Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 28




Chương 28

Đường Văn Vũ cùng Hứa Ninh Viễn nghe vậy nhìn về phía Thịnh Hoàn Hoàn, sắc mặt cũng có chút xấu hổ, lại hô một tiếng: “Chị dâu.”

Trùng hợp chính là, Mộ Tư đúng lúc này mang theo Bạch Tuyết đi ra.

Bạch Tuyết vừa ngửi thấy mùi thuốc lá bên ngoài, liền ôm khuôn mặt nhỏ nhắn ho khan, ho đến thân hình nhỏ nhắn xinh xắn như lung lay sắp đổ.

Mộ Tư đặt tay lên lưng Bạch Tuyết, cau mày không vui liếc về phía ba người Mã Lai, “Hai người hút thuốc sao không cút xa…”

Mộ Tư nhìn thấy Thịnh Hoàn Hoàn lãnh đạm đứng ở nơi đó, lời nói đột nhiên nghẹn ở cổ họng.

“Thịnh Hoàn Hoàn, sao cô lại ở đây?”

Thịnh Hoàn Hoàn thần sắc lạnh nhạt, bước chân hơi dừng lại, cô dùng ánh mắt liếc Bạch Tuyết một cái, sau đó nhìn về phía ba người Mã Lai xa cách nói: “Đó mới là chị dâu của các người, lần tới đừng gọi sai nữa.”

Thật sự buồn cười, một tuần trước, bọn họ còn là người yêu thân mật nhất, thiếu chút nữa trở thành vợ chồng.

Một tuần sau, trong lòng anh ôm người phụ nữ khác, người đã từng thân thương nhất lại biến thành người xa lạ quen thuộc nhất.

Thế sự thật sự là biến hóa vô thường!

Thịnh Hoàn Hoàn thu hồi ánh mắt, cũng không quay đầu lại đi vào thang máy.

Ba người Mã Lai ngẩn người, theo phản xạ nhìn về phía Mộ Tư, chỉ thấy đôi môi giống như màu sắc của hắn, khẽ mím cùng một chỗ, nhìn không ra hỉ nộ.

Rời khỏi nơi ghê tởm đó, Thịnh Hoàn Hoàn liền đi Trần gia.

Trên đường Cố Bắc Thành mua thuốc giải rượu cho cô, khiến cô bắt đầu mơ màng tỉnh táo hơn rất nhiều.

Sau khi tiến vào Trần gia, liền có một nữ giúp việc đi lên lục soát người cô, đem túi xách và điện thoại di động của cô đều lấy đi.

Sau khi lục soát người, Thịnh Hoàn Hoàn thành công gặp được Trần Văn Hưng.

Đó là một người đàn ông trung niên hơi béo, cười rộ lên rất hiền lành, Thịnh Hoàn Hoàn vẫn cảm thấy ông ta là người tốt.

Hiện tại Thịnh Hoàn Hoàn chỉ cảm thấy mắt mình trước kia bị mù, gọi ông ta tiếng bác nhiều năm như vậy.

Trần Văn Hưng hiền lành nhìn cô, khóe miệng còn mang theo nụ cười, “Hoàn Hoàn tới đấy à, mau ngồi, người đâu dâng trà.”

“Không cần, em gái tôi đâu?”

Thịnh Hoàn Hoàn đi thẳng vào vấn đề.

Trần Văn Hưng cười nói, “Người trẻ tuổi đúng là có hơi nóng vội, mẹ cháu hẳn là đã nói cho cháu rồi, đồ bác muốn cháu có đem theo không?”

Thịnh Hoàn Hoàn không nhanh không chậm nói: “Tôi và mẹ tôi trên danh nghĩa đều có 10% cổ phần, sau khi ông thu mua sẽ trở thành cổ đông lớn nhất của công ty, miếng bánh ngọt lớn như vậy, ông nuốt được không?”

Công ty lớn như Thịnh Thế, ít nhất 20% cổ phần cũng có hai mươi mấy tỷ.

Đối mặt với ánh mắt như dao găm của cô, Trần Văn Hưng cười híp mắt nói: “Hoàn Hoàn, chúng ta là người một nhà, nếu nói chuyện tiền thì quá tổn thương tình cảm, tiền này……”