Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng Tài

Chương 316




Chương 316

Anh vội vàng đẩy Tiêu Nhi ra với lý trí duy nhất còn sót lại: “Đi! Đi mau! Để anh yên!” Giọng nói bị đè nén như muốn bóp ra khỏi kẽ răng, từng chữ từng chữ đều tràn đầy đau thương.

Tiêu Nhi nắm lấy tay anh, liều mạng lắc đầu: “Không, em không đi. Hoắc Kiến Phong, anh nhìn em, hãy nhìn em! Nghe em nói, hít sâu một hơi, bình tĩnh, giữ lấy tỉnh táo!”

Thân thể Hoắc Kiến Phong không ngừng run lên, mặc kệ bị anh kìm nén thế nào, một số thứ đều như muốn bộc phát ra khỏi cơ thể.

Các mạch máu trên mặt và tay sưng lên với những vết bầm tím xanh bằng tốc độ có thể nhìn thấy được bằng mắt thường, đáng khiếp sợ như một bóng ma đến từ địa ngục.

Dục vọng khát máu gần như muốn lấn át lý trí, anh hất tay Tiêu Nhi ra, lẩm bẩm bằng một giọng buồn bực: “Đi mau! Anh sẽ giết em mất!”

Trong lòng Tiêu Nhi đau đến cực điểm, trong mắt tràn ngập nhiệt huyết thiêu đốt.

Cô nắm chặt tay anh, lắc đầu nguầy nguậy: “Anh không giết em đầu, tuyệt đối sẽ không!”

Cô gừng lại một chút rồi sau đó nghiến răng nghiến lợi mà bổ sung: “Cho dù anh thật sự sẽ chết ở chỗ này, em cũng sẽ tự mình chôn anh!”

Đây chính là lời hứa hẹn, là chấp niệm, cũng là quyết tâm sống chết có nhau! “A…!”

Một năng lượng khổng lồ không thể giải thích được tràn vào trong lồng ngực của anh, Hoắc Kiến Phong đột nhiên ngẩng đầu ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng dài.

Giống như một con sư tử giận dữ, anh đột nhiên nghiêng người một tay ôm ngang Tiêu Nhi lên và đứng dậy lao thẳng về phía đỉnh núi.

Làn da tưởng chừng như than nung đỏ rực, nổi đầy gân guốc xanh khiến cho người ta không rét mà run.

Cánh tay của anh cứng ngắc như sắt với lực lớn như của một con trâu và mỗi một bước đi đều như “hổ gầm trong gió”.

Đám đông vẫn còn chưa hoàn hồn sau cú sốc trước đó, chỉ cảm thấy một luồng gió thổi tới trước mặt, Hoắc Kiến Phong đã vọt tới phía trước mà ôm Tiêu Nhi đi.

Vừa rồi Ngô Đức Cường đã tiến gần đến phía trước, nhanh chóng quay đầu đuổi theo đi lên: “Tam thiếu gia! Cậu chờ tôi một chút!”

Triệu Thanh Xuân vừa bật khóc vừa hét lớn đuổi theo: “Đồ cặn bã! Hoắc Kiến Phong! Anh bỏ Tiêu Nhi xuống, anh mau thả cô ấy ra…”

Tiêu Nhi cũng lại càng bị sửng sốt.

Cơ thể cô nhấp nhô theo địa hình của núi non, cơ hồ theo bản năng ôm lấy cổ Hoắc Kiến Phong.

Da anh nóng bừng, hơi thở dồn dập, cả người hoàn toàn như ở trong một trạng thái điên dại.

Tiêu Nhi hít một hơi thật sâu mới bình tĩnh lại, hết lần này tới lần khác trấn an một cách ấm áp dịu dàng: “Hoắc Kiến Phong, tôi không sao, anh thả tôi xuống trước, tôi có thể tự mình đi. Hoắc Kiến Phong, anh có nghe thấy tôi nói hay không…

Tuy nhiên, dù cô có thuyết phục như thế nào thì Hoắc Kiến Phong cũng đều coi như không nghe thấy.

Anh ngẩng cao đầu và nhìn chằm chằm vào cuối thềm đá với đôi mắt đỏ rực, như thể anh sẽ chỉ có thể dừng lại khi lên đến đỉnh núi.

Hốc mắt của Tiêu Nhi đỏ hoe, mím chặt môi ngăn không cho mình bật khóc.

Chạy thì cứ chạy đi, ngay cả khi cô lại ngã xuống cùng với anh một lần nữa, cô vì làm việc nghĩa cũng sẽ không do dự mà chùn bước!

