Cô Vợ Hồ Ly Ngốc Nghếch

Chương 25: Nguy cơ của Linh Nhi (2)




“Kính Phi, ngươi có tận mắt nhìn thấy đạo sĩ đi xa không?”

“Vâng, thành chủ, tiểu nhân chính mắt nhìn thấy vị đạo sĩ đó đi khỏi thành Phi Hồ, người trong thành cũng không ai dám nhìn ngó để ý gì tới ông ta.”

“Báo cho binh sĩ khắp bốn cổng thành, không cho phép đạo sĩ đó bước vào thành Phi Hồ dù chỉ là nửa bước!”

“Vâng, tiểu nhân lập tức tới bốn cổng thành truyền lệnh.”

Sau khi dặn dò kĩ lưỡng, sắp xếp mọi việc thỏa đáng, Thu Hàn Nguyệt lại vẫn chưa cảm thấy thực sự yên tâm, nhưng khi ngẫm nghĩ kĩ lại, chẳng tìm ra bất kỳ sơ suất nào, hắn đành cho rằng là vì mình đã quá lo lắng cho tiểu nha đầu kia.

“Ca ca!” Cửa thư phòng bật mở, thân hình mảnh dẻ với sắc phụ hoa đào nhào vào lòng, ngay lập tức, hương thơm thanh khiết xộc vào mũi, rồi cứ thế lan dần xuống.

Hắn dùng mũi mình cọ cọ và trán tiểu nha đầu, “Sao thế?”

“Ca ca còn rất nhiều việc phải làm ư?”

“Còn một vài việc.”

“Linh Nhi rất muốn ngủ, nhưng không có ca ca, Linh Nhi không ngủ được.” Cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng chu lên, nhỏ nhẹ oán trách.

Tiểu nha đầu không hiểu được “nỗi khổ” của đàn ông, nàng hoàn toàn không biết rằng, mỗi ngày nằm ôm nàng, Nguyệt ca ca của nàng đã phải chịu giày vò như thế nào? Hắn ai oán thở dài, “Vậy Linh Nhi tạm thời nằm ngủ trong lòng Nguyệt ca ca đi, đợi Nguyệt ca ca làm xong việc sẽ cùng quay về Quan Nguyệt lâu, được không?”

“Ừm.” Linh Nhi lăn qua lộn lại, dịch trái nghiêng phải, tìm được tư thế nằm thích hợp nhất, cái đầu nhỏ dựa vào khuôn ngực hắn, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn, đôi mi dài dần khép lại, chẳng bao lâu, đã phát ra những tiếng thở đều đặn.

Haizz. Hắn lại thở dài lần nữa, lần sau không biết có nên hỏi chị vợ một câu, tiểu nha đầu này bao giờ mới trưởng thành đây? Định thần lại, hít một hơi thật sâu, ngửi thấy làn da còn thơm mùi sữa tạm thời khiến người ta xua tan dục vọng nặng nề, cầm bút cúi mặt, bắt đầu chăm chú làm việc.

“Thành chủ.” Nửa canh giờ sau, Kính Phi mang trà và bữa ăn đêm lên. “Có cần để Linh Nhi cô nương nằm ngủ trên chiếc ghế dài đằng sau không? Nằm thế ngủ sẽ dễ chịu hơn.”

Thời gian này, Kính Phi như được giác ngộ, bất cứ chuyện gì có lợi cho Linh Nhi cô nương, hắn đều dễ dàng nhận lời.

“Ừm?” Thu Hàn Nguyệt cụp mắt nhìn tiểu nha đầu đang ngủ rất ngon trong lòng mình, rồi lại nhìn đám công văn đang chất thành đống đợi phê duyệt trên văn án, gật đầu. “Đến phòng ta mang tấm thảm Ba Tư đó lại đây.”

“Tuân lệnh.”

Thư phòng của phủ thành chủ là nơi Thu Hàn Nguyệt dùng để xử lý công việc, trước khi có Linh Nhi, rất nhiều khi xử lý công việc quá muộn, hắn đều ngủ lại. Dùng một chiếc bình phong bằng trúc để chia đôi căn phòng, phía sau đặt một chiếc sập bằng gỗ đàn.

