Cô Vợ Câm Của Trùm Mafia

Chương 96: Hồng Nhan Họa Thủy






Đằng Long bước đến một bước chăm chăm nhìn vẻ xinh đẹp của Bạch Tư Vũ lúc này không khác gì bông hồng đầy gai nhọn.

.

Hắn ta huých sáo, ánh mắt đầy khiếm nhã.

- Chậc, quả nhiên người phụ nữ của Lục Hạo không thể xem thường.

Được muốn chúng tôi đi, từ khi!.

Hắn tiến đến nói nhỏ vào tai cô.

.

- Đêm nay ngủ với Tôi một đêm.

.

Chát.

.

Một cái tát dùng cả sức lực mới khỏe lại của mình rơi lên mặt của Đằng Long.

Đam Mỹ Hài
- Con khốn!
Tất cả trên dưới thuộc hạ của hắn và Đằng Phương cũng ngỡ ngàng không ngờ Bạch Tư Vũ gan to đến vậy.

.

Đằng Long bị cô ném mặt mũi dẫm đạp dưới chân,hắn ta tức giận khó kiềm chế cơn thịnh nộ.

Muốn giơ tay lên trả đủa.

.

Đằng Phương rất hiểu con trai mình,ông ta nhanh chân chắn ngang mặt Đằng Long.

.

Hắn ta tức giận.


.

- Ba, ba tránh ra để con đánh chết con đàn bà này.

Đằng Phương dùng ánh mắt ra hiệu Đằng Long phải nhẫn nhịn.

- Con im miệng, để ba xử lý.

.

Đằng Long một tay ôm mặt, nghiến răng chỉ muốn ăn tươi nuốt sống Bạch Tư Vũ.

.

Cũng may lúc này Bạch Thiển xuất hiện,ông ta vừa vào nhanh chân đi đến quan sát Bạch Tư Vũ từ đầu đến chân lo lắng hỏi.

- Em không sao chứ?
Bạch Tư Vũ không trả lời, Bạch Thiển thấy cô làm lơ mình, ông ta cũng không vội.

.

Khi quay mặt nhìn cha con Đằng Long là một ánh mắt lạnh lẽo.

.

Đằng Long nào nuốt trôi cục tức vừa rồi, bước lên chỉ tay vào Bạch Tư Vũ.

- Anh Bạch nếu không nể tình anh,Tôi đã cho con đàn bà này một trận ra hồn.

Khốn khiếp anh xem cô ta đến đây đập phá còn dám tát Tôi.

Bất ngờ nói xong cảm thấy không khí không đúng, quả nhiên sắc mặt Bạch Thiển vô cùng khó coi.

Ông ta lạnh giọng.

.

- Nói lại,cậu thử lập lại một lần nữa xem.

.

Đằng Long mím môi chần chừ không phục nhưng không dám nói thêm.

.

Đằng Phương lúc này mới lên tiếng.

.

- Bạch Thiển,cậu không nên bao che cho Bạch Tư Vũ.

Cô ta vừa đến đã muốn dành lại Dạ Tình.

Bạch Thiển ngạc nhiên xoay người hỏi Bạch Tư Vũ nhưng lời nói ra vô cùng nhỏ nhẹ.

.

- Là thật sao? Em thích Dạ Tình?
Bạch Tư Vũ không nhìn ông ta,ánh mắt vô hồn nhưng lại không hề có độ ấm, lạnh nhạt mà kiên định.

.

- Không phải riêng Dạ Tình.

.

Lúc này Cô mới quay mặt nhìn thẳng vào mắt ông ta nói rõ từng chữ một.

.

- Cái gì của Lục Hạo, Tôi đều không cho phép ai chạm đến, kể cả Ông.

.

Vốn Bạch Tư Vũ không hề cho ông ta một chút mặt mũi nào.

Cha con Đằng Long cả đám thuộc hạ cứ ngỡ sẽ xem kịch hay không ngờ rằng Bạch Thiển lại không nổi giận.

Ông ta mỉm cười, muốn đưa tay vuốt tóc cô,nhưng Bạch Tư Vũ lại lùi bước chân,ý tứ tránh né rõ ràng.

.


Bạch Thiển thu tay về, cười nhẹ.

.

- Chỉ cần em muốn đều được.

Bạch Tư Vũ không có một chút nào cảm động, cô nhìn vẻ mặt không thể tin được của cha con Đằng Phương.

.

- Ngày mai Tôi không muốn thấy những con người này xuất hiện ở đây.

.

- Cô đừng quá đáng.

Đằng Phương có thể chưa vội lên tiếng,nhưng Đằng Long thì tức đến lòng ngực cũng thở dồn dập.

