Cô Vợ Câm Của Trùm Mafia

Chương 90: Lục Hạo Gặp Chuyện






Arthit không thể tự ý ra cảng nếu không có sự hậu thuẫn của Lục Hạo.

Vì ai cũng rõ ở cái nước này Lục Hạo giao lưu quan chức khá rộng.

MaSon cũng đưa ra điều kiện phải có Lục Hạo hậu thuẫn hắn mới chịu giao dịch.

Lúc đầu nghe Bạch Thiển hắn ra do dự một chút không ngờ phút chót Lục Hạo lại đồng ý.

Arthit gật đầu nói với cha con Đằng Phương.

.

- Bên giao bên nhận.

.

Đằng Long không cần chỉ thị nhảy sang thuyền của MaSon, thuộc hạ hắn ném hai chiếc va ly.

Đằng Long mở ra tất cả đều là tiền dola khó mà đếm xuể.

.

Đằng Long gật đầu ra hiệu, thuộc hạ của Đằng Phương nhanh chòng nhảy qua đưa ba valy toàn là thuốc phiện cho Mason kiểm tra.

Sau khi giao dịch thành công ai về tàu người đó, Mason nhìn khắp nơi nói to tranh với sóng biển.

- Lục Hạo cám ơn anh.

.

- Athit còn lô hàng kia tháng sau chúng ta sẽ gặp lại.

.


Cũng không muốn chần chừ quá lâu,hắn ta ra lệnh thuộc hạ quay đầu tàu.

.

Lục Hạo nhìn tàu Mason từ từ rời xa môi nhếch lên.

.

Bất ngờ ngay lúc đó.

.

Bằng! bằng.

.

bằng!
Tiếng súng bất ngờ vang lên, Lục Hạo chỉ kịp quay người né tránh,chỉ là khó mà tránh thoát kịp vì bên tàu của Arthit lúc này xuất hiện rất nhiều tên áo đen,trên tay toàn cầm súng hạng nặng chỉa về thuyền của Lục Hạo.

Lúc này từ trên boong tay Bạch Thiển xuất hiện, ông nhìn Lục Hạo chật vật né tránh đạn bay liên hồi.

.

- Lục Hạo hôm nay chính là ngày tàn của mày.

Bạch Thiển ác độc hét lớn,hắn phẩy tay những họng súng đen ngòm nả từng cơn vào chiếc tàu của Lục Hạo.

Lục Hạo biết hôm nay Bạch Thiển muốn giết chết anh, nên ông ta đã chuẩn bị mọi thứ rất chu toàn.

.

cũng khá bất ngờ Arthit lại bắt tay với Bạch Thiển ra tay với anh.

- Ư.

Lục Hạo có nhanh cách mấy cũng không thể một mình chống lại bao nhiêu là súng đạn.

Một viên đạn bắn tia ngay ngực trái của anh, cả người Lục Hạo ngả xuống,anh lăn mấy vòng núp sau trụ gỗ.

Thuộc hạ của anh trên tàu cố gắng bắn trả nhưng đều bị thương vì số lượng người chênh lệch, Bạch Thiển còn dùng vũ khí hạng nặng tấn công.

.

Bạch Thiển cười đến điên loạn, biết Lục Hạo đã bị thương.

Ông ta giơ tay, Đằng Long nhếch môi hiểu ý đi đến đưa cho Bạch Thiển một trái lựu đạn M67.

Hai mắt Lục Hạo trừng lớn,chỉ kịp thấy Bạch Thiển đưa lên miệng cắn phựt rồi không chờ đợi ném lên thuyền.

.

Ầm
Chiếc tàu trong tích tắc nổ tung,tạo ra âm thanh khủng khiếp lan rộng, ngọn lửa còn phừng phựt cháy rực trên biển.

.

Lực sát thương của vũ khí này mạnh đến mức,bên thuyền của Bạch Thiển run lắc dữ dội, cả đoàn người dùng tay che chắn.

.

- Haha.

.

Lục Hạo tao chờ ngày này lâu lắm rồi.

.

haha!.


Cảnh tượng trước mắt khó lòng tìm ra cơ hội sống,huống hồ lúc vừa rồi Lục Hạo đã bị thương nếu nhảy xuống kịp cũng không thể sống nổi.

.

Tàu của Bạch Thiển nhanh chóng rời đi.

.

_________
- Lục Hạo.

.

Ầm.

.

Bạch Tư Vũ hét lớn gọi tên anh trong tiếng sấm vang cả trời,cô bật ngồi dậy bên ngoài vẫn còn mưa rất lớn.

- Lục Hao.

.

Lục Hạo.

.

Bạch Tư Vũ không biết vì sao cô cảm thấy rất lo lắng,giờ này anh lại chưa về nhìn đồng hồ đã hơn một giờ khuya.

.

Vội mò mẫm trên đầu tủ tìm điện thoại nhấn nút gọi cho anh.

.

Nhưng mà thế nào lại chẳng liên lạc được.

Bạch Tư Vũ hít thở cho mình không thể nghĩ lung tung,cô khoác áo đi xuống lầu.

.

_______________
Tiếng điện thoại bất ngờ reo trong đêm,Trịnh Uy ngồi dậy mở đèn nhìn dãy số liền bắt máy ngay.

.

Đêm nay ông trằn trọc không ngủ được chỉ là sợ vợ mình nghi ngờ nên mới giả vờ nhắm mắt để đó.

.

Không rõ bên đầu dây điện thoại nói gì,chỉ nghe được Trịnh Uy bật thốt.

.

- Tại sao lại như vậy?
Trinh Uy siết điện thoại trong tay, mặt lập tức biến sắc, gân xanh trên trán giật giật, Tuyết Thu nằm bên cạnh,lúc nghe tiếng điện thoại bà đã tỉnh giấc, bà ngồi dậy linh cảm không lành nhìn mà bất an.

Bao nhiêu năm rồi trôi qua,bà không bao giờ quên mỗi lần t chồng bà có nét mặt thế này chính là vào đêm cả gia đình của Diệp Quốc Minh, người anh em thân thiết của ông bị thảm sát.

- Tìm bằng mọi cách phải tìm bằng được con Tôi.

Trịnh Uy nói xong lập tức ngắt điện thoại, quay đầu nhìn vợ mình bên cạnh.

.

- Xảy ra chuyện gì?
Tuyết Thu hơi run run hỏi ông.

.


Ông đè nén cảm xúc, ôm vai bà nhẹ giọng.

.

- Tuyết Thu, Trịnh Dương xảy ra chuyện rồi!.

Ông dừng lại, giọng hơi run.

- Bị ám sát, hiện tại chưa tìm được Trình Dương có lẽ lành ít dữ nhiều!
Hô hấp bà dồn dập,khó khăn níu lấy tay Trịnh Uy.

.

- Vì sao! chưa tìm thấy.

.

?
Trịnh Uy đỡ lấy bà.

.

- Tàu của Trịnh Dương bị nổ trên biển.

.

Tuyết Thu em phải chuẩn bị tinh thần.

.

Tim Tuyết Thu như ngừng đập, hô hấp cũng khó nhọc, nước mắt trào ra, lẫm bẫm.

.

- Con Tôi.

.

Con Tôi.

.

Dùng sức lực cuối cùng chỉ run run kéo tay ông, môi run rẩy.

.

- Không! không.

.

Con Tôi!
Lời kế tiếp không thể nói tiếp vì bà đã ngất lịm trong vòng tay Trịnh Uy!
! ! ! !.

.

.