Không biết đã qua bao lâu, mọi người đều bị bỏ lại rất xa phía sau, Tiêu Nhi không còn có thể nghe thấy tiếng hét ầm ĩ của Triệu Thanh Xuân và những người khác đằng sau.

Khi Hoắc Kiến Phong trèo lên bệ đá rộng hơn một chút thì bỗng nhiên dừng bước.

Anh mắt anh gần như ngay lập tức tán loạn và cơ thể anh mềm nhũn trực tiếp quỳ gối trên bệ.

Nhưng hai cánh tay của anh vẫn cứng như sắt thép, cho đến khi đặt Tiêu Nhi vững vàng trên mặt đất, anh mới ngoẹo đầu ngã xuống đất. “Chú!” Tiêu Nhi kêu lên, nước mắt chực trào ra.

Cô mặc kệ không lau đi, vội đỡ anh nằm ngửa xuống, dò tìm hơi thở ở mũi, lại nghe nhịp tim đập và bắt mạch…

Vài phút sau, sau khi xác nhận anh chỉ là chịu khổ dùng hết tất cả sức lực nên ngất đi, cô mới dựa vào bậc đá thở phào ra một hơi.

Cô nhìn dung nhan của anh bên cạnh, trong lòng vừa chua xót vừa thắt lại.

Chú ơi, sao chú lại phải khổ thế này chứ?

Để không làm tổn thương em, em có đáng để anh tự hành hạ bản thân mình như vậy không?

Tiêu Nhi canh trừng ở bên cạnh, lau đi mồ hôi nhớp nháp trên người thay cho anh.

May mắn thay, cũng không mất nhiều thời gian lắm để Triệu Thanh Xuân, Lê Việt Bách và Ngô Đức Cường bắt kịp. “Tam thiếu phu nhân, Tam thiếu gia cậu ấy như thế nào rồi?”

Ngô Đức Cường nhìn người đàn ông tựa hồ thở không ra hơi nằm trên mặt đất, sợ hãi tới mức không dám tiến lên đụng vào. “Hiện tại anh ấy không sao, chẳng qua chỉ là lao lực quá độ mà thôi! Nghỉ một lúc nữa chắc có lẽ sẽ ổn.” Tiêu Nhi đã bình tĩnh trở lại, nhẹ nhàng trấn an. Triệu Thanh Xuân lau nước mắt, kiểm tra hai cánh tay trái phải của Tiêu Nhi: “Cậu có sao không? Anh ta có làm gì cậu không?”

Nhìn thấy trên làn da của cô có vết trầy xước, Triệu Thanh Xuân lập tức lấy thuốc trong túi đồ khẩn cấp ra giúp cô xử lý miệng vết thương: “Cậu vừa mới lăn xuống, muốn dọa tôi sợ chết khiếp à? Có bị thương ở đâu không?”

Tiêu Nhi kéo khóe miệng lên, nở nụ cười nhẹ nhõm một hơi với Triệu Thanh Xuân: “Bị thương thì nhất định là có bị, nhưng đều là vết thương ngoài da, cũng không có gì đáng ngại.

Triệu Thanh Xuân ảo não nhìn cô một cái: “Tiêu Nhi, cậu còn mặt mũi mà cười, cậu là đồ ngốc à? Anh ta điên rồi, cậu cũng đi điên theo! Nếu cậu thật sự rơi ra ngoài, xem tôi không lấy dao chọc chết anh ta xem!” ” “Được, được, được, tôi sai rồi.” Tiêu Nhi nằm lấy cánh tay cô ấy mà kéo kéo, khúm núm làm nũng: “Lần sau tôi cũng không dám tái phạm nữa, được không? “Phì, có quỷ mà tôi tin cậu!”

Triệu Thanh Xuân xử lý tốt miệng vết thương, xác nhận cô quả thực không có gì đáng ngại, sau đó mới chán ghét hất tay cô ra: “Cút đi, người bám đầy rong rêu, bẩn lắm.”

Với nỗ lực nói chuyện của một vài người, rất nhiều những binh sĩ phía sau cũng theo tới.

Ngô Cường và những người khác thay phiên lần lượt đến kiểm tra Hoắc Kiến Phong và họ đều xác nhận kết quả kiểm tra của Tiêu Nhi.