Hắn ta tiến lên dù bị ánh mắt của Bạch Thiền cảnh cáo nhưng Đằng Long nào chịu im miệng
- Bạch Thiển, anh nói thế là sao, anh muốn lật lọng với cha con chúng Tôi à?Anh nên nhớ trước đó anh hứa những gì.

.

- Im miệng.

.

Bạch Thiển sợ hắn không khéo nói ra những thứ không nên nói.

Liền quát lớn ngăn cảng.

.

Đằng Phương kéo cánh tay Đằng Long, ông ta trầm tỉnh nhìn qua Bạch Thiển.

.

- Bạch Thiển cậu nên nhớ những gì mình hứa.

.

Ánh mắt nhìn qua Bạch Tư Vũ đứng sau lưng Bạch Thiển.

.

- Hồng nhan họa thủy, đừng vì một con đàn bà mà làm cho chúng ta tàn sát lẫn nhau.

Bạch Thiển mím môi,trừng mắt nhìn ông ta,biết rõ cha con Đằng Phương đang đe dọa ông ta.

.

Bạch Thiển xoay người, nhẹ nhàng nói với Bạch Tư Vũ.

- Em về trước,tôi ở lại xử lý,em yên tâm tịnh dưỡng sức khỏe thật tốt.

Những gì em muốn Tôi đều sẽ đáp ứng.

.

Bạch Tư Vũ nhìn ông ta vài giây không hề thể hiện cảm xúc
- Được.

.

Nói rồi cô quay người lanh lùng rời đi.

.

Bạch Tư Vũ vừa khuất dáng, sắc mặt Bạch Thiển liền thay đổi.

.

- Thế nào cha con hai người định uy hiếp Bạch Thiển này à?
Đằng Long vô cùng tức giận,cũng chẳng còn kiêng dè.

- Uy hiếp? Bạch Thiển ông không sợ tội ác mình bị vạch trần trước Bạch Tư Vũ thì đừng có qua cầu rút ván với cha con chúng Tôi.

.

Đằng Phương tiếp lời!
- Cũng bỏ ngay suy nghĩ muốn giết người diệt khẩu, nếu cha con Tôi có chết thì cậu chắc chắn sẽ trả giá ngay lập tức.


.

Sắc mặt Bạch Thiển âm trầm đáng sợ, rõ ràng họ đang lật bài ngửa với nhau.

Bạch Thiển bỗng nhiên phá lên cười.

.

- Hai người sao thế,có gì đâu phải căng thẳng như vậy? Tiểu Vũ vốn chỉ là đứa trẻ, tôi chỉ hứa cho qua chuyện không cần lo lắng.

.

Ông ta đi đến vỗ vỗ vai Đằng Long.

- Thanh niên các cậu bớt nóng tính lại một chút,kẽo hậu quả khó lường lắm.

.

Cái đáng sợ nhất của cuộc sống này, rõ ràng biết lòng dạ đối phương thăm sâu khó lường, hôm nay cười với bạn ngày mai có thể là người xuống tay giết bạn.

Nhưng chỉ vì hai chữ tham vọng nên vẫn xem như đây là một vở kịch dài,mỗi người mỗi vai.

.

Bạch Thiển nói tiếp.

- Một tháng, thời gian này hai người cứ nghỉ ngơi, khoan chạm đến tài sản của Lục Hạo.

Bạch Thiển Tôi hứa sau một tháng Tôi sẽ giao lại như ban đầu đã hứa.

- Không được, anh vì sợ con đàn bà đó mà làm thế à?
Nheo đôi mắt độc ác nhắm vào Đằng Long.

- Tôi nói lại lần cuối một là cha con hai người có tất cả.

Còn nếu vẫn cố chấp muốn uy hiếp ở Tôi thì cứ tự nhiên.

Vì nếu Tôi chết các người cũng sẽ không sống nổi.

Đằng Phương suy tính một chút, dù sao đi nữa cũng phải nhún nhường Bạch Thiển, làm loạn quá nhiều đúng là chỉ thiệt thân.

Tên Bạch Thiển này cái gì cũng dám làm thì ra tay với hai cha con Họ cũng không phài chuyện gì to tát.

- Được Tôi tin cậu thêm một lần này nữa.

- Ba.

.

Đằng Long không cam lòng, một chút hắn cũng không muốn chấp nhận.

- Được rồi,không nói nữa.

Đằng Phương lớn tiếng ngăn không cho hắn nói thêm.

Bạch Thiển mỉm cười.

- Đúng là chỉ có người lớn mới hiểu chuyện.

Nói rồi ông ta quay người rời đi.

.

Để lại sắc mặt vô cùng khó coi của hai cha con nhà Đằng Phương.

____________.