Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng Tài

Chương 140




Chương 140: Cuối cùng cũng có phản ứng Đồng tử của Hoắc Kiến Phong đột nhiên thu lại, muốn nhắc nhở cũng đã muộn.

Anh chống lên xe lăn, theo bản năng muốn đứng dậy đỡ lấy cô ta, nhưng hai chân vừa yếu vừa mềm, cả người và xe lăn, đổ thẳng về phía trước.

May mắn thay, Ngô Đức Cường và tất cả các nhân viên y tế chăm chú theo dõi họ, và ngay lập tức xông đến khi phát hiện có điều bất thường.

Ngô Đức Cường một tay giữ lấy xe lăn, tay kia duỗi ra, cúi người kéo lấy eo Hoắc Kiến Phong chuẩn bị ngã xuống lên xe lăn.

Hai y tá tỉnh mắt và nhanh tay, cũng đỡ chắc lấy Tống Phi Phi đang sắp sửa tiếp xúc thân mật với mặt đất.

Với sự giúp đỡ của mọi người, Tống Phi Phi cuối cùng cũng nắm được tay của Hoắc Kiến Phong.

Lòng bàn tay thô ráp vừa ấm vừa khô, Tống Phi Phi gục đầu vào lòng anh, khóc lóc thảm thiết.

“Kiến Phong, Kiến Phong…” Cô ta lẩm bẩm gọi tên anh và ôm chặt lấy vòng eo gầy của anh, như thể cô ta đang khóc để làm xua đi nỗi ấm ức và hoảng sợ đang đè nén.

Hoắc Kiến Phong võ vỗ bờ vai đang run rẩy của cô ta, nhẹ giọng dỗ dành: “Không sao, có tôi ở đây rồi.” Trong một khung cảnh tưởng như quen thuộc, một khuôn mặt khác chợt hiện lên †rong tâm trí anh.

Nhưng chỉ chốc lát, anh còn chưa kịp bắt lấy thì nó đã biến mất.

Tiếng khóc xé lòng vang vọng khắp phòng, ai cũng cảm nhận được nỗi buồn thực sự.

Nhân viên y tế đỏ mắt.

Ngô Đức Cường quay đầu không chịu nổi, anh ta đứng về phía cô ba, nhất định không được lung lay! Tống Phi Phi đã khóc rất lâu trước khi dần bình tĩnh lại.

Hoắc Kiến Phong buông cánh tay cô ta đang ôm eo mình, ấm áp nói: “Có mệt không? Lên giường ngủ đi, yên tâm, tôi sẽ ở bên cô.

Tống Phi Phi nghẹn ngào siết chặt tay anh: “Anh hứa đi, hứa sẽ không rời xa em, dù em có ngủ say anh cũng không được rời xa ” em.

Hoắc Kiến Phong gật đầu, kiên nhẫn trả lời: “Ừm, yên tâm đi, tôi sẽ không rời đi.” Tống Phi Phi lúc này mới miễn cưỡng buông anh ra và đứng dậy.

Một tay cô ta vẫn nắm chặt tay Hoắc Kiến Phong.

Mãi cho đến khi y tá đỡ cô ta lên giường và tiêm cho cô ta một liều thuốc an thần, cô ta mới buông tay và chìm vào giấc ngủ.

Khi mọi người nhìn thấy điều này, họ mới hoàn toàn nhẹ nhõm.

Ngô Đức Cường buông bàn tay đang đẩy xe lăn, lặng lẽ lau mồ hôi trên đầu.

Hoäc Kiến Phong yên lặng nhìn khuôn mặt đang say ngủ của Tống Phi Phi, hai má cô ta tái nhợt, nước mắt tràn mi.

