tiếng nức nở của Bạch Tư Vũ..

Lục Hạo rút ngón tay ra, đưa bàn tay lên xoa bóp ngực cô.

Ngửa đầu ra phía sau,mái tóc dài ướt đẫm,hai mắt nhắm hờ,cái miệng nhỏ nũng nịu đến đáng thương..

- Hức..a.....

- Tư Vũ nói anh nghe, em muốn anh đi vào không?

Trong mấy chuyện ân ái,Bạch Tư Vũ ngoài cái đêm bị cho uống thuốc còn lại cô rất ngại ngùng khi hai người hòa hợp.Chỉ là Lục Hạo dạy dỗ, rồi hầu hạ khiếncô vui thích rồi trầm luân cùng anh.

Thường ngày anh chiều hư cô thế nào cũng không sao, nhưng riêng chuyện ân ái, Lục Hạo luôn có biện pháp dạy dỗ cô đến nơi đến chốn...

- Thế nào,không muốn sao..?

- ......

Bạch Tư Vũ cả ngưới ửng hồng, quyết không cầu xin anh..

Lục Hạo cắn bờ vai mượt mà của cô..

- Được rồi, này là anh tự nguyện đi vào, bây giờ không nói,một chút không được xin anh dừng lại đấy.

Cô không nói gì chỉ quay đôi mắt ngân ngấn nước nhìn anh. Ánh mắt ủy khuất uất ức không nói lên lời.

Nhìn cô như vậy, anh thật sự chỉ muốn mạnh bạo chà đạp mà thôi. Ánh mắt đó gợi lên dục vọng to lớn của người khác.

Anh nâng mông cô lên, chống đỡ nơi đã bành trướng thật to trước nơi nữ tính ướt át của cô, một phát mạnh mẽ vào bên trong cô.

- A..

Cả hai người đồng thời phát ra tiếng rên nhỏ. Cô cong người ra đằng sau hai tay ôm lấy cổ anh. Anh ra ra vào vào tạo ra những tiếng âm thanh ngại ngùng.Cả người cô đọng đưa theo từng nhịp điệu lên xuống của anh.

- Hic..ưm..ư...Lục Hạo..em..em chịu không nổi..

- Ôm anh nào..

Anh cuối xuống hôn lên trán cô, mắt,mũi từng nơi anh không nỡ bỏ xót, môi lưỡi quấn lấy không rời.

Từng đợt,từng đợt khoái cảm qua đi rồi lại tiếp tục, cả người Bạch Tư Vũ bị anh nhào nặn, hét ầm đến khàn tiếng.Mà Lục Hạo dường như chưa hề có dấu hiệu suy giảm tinh lực.Tiếng nức nở nỉ non, tiếng róc rách nước va với nền nhà tạo thành những giai điệu hoan ái..

Cả ngôi biệt thự đã chìm trong bóng tối,chỉ còn xót lại nơi phòng tắm sáng đèn..Một màn kích tình đến sau này nhắc lại Bạch Tư Vũ còn phải đỏ mặt ngượng ngùng..

___________________

????????⬅️⬅️⬅️