Trên chiếc sập được đóng theo kích thước của hắn, càng khiến thần hình nhỏ bé của Linh Nhi trông nhỏ bé hơn, nhỏ bé tới mức hắn muốn nhét nàng vào trong da thịt mình…

“… Ngon… Ngon quá… Linh Nhi muốn ăn nữa… Chẹp chẹp…” Không biết nằm mơ thấy gì, mà cái miệng chẹp chẹp, lẩm bẩm nói.

Sao đến nói mơ mà cũng xinh đẹp động lòng người đến thế? Hắn không kìm được cúi đầu xuống, định hôn lên đôi môi nhỏ, nhưng suýt nữa thì bị nàng cắn vào đầu lưỡi, tức tới mức muốn giơ tay khẽ vỗ mông nàng một cái, “Tham ăn tới mức muốn ăn luôn cả Nguyệt ca ca sao?” Rồi ngay sao đó, hắn lại bất lực than: “Muốn ăn Nguyệt ca ca cũng không sao, nhưng nên ăn bằng cách khác. Linh Nhi của ta, bao giờ nàng mới lớn?”

Đáp lại hắn là tiếng thở đều đều của Linh Nhi.

Haizz, đây quả là sự trừng phạt ngọt ngào nhất trên thế giới này.

“Thành chủ, thảm đã mang đến rồi.” Kính Phi vén rèm đi vào, trong lúc thành chủ đón lấy để đắp cho Linh Nhi cô nương, hắn cũng rất nhanh tay nhanh mắt cúi xuống, cầm đôi hài nhỏ của Linh Nhi cô nương để lại ngay ngắn gọn gàng.

Thu Hàn Nguyệt liếc thấy, cười nói: “Cuối cùng Kính Phi cũng đã hiểu ra sự đáng quý của Linh Nhi rồi, cũng bắt đầu không thể không thích Linh Nhi, đúng không?”

“…Vâng.” Kính Phi cúi đầu đáp. Nếu Linh cô nương không phải là một con hồ ly tinh, mà là một cô nương thật sự, thì tốt biết bao.

“Ca ca, Linh Nhi tại sao không thể đi thăm các tỷ tỷ?”

“Linh Nhi rất nhớ các tỷ tỷ, rất muốn đi thăm họ, họ đang ở đâu?”

Vì tiểu nha đầu ngốc nghếch này cứ truy hỏi, nên Thu Hàn Nguyệt phải tới làm phiền chị vợ. Khi đẩy cửa bước vào Phượng Hà Trai, Bách Tước Nhi xinh đẹp lanh lợi đang bị người đàn ông của nàng ta đuổi chạy quanh vườn.

“Ngươi tới đây làm gì?” Lý Mãnh liếc thấy hắn, khuôn mặt to kệch bỗng hiện lên vẻ cảnh giác.

“Ta có chuyện muốn cầu kiến tam tỷ.” Hắn tới là để nhờ giúp đỡ, không cần thiết phải chọc giận tên thô lỗ này.

“Ồ, miệng lưỡi dẻo quẹo ấy nhỉ, xem ra việc ngươi nhờ chẳng nhỏ rồi.” Bách TướcNhi chưa nói đã cười, xinh đẹp quyến rũ.

Hắn chắp tay làm lễ, “Không biết tam tỷ có thể tẩy sạch kí ức của một người không?”

“Nếu là kí ức nhất thời thì được. Nếu để viết lại kí ức của cả một khoảng thời gian dài, thì không được.” Pháp thuật kiểu đó, phải là thượng tiên trên thiên giới mới làm được. Trong Hồ tộc, chỉ có đại ca mới có thể làm được.

“Ba người phụ nữ ở Đông viện, bọn họ từng tận mắt chứng kiến Linh Nhi từ hình dạng con người biến thành hồ ly.”

“Chính là ba người thiếp của ngươi phải không? Giết đi chẳng phải là xong à?”

“Họ đều là những cô nương lương thiện.”

Đôi môi quyến rũ của Bách Tước Nhi hé mở: “Đau lòng chứ gì? Không nỡ phải không?”

“Giết người trong tình huống cực chẳng đã là chuyện bất đắc dĩ, nếu ta là kẻ xem mạng người như cỏ rác, thì tam tỷ có yên tâm mà giao Linh Nhi cho ta không?”

