Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng Tài

Chương 148




Chương 148: Xúc cảm quen thuộc

Ôn Thục Nhi cảm nhận được sự lo lắng của anh ta, và nói chắc chăn hơn: [Không, tôi không thể tin họ, chỉ tin vào cậu. Càng nhiều người biết về điều này, thì càng dễ đánh rắn động cỏ. Nếu đã có camera giám sát, thì cậu hãy liệt ra tất cả những người có khả năng hạ độc vào lọ cao đã ra vào nhà cũ của bà nội trong sáu tháng qua. Khi đã có mục tiêu, chúng ta sẽ kiểm tra thân phận và hoàn cảnh của từng người, chắc chắn sẽ tìm ra manh mối.]  Lê Việt Bách: [Đại ca, khối lượng công việc này quá nhiều. Chưa kể biết bao người giúp việc của nhà họ Hoäắc, chỉ tính hậu bối của nhà họ Hoắc ra vào nhà bà cụ cũng có  thể làm tôi mù mắt rồi. Cậu có chắc chắn muốn điều tra tất cả?]  Ôn Thục Nhi tăng giọng điệu: [Đúng vậy, nhất định phải điều tra tất cả, không thể buông tha cho một người nào!!!]  [Đại ca, cậu đếm thử xem, bây giờ có bao nhiêu việc trong tay tôi? Tôi nghĩ mình không cần phải đi học nữa, và cũng không cần phải tốt nghiệp nữa rồi! Trực tiếp đi mua mì về †reo cổ tự tử chết luôn cho xong, không được thì mua miếng đậu phụ về đập vào đầu mình cho chết cũng được, cậu thấy còn kịp không?]  Ôn Thục Nhi theo bản năng muốn chửi anh ta, nhưng liếc mắt nhìn hàng chữ trước  mặt, trong lòng chợt mềm lòng.

[Nếu mục tiêu của người đó không phải là bà, tôi nên làm gì?]  [Nếu nó được giao cho cảnh sát, họ có thể nghĩ tới nhiều thứ như tôi không?]  [Nếu không tóm được kẻ đầu sỏ ra, lần này là cao Ngũ Chân, lần sau có thể là cao Thất Trùng Thất Hoa, mỗi lần tôi đều có thể  may mắn như lần này không?]  [Cậu không sợ, cậu sẽ không bao giờ gặp lại tôi ư?]  Sau một loạt câu hỏi, kèm theo vẻ mặt đáng thương rơi lệ, Lê Việt Bách nhếch miệng bất lực nói: “Cậu thắng rồi! Đại ca, tôi  điều tra! Tôi sẽ điều tra ngay lập tức!]  Biết một người bạn xấu xa như vậy, đôi mắt này, cũng không cần nữa rồi.

Khi Ngô Đức Cường đi ra khỏi phòng ngủ chính, anh nhìn thấy Ôn Thục Nhi đang đứng trên hành lang.

Cô đã đi tắm, thay bộ đồ ngủ màu xám và đeo kính gọng đen.

Ánh sáng hắt từ đỉnh đầu xuống, soi rõ khuôn mặt tầm thường của cô và những vết mụn sưng đỏ.

So với cô Tống thật sự không đủ đẹp, nhưng là một sự ấm áp chân thực, vừa nhìn liền khiến người khác cảm thấy an tâm trong lòng một cách khó hiểu.

Ôn Thục Nhi dựa vào lan can, nhìn đám người giúp việc đang thu dọn đồ đạc của Tiểu Cao ra khỏi phòng, trong lòng buồn bã.

Nghe thấy sau lưng có tiếng mở cửa, cô thu hồi ánh mắt, quay đầu lại, nhìn thấy Ngô Đức Cường, cô lập tức cố mỉm cười: “Thế nào rồi? Kiến Phong ngủ chưa?”  Ngô Đức Cường bất lực lắc lắc đầu: “Thật ra trong khoảng thời gian này sức khỏe  của cậu ba đã có chút cải thiện. Hôm được thần y châm cứu, cậu ấy ngủ rất ngon.

