Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Giám Đốc Cố Chấp

Chương 18: Gặp nhục nhã




   Tần Lục Nguyệt nhận được điện thoại của Tiểu Triệu, cả người nó như nằm mộng.

   Tham gia bữa tiệc?

   Mình đâu có kinh nghiệm tham gia tiệc tùng.

   Mặc dù Tần gia cũng xem như nhà giàu, sẽ có xã giao nhưng mọi lần mấy cái xã giao này đều do Tần Giai Nhân tham gia.

   Mình có tài đức gì mà có thể tham dự một dịp như vậy?

   Huống chi, mình còn không có lễ phục tham gia bữa tiệc.

   Tông gia chỉ thông báo việc tham gia bữa tiệc nhưng không chuẩn bị gì cho mình, rõ ràng muốn mình bị bêu xấu mà.

   Tần Lục Nguyệt cắn răng mượn chiếc váy của Tần Ngọc Phượng.

   May mắn thay, Tần Ngọc Phượng từ nhỏ đến lớn thà rằng ăn mì gói cũng phải mua hàng xa xỉ cho nên nhiều năm như vậy cũng tích góp được một chút của cải.

   Dưới ánh mắt đau khổ của Tần Ngọc Phượng, Tần Lục Nguyệt chọn ra một bộ lễ phục Channel và đôi giày cao gót Hermes mới ra năm nay.


   Ai bảo Tần Ngọc Phương đưa ra chủ ý cho nên lần này phải đau lòng cho mượn.

   Nhưng mà kiểu dáng của bộ lễ phục này quá trưởng thành, nó không thích hợp với hình tượng thanh thuần của Tần Lục Nguyệt cho lắm.

   Rõ ràng là nhãn hiệu nổi tiếng mặc trên người nó lại có cảm giác không được tự nhiên.

   Không ai đưa đón, Tần Lục Nguyệt không có xe, chỉ có thể gọi taxi đến đến địa điểm bữa tiệc - một biệt thự nằm dưới chân một ngọn núi ở vùng ngoại thành.

   Biệt thự này nằm ở vị trí mà xung quanh đều là những gia đình lớn, không giàu có thì phú quý. Vì vậy, sau khi tài xế taxi chở Tần Lục Nguyệt đến nơi cũng nhanh chóng bỏ đi, căn bản không dám dừng ở chỗ này thêm nửa giây. Nếu quẹt phải siêu xe nào ngàn vạn thì đời này anh ta đừng nghĩ sống sót.


   Tần Lục Nguyệt vừa xuống xe, lập tức bị một đám người vây xem: "Ôi chao, ai đây, giúp việc nhà nào à?"

   Tần Lục Nguyệt quay đầu nhìn người khác, đám người ăn mặc lụa là sang trọng, đi những chiếc siêu xe đẳng cấp hàng đầu. Lại nhìn đám giúp việc trong biệt thự, trên người đều là nhãn hiệu Armani. Cuối cùng, cúi đầu nhìn bản thân, ăn mặc sứt sẹo nhìn buồn cười vô cùng. Cộng thêm vừa nãy cô vừa ngồi taxi tới, khó trách bị người ta xem là giúp việc

   Tần Lục Nguyệt vừa muốn mở miệng giải thích, âm thanh từ sau lưng vang lên: "Ồ!!! Tôi còn tưởng là ai, thì ra là đại thiếu phu nhân Tông gia."

   Những người xung quanh vừa nghe thấy liền bùng nổ: "Không thể nào! Sao cô ta có thể là phu nhân Tông gia được? Khả Nhi, cô đừng có đùa. Đại thiếu phu nhân Tông gia sao có thể ăn mặc trang phục không phù hợp thân phận như vậy? Nga ha ha ha..."


   Người đàn bà được gọi là Khả Nhi từ từ đi tới bên cạnh Tần Lục Nguyệt, nhìn nó từ trên xuống dưới, thầm đánh giá một lúc mới cười khinh miệt, nói: "Nghe nói hôm nay về nhà mẹ đẻ, Tông đại thiếu gia không về cùng. Chậc chậc chậc, thật là đáng thương. Không biết cô ta dùng thủ đoạn hạ lưu gì, buộc được đại thiếu gia Tông gia kết hôn cùng. Ai mà chẳng biết, Tông đại thiếu gia không gần nữ sắc? Nam thần hoàn mỹ như vậy sao có thể coi trọng người đàn bà bình dân tục tằng đê tiện như này?"

