Cô Vợ Câm Quá Bá Đạo

Chương 1844




Chương 1844

“Tôi lập tức đi sắp xếp.” Trọng quản gia quyết định đích thân mình đi làm chuyện này, ôn không an tâm khi giao cho người khác lo việc này, dù sao thì cô chủ nhà họ Đường ấy có khẳn năng là công chúa của Quỷ Vực Chi Thành, có khả năng sẽ trở thành chủ nhân mới của Quỷ Vực Chi Thành bọn họ.

Một người có năng lực xuất chúng, tuyệt đại vô song như vậy tuyệt đối đủ tư cách trở thành chủ nhân mới của Quỷ Vực Chi Thành bọn họ.

Mấy năm nay, thành chủ rất ít hỏi đến chuyện của Quỷ Vực Chi Thành, mọi chuyện ở Quỷ Vực Chi Thành đều do A Thành quản, nhưng suy cho cùng A Thành cũng chỉ là người quản lý, thành chủ chưa từng nói sẽ giao Quỷ Vực Chi Thành cho A Thành.

Nhưng công chúa sẽ thì khác, công chúa là con gái ruột của thành chủ, công chúa tiếp quản Quỷ Vực Chi Thành là chuyện đương nhiên.

“A Trọng, có tư liệu của cô ấy không?” Trương Minh Hoàng đột nhiên gọi Trọng quản gia, nếu muốn gặp cô ấy, ông ta cảm thấy mình nên hiểu thêm về cô.

“Có, có điều tư liệu về cô ấy không nhiều lắm, cũng chẳng hơn gì so với những lời tôi vừa mới kể cho thành chủ.” Trọng quản gia dừng bước, nhanh chóng lấy một chiếc di động ra: “Nhưng tôi có chụp được một bức ảnh của cô chủ nhà họ Đường.”

Sau khi nghe A Lương nhắc tới cô chủ nhà họ Đường, ông ta đã cố ý đi thăm dò một chút, bởi vì quan hệ của nhà họ Đường nên trong khoảng thời gian ngắn cũng không tra được nhiều mà chỉ chụp được một tấm hình của cô Đường mà thôi.

Trọng quản gia đưa điện thoại di động ra tới trước mặt Trương Minh Hoàng, đây là tấm ảnh chụp Tô Khiết lúc đang xử lý vụ án.

Vẻ đẹp của cô gái trong bức ảnh khiến cho người ta nhìn không chớp mắt nhưng điều càng khiến người ta chú ý hơn hết thảy chính là từng hành động cử chỉ của cô đều lộ rõ khí thế làm chủ tất cả mọi chuyện cùng với sự sắc sảo ẩn trong ánh mắt nụ cười của cô.

Trọng quản gia vô thức nhìn bức chân dung do chủ thành vẽ, người phụ nữ trong bức chân dung duyên dáng và đoan trang, dịu dàng như nước.

Ảnh chụp trung đích nữ hài tử cùng thành chủ bức họa trung đích nữ tử cũng không tương tự.

Có thể nói hai người khác nhau một trời một vực cho nên cô chủ nhà họ Đường chẳng có điểm gì giống với phu nhân cả?

Đương nhiên hình vẽ trong bức tranh của Trương Minh Hoàng không rõ dung mạo cho nên giờ phút này Trọng quản gia hoàn toàn đánh giá dựa trên khí chất và thần thái.

Với khác biệt to lớn như thế có thể nói rằng cô Đường cùng phu nhân quả thực cách biệt một trời một vực, tự đáy lòng Trọng quản gia có chút thất vọng.

Nhưng ngay sau đó, ánh mắt của Trọng quản gia đột nhiên sáng ngời, bỗng dưng ông ta phát hiện một vấn đề, đó là khí thể của cô gái trong bức ảnh rất giống với sự sắc sảo của thành chủ lúc còn trẻ.

Đúng thật là rất giống!

“Thành chủ, cô chủ nhà họ Đường rất giống người lúc trẻ, ý của tôi là khí thế rất giống.” Trọng quản gia vừa nghĩ như vậy liền nhịn không được mà bật thốt nên lời.

Trọng quản gia làm việc rất cẩn trọng nên hiếm khi dễ dàng nói ra những lời như vậy.

Trương Minh Hoàng ngẩn người, nhìn Trọng quản gia một cái, sau đó lại nhìn bức ảnh trên điện thoại, chậm rãi nở nụ cười: “Cô ấy là một cô bé rất đặc biệt.”

Ông ta thấy rất hiếm có cô gái nào toát lên khí thế như vậy, rất giống với ông năm xưa sao.

Ông ta đã không còn nhớ được mình trông như lúc nào khi con trẻ nữa rồi nhưng ông không thể không thừa nhận cô bé nay thật sự rất đặc biệt.