Cô Vợ Hoàn Hảo

Chương 112




Bệnh viện mà Đình Phong mang Khả Hân đến chính là nơi mà Hoàng Ly vừa được đưa vào.

cấp cứu.

Vì vết thương quá nặng nên Hoàng Ly phải phẫu thuật ngay lập tức.

Ở bên ngoài, có rất nhiều người chầu chực đợi tin của cô.

Bà Lụa dựa vào vai chồng khóc nức nở, trong khi ông Kiên nhẹ nhàng vỗ về an ủi vợ, ánh mắt đỏ hoe nhìn vào cánh cửa phòng đang khép kín.

“Anh chị đừng lo, chắc chắn Hoàng Ly sẽ không có chuyện gì đâu.”

Bà Kim Nhã rơm rớm nước mắt lên tiếng.

Bà không ngờ lại xảy ra cớ sự này.

Nhớ đến cảnh tưởng Hoàng Ly lăn từ trên cao xuống đất, sau đó cả người nằm trong vũng máu, bà vẫn còn run Càng khủng khiếp hơn, hung thủ ra tay lại chính là Khả Hân.

Vốn dĩ trước đây bà ghét bỏ Khả Hân nhưng không hề nghỉ ngờ chuyện cô là kẻ nhu nhược.

Nhưng sau lần này, bà buộc phải thay đổi suy nghĩ.

Người con dâu độc ác như vậy, bà tuyệt đối không cần.

Hương Linh đứng cạnh bà Lụa, đôi mắt sưng.

húp vì khóc nấy giờ.

Nghe bà Kim Nhã nói chuyện, cô lớn giọng chỉ trích: “Nếu không phải là do cô con dâu quý báu của nhà bà, chị Hương Ly sẽ phải nằm trong đó sao?”

Thân thể bà Kim Nhã cứng đờ.

Bà liếc nhìn cô gái trẻ vừa lên tiếng, nhận ra đây là em họ của Hoàng Ly, nghe nói cả hai người thân thiết hơn cả chị em ruột.

Mặc dù có chút không vui khi bị cô gắt gỏng, điều mà chưa từng có ai dám làm với bà, nhưng lại nghĩ lời cô nói là sự thật nên đành trầm mặc.

“Hừ, chị tôi xảy ra chuyện trong bữa tiệc của nhà bà, vậy mà ngay cả bóng dáng con trai bà cũng không thấy đâu.

Chỉ khổ thân chị tôi bị người ta hiểu lầm là muốn giành chồng nên ra tay tàn độc như vậy.”

Hương Linh không kiêng nể nói thẳng với bà Kim Nhã.

Càng nghĩ, cô càng thấy xót xa cho.

Hoàng Ly.

Đáng lẽ lúc này người cần có mặt ở đây nhất chính là Đình Phong.

Bà Kim Nhã lập tức á khẩu, thầm bực bội mắng Đình Phong.

Không biết anh và Khả Hân đã đi đâu rồi.

Chuyện cần thiết nhất lúc này.

chính là ở đây chờ đợi tin tức Hoàng Ly mới đúng.

Không khí trước cửa phòng phẫu thuật vô cùng căng thằng.

Đồng thời, ở một phòng bệnh khác cũng không tốt đẹp hơn bao nhiêu.

“Cô bị bạo hành?”

Anh chàng bác sĩ trẻ tuổi quan sát những vết thương trên mặt và trên người Khả Hân, tỏ ra kinh hãi.

Vừa rồi, khi anh chuẩn bị kết thúc ca trực thì đột nhiên có ba người xông vào phòng mình.

Người đàn ông có khí chất lạnh lùng yêu cầu anh xử lý vết thương cho cô gái trẻ đằng sau.

Người đàn ông còn lại thì mím môi không nói gì, ánh mắt hiện lên vẻ đau lòng khi nhìn cô gái.

Quan sát thái độ kỳ lạ của ba người, trong đầu anh tự động não bổ ra tình tiết về mối tình tay ba cực kỳ cẩu huyết.