Lục Thiên Bảo lấy cáng cứu thương ra: “Vậy thì chúng ta hãy tranh thủ lúc anh ấy ngất đi, nâng anh ấy đặt lên đi!” “Đó là cách duy nhất để làm điều đó.” Ngô Cường vọng lại phụ họa, nói thêm: “Hãy trói anh ta lại để lần này anh ta không bị tỉnh giấc rồi đột ngột bộc phát.”

Mọi người đều gật đầu, cảm thấy đây mới là cách an toàn nhất. Tiêu Nhi cũng biết rằng đây là một lối thoát trong các biện pháp xử lý, nhưng vẫn không đành lòng.

Một kẻ kiêu ngạo thế kia, anh còn không muốn bị người khác nhấc lên, mà hiện tại lại còn bị trói, trong lòng nhất định sẽ cảm thấy khó chịu cùng xấu hổ!

Ngay khi mọi người ở đây chuẩn bị ra tay, thì trên bầu trời đột nhiên có một tiếng động xình xịch cực to truyền đến, càng ngày càng đến gần phía bọn họ.

Ngay sau đó, họ nhìn thấy một chiếc phi cơ trực thăng xuất hiện trên bầu trời và chiếc trực thăng đáp xuống thổi gió làm biển dạng cây cối xung quanh.

Mọi người đang thắc mắc thì điện thoại di động của Tiêu Nhi vang lên.

Cô lấy điện thoại ra, là cuộc gọi của Hồng Liệt, vội bắt máy: “A

Liệt”

Hồng Liệt ló đầu ra khỏi trực thăng, vẫy tay với bọn họ: “Noãn Noãn, trực thăng có thể lên tới đỉnh núi, nhưng không gian có hạn. Anh sẽ thả dây kéo xuống ngay lập tức, em đưa Hoắc Kiến Phong cùng lên trước” “Được, được.” Tiêu Nhi không quan tâm hỏi anh tại sao lại đến, gấp gáp đồng ý.

Ngay sau đó, chiếc dây đã được thả xuống dưới.

Với tất cả sự giúp đỡ của họ, họ ba chân bốn cẳng nhanh chóng đưa Hoắc Kiến Phong và Tiêu Nhi lên trực thăng.

Triệu Thanh Xuân nhìn theo máy bay đang hướng về đỉnh núi, không khỏi tặc lưỡi: “Vào thời điểm mấu chốt, vẫn là A Liệt đáng tin cậy! Chỉ là anh ấy giấu giếm chúng ta thân phận hoàng tử nước Thanh Bạch, có chút đáng ghét.” “Có ghét hay không đều là việc của Tiêu Nhi, cô cũng đừng đi theo làm loạn thêm nữa” Lê Việt Bách vỗ vỗ túi của cô ấy: “Đi thôi! Đi lên trên sớm chút, nói không chừng còn có thể giúp bọn họ.” “Anh biết cũng nhiều nhỉ!” Triệu Thanh Xuân trừng mắt nhìn anh ấy, nhưng cũng không có nói gì thêm, thắt chặt lại ba lô rồi bắt đầu đi lên.

Cả nhóm người cổ vũ nhau, lại lên đường men theo những bậc đá tiến đến đỉnh núi.

Trên trực thăng.

Tiêu Nhi và Hồng Liệt ngồi đối diện nhau, Hoắc Kiến Phong nửa nằm trên ghế bên cạnh Tiêu Nhi và đối diện anh là một thanh niên lạ mặt trẻ tuổi.

Hồng Liệt giới thiệu: “Noãn Noãn, đây là Jassi , một trợ lý khác của anh. Hồi nhỏ anh ta lớn lên ở đây, quen thuộc với môi trường xung quanh hơn so với chúng ta. Sau này việc xác nhận địa điểm, anh ta sẽ giúp chúng ta dẫn đường.”

Tiêu Nhi lộ ra vẻ mệt mỏi giữa hai lông mày, ấm giọng nói: “Cám ơn anh, A Liệt, vẫn là anh suy nghĩ kỹ càng toàn bộ mọi việc.” “Anh Phong là đại sứ. Anh cũng phải chịu trách nhiệm về tai nạn trong bữa tiệc của hoàng cung. Anh cũng nên cố gắng hết sức. Hơn nữa, ngay cả coi như là vì em, anh cũng phải làm cho anh ấy nhanh khỏe lại.”

Hồng Liệt khẽ cười: “Về phần Vân Thiên, em không cần phải lo lắng, anh đã gửi nó cho hoàng hậu. Có mẫu hậu chăm sóc nên nó sẽ tuyệt đối không sao.

Tiêu Nhi gật đầu: “Cảm ơn, anh rất chu đáo.”