   Vừa lúc đó bên ngoài có người cao giọng hô: "Tông thiếu gia tới."

   Xoạt, xoạt, xoạt, mọi người đồng loạt quay đầu nhìn ra cửa lớn. Một chiếc Pagani màu xanh thẳm (xanh lam đậm) vững vàng dừng ngay trước cửa biệt thự.

   Lập tức có người đi tới mở cửa xe, cung kính cúi chào: "Tông thiếu."
   "Ừ."_Âm thanh từ tính từ trong xe truyền ra, sau đó Tông Minh Hạo mặc chính trang màu lam nhạt từ trên xe đi xuống.

   Chẳng qua anh chỉ xuống xe thôi đã trở thành tâm điểm ở nơi này. Khí phách cùng tôn quý cộng thêm gương mặt hoàn hảo đó của anh muốn mọi người bỏ qua cũng khó.

   Nhiều người chạy tới chào hỏi Tông Minh Hạo, hắn đều không để ý tới.

   Hắn chỉ nhìn lướt qua đám người trước sảnh đã có thể tìm được Tần Lục Nguyệt. Nhìn trang phục trên người nó, đáy mắt Tông Minh Hạo hiện lên một tia ác ý.

  Cô gái, hôm nay mới chỉ là khởi đầu!

   Mễ Khả Nhi thấy Tông Minh Hạo, hai mắt cô ta sáng lên, chủ động chạy tới khoác lấy tay anh: "Anh Minh Hạo, đã lâu không gặp. Tối nay anh cần bạn gái đi cùng không, đúng lúc em cũng không có bạn trai đi cùng nè."
   Vốn Tông Minh Hạo muốn rút tay ra nhưng nhìn thấy ánh mắt bất an, bối rối của Tần Lục Nguyệt, lập tức thay đổi chủ ý, cúi đầu cười nói: "Được thôi, chúng ta đi vào đi."

   Thật sự Mễ Khả Nhi không nghĩ tới Tông Minh Hạo sẽ đồng ý.

   Bởi vì trước kia, sắc mặt anh đối với cô ta luôn là sự coi thường.

   Mễ Khả Nhi lập tức diễu võ dương oai nhìn Tần Lục Nguyệt.

   Gương mặt Tần cứng đờ một chút, ngay sau đó cúi đầu.

   Cũng đúng thôi, mình là cái gì chứ?

   Mình có tư cách gì mà yêu cầu được làm bạn gái đi cùng Tông Minh Hạo chứ?

   Nhưng...nhưng mà mình muốn mượn thân phận thiếu phu nhân Tông gia mới có thể dễ dàng điều tra một số chuyện, được đi cùng anh ta vẫn hơn.

   Cơ mà thái độ này của anh ta...

   Với lại Tông  Minh Hạo cưới mình cũng chỉ vì...vì xung hỉ cho Tông Minh Trạch, đúng chứ?...
   Quả nhiên mình không nên hy vọng quá xa vời, đừng có trông chờ anh ta sẽ giải vây giúp mình.

   Tần Lục Nguyệt không dấu vết lùi ra sau, kéo dài khoảng cách với Tông Minh Hạo, duy trì khoảng cách như vậy mà tiến vào trong.

   Động tác này của nó bị Tông Minh Hạo nhìn thấy, hai mắt anh nhíu lại một chút.

   Ai, xem ra bị dạy dỗ còn chưa đủ.

   Mễ Khả Nhi không chịu bỏ qua cho nó, mở miệng nói: "Anh Minh Hạo, người đàn bà kia là vợ mới cưới của anh sao?"

   Tông Minh Hạo lơ đãng nhìn Tần Lục Nguyệt, lãnh đạm nói: "Vợ sao? Ồ, chỉ là cưới về xung hỉ cho Minh Trạch mà thôi."

   Một câu nói như hòn đá, mạnh mẽ đánh vào lòng nó, Tần Lục Nguyệt cúi đầu, đôi mắt trong suốt.

   Quả nhiên chỉ vì Tông nhị thiếu gia mới kết hôn với mình.