Cảm xúc phức tạp dâng trào trong mắt anh, cẩn thận lau nước mắt cho cô ta, rồi ân cần nhét tay vào trong chăn bông mới quay đầu về phía bác sĩ Lê và nói, “Có phải là cách châm cứu của thần y có vấn đề gì không?” “Không, không, tất nhiên là không.” Bác sĩ Lê vội xua tay: “Đây chỉ là một biến chứng thông thường trong quá trình điều trị. Bởi vì cô Tống tỉnh lại, nhưng chỗ tụ máu trong não chưa hoàn toàn biến mất, nên sẽ áp chế thần kinh thị giác. Chừng nào vết tụ máu tan hoàn toàn, mắt cô ấy tự nhiên sẽ có thể nhìn thấy.” “Vậy, mất trí nhớ…” Chưa đợi Hoắc Kiến Phong hỏi xong, bác sĩ Lê đã giải thích: “Về phần mất trí nhớ, vừa rồi tôi vân chưa giải thích rõ cho anh. Chúng tôi đã kiểm tra cho cô Tống. Cô ấy không mất trí nhớ hoàn toàn, mà là trí nhớ dừng ở lúc mười mấy tuổi. Dây thần kinh lưu trữ trí nhớ của con người là Hải Mã, và vị trí tụ máu của cô Tống không ảnh hưởng đến Hải Mã.

Vì vậy, chứng mất trí nhớ của cô ấy không phải do chấn thương gây nên mà là do tim.” Ngô Đức Cường nghe vậy liền bối rối, không nhịn được mà xen vào: “Bác sĩ Lê,anh có thể nói thẳng hơn được không?” Bác sĩ Lê nhìn Tống Phi Phi trên giường thở dài: “Tóm lại, chính là bệnh mất trí nhớ của cô Tống, là một vấn đề tâm lý, không phải vấn đề về thể chất. Tất nhiên, khi tình trạng thể chất của cô ấy được cải thiện, cô ấy không còn sợ hãi và dễ bị tổn thương với thế giới bên ngoài thì trí nhớ sẽ dần hồi phục.” Hoắc Kiến Phong cau mày, bàn tay đặt trên tay vịn nắm chắc lại: “Không thể dần được, phải càng sớm càng tốt! Phải bảo đảm thân thể cô ấy không có biến chứng nào khác, phải đưa ra phương án điều trị càng sớm càng tốt. Cho dù là mất trí nhớ hay là về mắt cũng không được!” Anh không muốn đợi thêm nữa, dù chỉ một phút! Vẻ lạnh lùng bao trùm lấy anh, và khí thế nguy hiểm, cuồng bạo lan tỏa cùng với đó.

Cảm nhận được sự áp chế to lớn, bác sĩ Lê cúi đầu xuống, lập tức cung kính nói: “Vâng, tôi sẽ thu xếp ngay.” Anh ta không dám chậm trễ, dẫn một nhóm nhân viên y tế, nhanh chóng ra khỏi phòng bệnh.

Cửa phòng đóng chặt, trong phòng im lặng.

trên tay vịn nắm chắc lại: “Không thể dần được, phải càng sớm càng tốt! Phải bảo đảm thân thể cô ấy không có biến chứng nào khác, phải đưa ra phương án điều trị càng sớm càng tốt. Cho dù là mất trí nhớ hay là về mắt cũng không được!” Anh không muốn đợi thêm nữa, dù chỉ một phút! Vẻ lạnh lùng bao trùm lấy anh, và khí thế nguy hiểm, cuồng bạo lan tỏa cùng với đó.

Cảm nhận được sự áp chế to lớn, bác sĩ Lê cúi đầu xuống, lập tức cung kính nói: “Vâng, tôi sẽ thu xếp ngay.” Anh ta không dám chậm trễ, dẫn một nhóm nhân viên y tế, nhanh chóng ra khỏi phòng bệnh.

Cửa phòng đóng chặt, trong phòng im lặng.

trên tay vịn nắm chắc lại: “Không thể dần được, phải càng sớm càng tốt! Phải bảo đảm thân thể cô ấy không có biến chứng nào khác, phải đưa ra phương án điều trị càng sớm càng tốt. Cho dù là mất trí nhớ hay là về mắt cũng không được!” Anh không muốn đợi thêm nữa, dù chỉ một phút! Vẻ lạnh lùng bao trùm lấy anh, và khí thế nguy hiểm, cuồng bạo lan tỏa cùng với đó.

Cảm nhận được sự áp chế to lớn, bác sĩ Lê cúi đầu xuống, lập tức cung kính nói: “Vâng, tôi sẽ thu xếp ngay.” Anh ta không dám chậm trễ, dẫn một nhóm nhân viên y tế, nhanh chóng ra khỏi phòng bệnh.

Cửa phòng đóng chặt, trong phòng im lặng.