Hậu quả là cô gái này bị bắt gian tại trận nên lãnh đủ cơn thịnh nộ của người yêu.

Quan sát kỹ Khả Hân, anh có thể đoán được khuôn mặt lúc chưa bị đả thương của cô rất xinh đẹp.

Thật không hiểu tại sao hai người đàn ông này có thể hạ tay được.

“Cô ấy là vợ tôi, chẳng may gặp chút tai nạn.”

Đình Phong mất kiên nhấn nói.

Anh thừa biết vị bác sĩ trẻ này đang nghĩ gì nhưng không muốn giải thích nhiều.

Thấy anh ta tiếp tục lề mề không chịu sơ cứu cho Khả Hân, hơi thở Đình Phong bắt đầu trở nên nguy hiểm.

Chàng bác sĩ cũng cảm nhận được điều này.

Trán toát ra mổ hôi lạnh, vội vàng bắt tay vào xử lý vết thương.

Má ơi, người này thật đáng Sợ.

Có vài vết thương hở, máu đã khô lại nên khi dùng cồn sát trùng xót đến nỗi Khả Hân ứa nước mắt.

Cô cắn răng chịu đựng cơn đau nhức trên mặt, hai bàn tay túm chặt lấy vạt áo.

“Nhẹ tay một chút.

Đừng làm đau cô ấy.”

Nhật Dương lên tiếng nhắc nhở vị bác sĩ.

Nhìn vẻ đau đớn của Khả Hân, anh hận mình không thể thay cô chịu khổ.

“Mấy vết thương này khá sâu, nếu xử lý không tốt sẽ để lại sẹo.“ Bất cứ bác sĩ nào khi đang chẩn trị cho bệnh nhân đều không thích bị chỉ đạo.

Anh chàng này.

cũng thế.

Anh ta ngẩng đầu quắc mắc với Nhật Dương.

“Chịu đau một chút còn hơn là xử lý qua loa rồi nhiễm trùng và để lại sẹo.

Khả Hân thấy Nhật Dương còn muốn nói gì đó bèn lắc đầu và gượng cười, ý bảo cô có thể chịu được.

“Răng rắc.”

Tiếng những khớp xương vặn vẹo vang lên thu hút sự chú ý của mọi người.

Đình Phong nhìn chằm chằm Khả Hân và Nhật Dương, ánh mắt thể hiện rằng anh đang cực kỳ không vui.

Từ lúc xuất phát đến bệnh viện tới giờ, Khả Hân không cho anh sắc mặt tốt.

Bây giờ còn dám liếc mắt đưa tình với Nhật Dương.

Nghĩ đến việc Hoàng Ly vẫn còn đang ở trong phòng cấp cứu chưa biết sống chết ra sao.

trong khi thái độ Khả Hân lại như vậy, trong lòng Đình Phong dâng lên một cỗ thất vọng.

Chẳng lẽ đến bây giờ cô vẫn không biết mình đã gây ra đại họa gì cho cả Hoàng Ly lẫn gia đình mình.

Bỗng nhiên, cảm thấy tâm quá mệt mỏi, Đình Phong không nói không rằng bỏ ra ngoài, mặc kệ vợ mình với người mà anh ghét nhất.

Khả Hân nhìn cánh cửa phòng đóng sẩm lại trước mắt, cảm thấy trái tim nhức nhối còn hơn sự đau đớn trên người.

“Có cần anh ra nói chuyện với Đình Phong không?”

Khẽ thở dài, Nhật Dương đứng dậy chuẩn bị bước theo Đình Phong, nhưng Khả Hân đã nhanh chóng ra hiệu ngăn cản: “Không cần, hiện tại anh ấy không tin em.

Nói gì cũng vô ích.”

Sự im lặng bao trùm căn phòng.

Chỉ đến khi vị bác sĩ nói cần ra ngoài lấy thêm thuốc tiêu sưng thì Nhật Dương mới chớp cơ hội để hỏi han sự cố xảy ra trong tối nay.

Khả Hân không giấu diếm gì mà kể cho anh nghe toàn bộ câu chuyện.

