Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Tài Tàn Tật

Chương 179




Chương 179

Cô ta lại dần dần di chuyển tay của Dương Tử Hiên chạm vào nơi tư mật của mình rồi tự rên lên một tiếng: “Ưm…”

“Anh Hiên, xin anh đó, giúp em đi, em khó chịu lắm rồi.”

Lưu Hồng nức nở rên rỉ, hôm nay cô ta nhất định phải có được Dương Tử Hiên.

Đã chạm vào rồi có thể rút ra không? Lý trí bảo hắn không được đụng nhưng dục vọng lại không ngừng thúc giục hắn chạm vào, ngón tay của hắn chạm nhẹ hai cánh hoa ướt át nở rộ bên dưới cuối cùng cũng động tay nhưng chỉ là vân vê nhẹ bên ngoài.

Thế nhưng chỉ nhiêu đó đã khiến Lưu Hồng liên tục thở gấp rồi.

“Anh Hiên, ngón tay của anh thật tuyệt.”

Lưu Hồng học theo lời thoại trên phim mà nói, điều này càng kích thích Dương Tử Hiên hơn.

Hắn định đưa ngón tay vào bên trong thì điện thoại bỗng nhiên rung lên, động tác đồng thời dừng lại nhưng vẫn giữ nguyên tư thế, Lưu Hồng có chút ngứa ngáy khó chịu khẽ rên một tiếng: “Ưm, anh Hiên.”

Giọng nói của cô ta có chút bất mãn, giờ này rồi kẻ nào còn gọi điện phá đám chuyện tốt của cô ta.

Dương Tử Hiên không quan tâm đến Lưu Hồng hắn lấy điện thoại ra xem, là số của bà Xuân, liền bấm nghe: “Mẹ, có chuyện gì?”

“Kỳ Anh xảy ra chuyện rồi, con mau vào bệnh viện ngay đi.”

Đầu dây bên kia vội vội vàng vàng nói.

“Xảy ra chuyện gì?”

Dương Tử Hiên không lo lắng chỉ cau mày hỏi.

“Mẹ không biết nữa trên người con bé toàn máu với máu, ông nội biết con ra ngoài vô cùng tức giận, ông nội của Kỳ Anh cũng đến rồi, nói tóm lại con, con mau đến bệnh viện đi.”

Bà Xuân rối rít nói, hiện tại bà ta đang trên xe bệnh viện đi cùng Cao Kỳ Anh vào bệnh viện.

Dương Tử Hiên nghe vậy lúc này mới đứng bật dậy chỉnh lại quần áo chỉnh tề nói: “Anh phải đi có chuyện gấp, em tự xử đi.”

Dứt lời hắn không để Lưu Hồng kịp nói cầm áo khoác bước ra khỏi cửa.

Phút chốc Lưu Hồng cảm thấy toàn thân trống rỗng khó chịu, hơn thế nữa là tức giận, hận chết kẻ đã phá đám chuyện tốt của cô ta, chỉ một chút, một chút nữa thôi anh Hiên đã là của cô ta rôi.

Chiếc xe lamborghini màu đen chạy trên con đường vắng vẻ không có mấy người một mạch đi đến bệnh viện quốc tế.

Thoáng cái trời đã sáng Bạch Ngọc Lan lờ mờ tỉnh dậy nhưng mí mắt vẫn còn nặng trĩu giật giật mấy cái, không thể mở nổi, cô dường như còn buồn ngủ.

Dương Tử Sâm tỉnh dậy trước luôn quan sát cô, anh thấy rõ biểu hiện này của cô liên khẽ nói: “Ngủ tiếp đi, không cần dậy sớm như vậy.”

Mặc dù tối qua bọn họ ngủ không trễ nhưng đây là lần đầu không tránh khỏi mệt mỏi.

Bạch Ngọc Lan mơ màng nghe thấy giọng anh cô lại chìm trong giấc ngủ.

Thế nhưng lúc này bên ngoài phòng lại có tiếng gõ cửa: “Đại thiếu phu nhân, cô tỉnh chưa ạ?”

Dương Tử Sâm nhíu mày lấy tay che lấy tai của Bạch Ngọc Lan trâm giọng nói ra một chữ: “Cút.”

Người bên ngoài cả kinh, dường như không nghĩ người lên tiếng là Dương Tử Sâm, chần chừ một chút lại nuốt một ngụm nước miếng nói: “Đại thiếu gia, trong nhà xảy ra chuyện cần đại thiếu phu nhân…”

Hắn chưa nói xong liền bị Dương Tử Sâm ngắt lời: “Không nghe thấy lời tôi nói sao?”

Giọng nói lần này còn âm tà hơn lần trước.

Lần này người kia không dám tự tiện lên tiếng nữa thở dài một tiếng lại rời đi.

Ra đến phòng khách hắn nhìn ông Dương nói: “Ông chủ, đại thiếu phu nhân hình như còn chưa dậy mà đại thiếu gia…”

“Được rồi quản gia, đưa ta đến bệnh viện đi, khi nào con bé tỉnh kêu người hầu chuyển lời cho con bé là được.”

Ông Dương lạnh giọng nói.

Quản gia vâng dạ lại chạy đi chuẩn bị xe cho ông Dương, trong lòng thầm nghĩ Bạch Ngọc Lan rất được lòng ông chủ, nếu là người khác bảy giờ rồi còn chưa dậy ông chủ nhất định sẽ tức giận, lại nói đại thiếu gia tàn phế này dường như rất yêu thương người vợ hờ này của mình, Bạch Ngọc Lan này đúng thật là không đơn giản, đầu tiên lấy lòng ông chủ, sau lại thu phục vị thiếu gia khó tính này, chẳng trách phu nhân thua thảm dưới tay cô ta.

Đến chín giờ sáng Bạch Ngọc Lan mới mở mắt ra được, lúc này bên cạnh đã không còn Dương Tử Sâm nhưng chăn mền vẫn còn ấm hẳn mới rời giường.

Cô theo bản năng muốn vươn vai một cái ai ngờ vừa mới giơ tay lên eo đã truyên đến một cơn đau nhói, cô nhíu mày một cái cũng không phải là quá đau nhưng chỉ là đến quá bất ngờ cô không kịp phản ứng.

Bạch Ngọc Lan xoa xoa eo mấy cái lại nhìn xuống thân mình, cũng không quá tệ như cô nghĩ, dẫu sao tối qua anh cũng rất nhẹ nhàng, nghĩ lại chuyện tối qua khóe môi của cô lại giương lên một nụ cười đắc ý.