Nhưng lại liên tiếp xảy ra nhiều chuyện như vậy. Dù rất mệt nhưng cậu ấy vẫn rất khó để chìm vào giấc ngủ.” Anh ta thở dài nhìn thời gian trên tay: “Đêm nay, e rằng sẽ là một đêm mất ngủ  nữa.

Ôn Thục Nhi cắn chặt lông mày: “Vất vả cho anh rồi! Đi nghỉ ngơi trước đi, tôi đi vào  xem sao.” Ngô Đức Cường cung kính gật đầu: “Vậy cậu ba, nhờ cả vào cô đấy.” Ôn Thục Nhi chớp chớp mắt, tinh quái làm động tác “OK” với anh ta, rồi mới đi tới, nhẹ nhàng mở cửa.

Trong phòng ngủ, ánh đèn mờ ảo.

Chỉ có chiếc đèn ngủ trên tủ sách của giường phụ được bật sáng.

Hoắc Kiến Phong đang ngồi dựa vào giường, trên tay cầm quyển sách đang chậm  rãi lật xem.

Ánh đèn sáng, phủ một màu ấm lên những đường nét trên khuôn mặt điển trai của anh.

Ngón tay anh trắng nõn, thon dài, khi giơ tay lên, ngón tay như đang gảy đàn, đẹp như  tranh vẽ.

Nghe thấy tiếng bước chân, Hoắc Kiến Phong ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy Ôn Thục Nhi, lông mày cau lại: “Cô không ngủ à?”  Giọng điệu có chút khó chịu, nhưng Ôn Thục Nhi lại cảm thấy ấm áp lạ thường.

Cô cong miệng cười ngọt ngào: “Tôi sẽ  xoa bóp cho anh! Tôi biết nếu anh không được xoa bóp thì sẽ không ngủ đượ!”

c  Hoắc Kiến Phong không nói nên lời.

Da mặt này, còn có thể dày hơn được không?

Anh cúi đầu, nhẹ nói: “Không cần. Mau về ngủ đi.” Ôn Thục Nhi liếc nhìn chiếc giường lớn trống rỗng, đôi mắt trong sáng đảo sang: “Nếu anh không ngủ trên giường lớn, vậy thì không nên lãng phí, vẫn nên để tôi ngủ thôi!”

Giọng cô dừng lại, chuyển chủ đề: “Có điều, tôi sợ rằng tôi sẽ ngáy khi ngủ, ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của anh. Hay là để tôi xoa bóp cho anh. Anh ngủ trước, được không?”  Cô mở mắt và thảo luận với anh một  cách nghiêm túc.

Hoắc Kiến Phong nhìn xuống sách, không thèm ngẩng đầu lên trực tiếp nói: “Không cần.” “Cần chứ cần chứ! Anh phải tin tôi, tay nghề của ta rất tốt, nổi tiếng khắp làng trên xóm dưới đấy!”

Ôn Thục Nhi mặt dày đi lên, không đợi anh phản ứng lại đã giật lấy quyển sách  trong tay, ném lại trên giá.

Cô đá dép lê đi, vừa dùng ngón chân tròn giãm lên công tự động cạnh tủ để đầu giường hạ xuống, vừa dùng hai tay ấn mạnh vào huyệt vị trên đầu anh.

Giường từ từ hạ xuống, Ôn Thục Nhi cũng ngồi xổm xuống, hai tay từng bước nhịp nhàng.

Khi cô gái đến gần, một mùi thuốc thoang thoảng trong mũi.

Đầu ngón tay của cô vừa mềm mại vừa mạnh mẽ, xúc cảm quen thuộc khiến Hoắc Kiến Phong thất thần trong giây lát.

Khi anh phản ứng lại, cả người anh đã nằm sấp xuống và nhắm mắt trong tiềm thức.

Thần kinh của anh thả lỏng một cách không chịu kiểm soát, giống như những áp lực mà anh thậm chí không ý thức được, được xoa dịu theo những ngón tay cô.

Thôi kệ, để cô ấy làm vậy!

Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu, cơ thể Hoắc Kiến Phong hoàn toàn thả lỏng, rất  nhanh sau đó cơn buồn ngủ đã ập tới.