Đến khúc cuối, cô cắn môi nhìn anh bằng đôi mắt ngập nước, hỏi rằng anh có tin cô không? “Anh tin.”

Nhật Dương đáp không một chút do.

dự làm Khả Hân rơi nước mắt.

Nhưng cô chợt nhớ ra anh không phải người tận mắt chứng kiến nên nhanh chóng lắc đầu.

Nhạy cảm phát hiện ra được suy nghĩ của Khả Hân, Nhật Dương ngồi xổm trước mặt Khả Hân, ngẩng đầu nhìn cô quả quyết nói: “Đừng nghĩ nhiều, anh nói tin em thì chắc chắn sẽ tin.

Đôi khi chúng ta không chỉ dựa vào.

đôi mắt để nhìn sự việc mà còn cần trái tim để cảm nhận.”

“Khả Hân, em rất lương thiện.

Nếu lúc đó em mặc kệ cô ta thì chưa chắc bây giờ đã lâm Vào tình cảnh vị vu oan giá họa như vậy.”

Vừa nói, Nhật Dương vừa vươn tay gạt đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt sưng đỏ của Khả Hân.

Bỗng nhiên, anh reo lên vui sướng.

“Phải rồi, anh có cách chứng minh là em vô.

tôi”

Nghe thấy thế, Khả Hân vội vàng nín khóc.

Cô chộp lấy tay Nhật Dương như sợi dây cứu mạng.

Chỉ cần có thể chứng minh bản thân vô tội, muốn cô làm gì cũng được.

“Bất kỳ khách sạn nào cũng đều có hệ thống camera giám sát, chỉ cần tới đó kiểm tra lại camera của khu vực sảnh tầng hai lúc em và Hoàng Ly xô xát thì có thể thu thập làm bằng chứng.”

Khả Hân ngẩn người.

Phải rồi, tại sao cô không nghĩ ra điều này sớm nhỉ? Chắc tại sự việc xây ra quá đột ngột làm lý trí cô hỏng mất.

“Anh Nhật Dương, em muốn tới xem Hoàng ty”

Bất chợt, Khả Hân nhớ ra cô gái hiện tại vẫn đang nằm trong phòng cấp cứu.

Mặc dù Hoàng Ly hại cô thê thảm, nhưng chỉ cần nhớ đến hình.

ảnh Hoàng Ly nằm trong vũng máu là cô lại cảm thấy có chút thương hại.

Thực ra Khả Hân cũng không chắc lúc đó Hoàng Ly cố tình ngã xuống hay chỉ là sơ ý.

Bởi vì dù có muốn gài bẫy cô thì cũng chẳng thể lấy tính mạng ra làm tiền đặt cược như vậy được.

Vì vậy, cô muốn gặp Hoàng Ly để xác minh lại chuyện này.

“Em chắc chứ?”

Nhật Dương có chút lo lắng vì quyết định của Khả Hân.

Anh sợ nếu bây giờ để cô xuất hiện trước mặt người thân của Hoàng Ly thì sẽ tiếp tục bị làm tổn thương.

Khả Hân gật đầu, vẻ cương quyết hiện rõ trên mặt cô làm Nhật Dương nuốt trở về lời khuyên nhủ.

Nhưng anh vẫn hỏi lại cô một lần nữa: “Lúc này, ba mẹ Hoàng Ly và có thể là cả ba mẹ chồng em đều ở đó.

Họ nghĩ rằng em là hung.

thủ ra tay hại Hoàng Ly nên sẽ không để yên cho em đâu, em nghĩ kỹ chưa?”

Khả Hân gật đầu, nghiêm túc ra hiệu: “Đúng vậy, cây ngay không sợ chết đứng.

Trước sau gì em cũng phải đối mặt với chuyện này.

Em không sợ.”

Nghĩ thêm một chút, Khả Hân nở một nụ cười có chút quái dị do cơ mặt còn đang sưng, mấp máy môi nói: “Hơn nữa, em vẫn còn có anh mà.”

- -----oOo------