Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 1154




Chương 1154

Bà sẽ không tiếc dùng cách cắt đứt quan hệ mẹ con để uy hiếp cô tuyệt đối không được có dính líu gì với Lăng Tiêu nữa.

“Hoàn Hoàn, con nói gì đi, đứa bé này không thể…”

“Mẹ, mẹ để con suy nghĩ đi.”

Mấy chữ bỏ đứa bé này làm tim Thịnh Hoàn Hoàn nhói đau: “Chờ con làm xong việc lúc này thì bàn lại được không?”

Thịnh phu nhân đau lòng Thịnh Hoàn Hoàn, biết áp lực của cô rất lớn nên không dám ép chặt quá: “Được, mẹ không ép con, ăn nhiều một chút đi con, con gầy quá.”

Tập đoàn Thịnh Thế.

Ngày hôm sau sau khi giành giải quán quân, các fan và phóng viên vẫn rất săn đuổi Thịnh Hoàn Hoàn, ngoài cổng Thịnh Thế có rất nhiều người.

Thịnh Hoàn Hoàn được các vệ sĩ bảo hộ mà vội vàng bước vào công ty.

Lúc này nhân viên của Thịnh Thế đang tập hợp tốp năm tốp ba xì xào bàn tán, bầu không khí cả Thịnh Thế rất khẩn trương, cực kỳ áp lực.

Chuyện tối hôm qua đã lan truyền ở công ty, hiện tại lòng người đang rất bàng hoàng.

Nếu như không tìm về được tủ sắt thì công ty không chỉ mất dự án lớn Đường Thị này mà còn phải bồi thường cho Đường Thị một số tài chính kếch xù, có thể Thịnh Thế sẽ suy yếu vì chuyện này.

Hôm qua Thịnh Hoàn Hoàn đoạt giải quán quân, thân là nhân viên của Thịnh Thế nên họ cảm thấy rất tự hào, nhưng chuyện xảy ra tối hôm qua làm họ khó tránh khỏi oán giận lây Thịnh Hoàn Hoàn.

Trong cuộc hội nghị thông lệ mỗi ngày, Thịnh Hoàn Hoàn vừa ngồi xuống thì cảnh sát đã đến, gọi Thịnh Hoàn Hoàn và quản lý phòng an ninh ra để tìm hiểu tình hình.

“Nếu không tìm về được thứ đó thì chỉ sợ công ty của chúng tôi sẽ bị kiện cáo.”

“Tối hôm qua tôi cả đêm không ngủ, lớn tuổi như vậy còn bị một con ranh mắng, thật là đáng giận.”

“Đúng thế, mắc mớ gì đến chúng ta, Đường Thị giao thứ đó cho Thịnh Hoàn Hoàn, thứ đó mất trên tay cô, dựa vào cái gì lấy chúng ta ra trút giận?”

Sau khi Thịnh Hoàn Hoàn rời khỏi, các cao tầng tức giận bất bình, sắc mặt ai cũng mỏi mệt, vì chuyện tối hôm qua mà họ cả đêm không ngủ.

Dương Lập thêm mắm thêm muối: “Dựa vào cái gì, dựa vào người ta là Thịnh tổng chứ sao…”

Một câu của Dương Lập lập tức nhóm lên lửa giận trong lòng các cao tầng.

“Lúc trước Tống Chí Thượng không nên bỏ phiếu cho cô ta, gặp có chút chuyện thì đã không giữ được bình tĩnh như con ruồi không đầu.”

“Không phải sao, cũng không biết Tống Chí Thượng và Trần Văn Huy nghĩ thế nào, nếu hôm nay người tọa trấn là Chu tổng giám thì có xảy ra chuyện như vậy không?”

Cao Tễ cũng châm ngòi thổi gió theo: “Người ta một lòng tập trung trên đường đua, đâu có tâm tư quản lý chuyện của công ty, nếu không vật quan trọng như vậy sẽ không bị trộm dễ dàng thế, truyền ra ngoài làm trò cười cho người khác.”

Dương Lập phụ họa: “Không phải sao, trước kia công ty chúng ta chưa từng xảy ra chuyện này, con ranh Thịnh Hoàn Hoàn kia nhất định không giải quyết được chuyện nghiêm trọng như vậy, đến lúc đó còn phải dựa vào đám già chúng ta.”

Cả đám cao tầng đều tán đồng gật đầu, bất mãn trong lòng đối với Thịnh Hoàn Hoàn chồng chất đến tột độ.

Tống Chí Thượng không có ở đây nên Thẩm Nam và Lý Nhị đều không dám nói chuyện.

Lúc này Dương Lập lớn tuổi nhất nhìn về phía Chu Tín: “Chu tổng giám, ông nói một câu đi, bây giờ ông là người tâm phúc của chúng tôi.”