“Hừ, cho dù ngươi là người thế nào, ta cũng không thể giao Linh Nhi cho ngươi!” Những lời này của Bách Tước Nhi cũng chỉ là để nói cho sướng miệng mà thôi, những gì cần thấy nàng ta cũng đã thấy rồi, nàng ta cho rằng chỉ có giao muội muội ngốc nghếch ngoài khuôn mặt xinh đẹp ra chẳng có gì kia cho một người như hắn thì kẻ làm huynh làm tỷ như nàng ta mới yên tâm mà sống cuộc đời của mình được, có điều, chắc chắn đại ca luôn yêu thương Linh Nhi sẽ không dễ dàng chấp nhận chuyện này. Thu Hàn Nguyệt, những ngày khốn khổ của ngươi sắp tới rồi.

“Đi trước dẫn đường, bổn cô nương muốn nhìn qua ba vị thị thiếp kia của ngươi!”

Ca ca bận rộn với công việc, tam tỷ thì luôn bị Lý ca ca giữ chặt, Ngụy tỷ tỷ không biết bỏ đi đâu rồi, đai hoàng mao mấy hôm nay không đến, lũ chim bồ câu trắng sợ lạnh ở rịt trong tổ… Linh Nhi thật quá buồn chán.

Bách Linh Nhi trèo lên cây liễu lùn, miệng gặm táo, buồn bã không vui.

“Linh cô nương, cô nương đang ở đâu? Linh cô nương…” Minh Thúy đi vào vườn, dừng lại trước đôi giày màu hoa đào đang lắc qua lắc lại trước mắt, ngẩng đầu lên: “Linh cô nương xuống đi, nô tì gói xong sủi cảo rồi, nhân lúc nóng phải ăn ngay thôi.”

Sủi cảo vốn là món ăn ở quê nhà của Minh Thúy, hôm đó phủ thành chủ cho người hầu kẻ hạ nghỉ, cô ta và mấy tỷ muội thân thiết mua bột và nhân về gói sủi cảo để ăn, bị Linh cô nương với cái mũi thính ơi là thính phát hiện, tỏ ra vô cùng thích thú. Từ đó, thành chủ phát thêm cho cô ta một phần tiền lương, chuyên làm những chiếc sủi cảo đủ mọi hình dáng vào bất kỳ lúc nào nhằm thỏa mãn cơn thèm đột xuất của Linh cô nương.

Minh Thúy ngẩn người: Lần đầu tiên nghe vị chủ nhân nhỏ bé này nói không muốn ăn. “Cũng đã đến giờ cơm trưa rồi, người phải ăn thôi.”

“… Linh Nhi không muốn ăn, Linh Nhi rất buồn.” Dựa vào thân cây, cái đầu nhỏ xinh từ xưa tới nay chưa bao giờ ủ dột giờ gục xuống.

“Vì không có ai chơi với người ư? Vậy nếu người ăn trưa xong, nô tì sẽ cùng người đi thả diều, hay người muốn đi thả đèn Khổng Minh? Đều rất vui đấy.”

“Nhưng…”

“Mời người mau xuống đây đã, nô tì nhất định sẽ tìm vài trò mới mẻ khiến người thích thú.”

“Được.” Dù sao Linh Nhi cũng là một cô nàng ngoan ngoãn, nghe lời Minh Thúy nhảy xuống, nhưng khi tiếp đất bị trượt chân nên ngã sóng soài ra đất.

Minh Thúy sợ trắng bệch cả mặt, vội vàng chạy lại đỡ: “Linh cô nương, không sao chứ?” Cái cây thấp tè như thế, sao có thể ngã chứ? Linh cô nương từng trèo cây dương cao tới hai trượng rồi cơ mà.

“Đau mông quá, đau mông quá…hu hu… đau quá… hu hu… ca ca…” Chẳng biết bao ấm ức dồn nén, Linh Nhi đầu tiên là bật khóc khe khẽ, sau đột nhiên òa lên nức nở, nhưng không khóc lớn tiếng như mọi lần, mà cứ kìm nén, thút tha thút thít. Minh Thúy đứng nhìn và kết luận, tiểu chủ nhân càng khóc, lại càng không có hơi để thở.

“… Linh cô nương, người đừng dọa nô tì, người rốt cuộc là làm sao? Người mau… Có ai không, có ai không, mau đi mời thành chủ, mời đại phu!”