Cô Vợ Hoàn Hảo

Chương 126




Khả Hân kéo vali đi trên đường.

Cô không biết mình nên đi đâu về đâu.

Bống nhiên, cô cảm thấy tương lai phía trước vô cùng ảm đạm.

Khẽ thở dài, Khả Hân quyết định ghé vào một quán ăn nhỏ để ăn lót dạ thứ gì đó.

Mấy ngày nay do tâm trạng u uất nên cô cũng chẳng chịu ăn uống cho tử tế.

Tuy nhiên, hiện tại cô không thể tiếp tục bỏ bê bản thân.

Thời gian sắp tới, cô cần phải mạnh mẽ hơn để bắt đầu cuộc sống mới.

Nghĩ đến sự tự do mà mình đã mơ ước bấy lâu, lần đầu tiên trong mấy ngày qua, Khả Hân nở nụ cười rạng rỡ.

Vừa ngồi xuống bàn và gọi một bát mỳ trộn ngon lành, Khả Hân bỗng nghe thấy vài tiếng xì xầm ở bàn bên cạnh.

“Uây, đẹp trai thế này chằng trách có người vì anh ta mà làm ra được những chuyện táng tận lương tâm đến vậy.”

“Ừ, chưa kể lại là tổng giám đốc của tập đoàn Kings giàu nứt đố đổ vách nữa.”

“Chúng mày im lặng để tao theo dõi buổi livestream họp báo xem nào.

Cứ thấy trai đẹp là tít hết mắt lên.

Không nghe người ta vừa tuyên bố à, anh ấy và nghệ sĩ múa Hoàng Ly sắp sửa đính hôn kìa.”

“Lạch cạch.”

Đôi đũa trên tay Khả Hân rơi xuống.

Cô quay về phía bàn có ba cô gái trẻ đang chụm đầu vào xem gì đó trên điện thoại để chắc chắn mình không nghe lầm.

Những lời nói tiếp tục vang lên khe khẽ, Khả Hân cảm thấy toàn bộ máu trong người cô dường như đông cứng lại.

Cô run rẩy rút ra chiếc điện thoại, lần tìm thông tin về cuộc họp báo của tập đoàn Kings ngày hôm nay.

Hình ảnh của Đình Phong xuất hiện ngay giữa màn hình.

Bên cạnh anh là bà Kim Nhã và trợ lý Phan Thành.

Mỗi khi bà Kim Nhã hay Đình Phong lên tiếng trả lời một câu hỏi của phóng viên, Khả Hân đều cảm thấy như có ai bóp nghẹt lấy trái tìm mình khiến cô đau đớn đến hít thở không thông.

Vết thương trên má càng trở nên bỏng rát hơn.

Thật không ngờ, đây mới là lý do thực sự của việc Đình Phong muốn ly hôn với cô.

Ha… ha… Đặng Khả Hân, một cô gái tầm thường nhưng may mắn được gả vào làm dâu nhà hào môn.

Nhưng ngoài việc sinh ra được một đứa con trai cho Đình Phong, cô chẳng có đủ năng lực để gánh vác cơ ngơi nhà chồng.

Do vậy, cả hai đã ly hôn từ lâu.

Chẳng ngờ, khi biết chồng cũ của mình đang quen với một cô gái có năng lực và tài năng là Hoàng Ly, Khả Hân ghen tị đến mức bày mưu hãm hại khiến Hoàng Ly bị chấn thương nặng.

Nhưng nể tình Khả Hân nhất thời suy nghĩ nông cạn, lại là mẹ của con trai vị hôn phu tương lai nên Hoàng Ly quyết định tha thứ chứ không hề truy cứu mọi chuyện.

Hiện tại, chỉ đợi Hoàng Ly hồi phục là cô và Đình Phong sẽ tổ chức hôn lễ.

Kết thúc buổi họp báo là những lời ca ngợi sự vị tha của Hoàng Ly, lời chúc mừng cho đôi trai tài gái sắc và cả những lời chế giếu dành cho.

cô vợ cũ là Khả Hân.

Từng giọt nước mắt cay đắng rơi xuống, Khả Hân ôm ngực, cố gắng kiểm chế không để phát ra những tiếng nấc nghẹn ngào.

Điều khiến cô đau đớn không phải là việc sự thật bỗng chốc bị đảo lộn, khiến cô từ người bị hại trở thành kẻ tội đồ mà chính là việc Đình Phong sau khi vừa ly hôn với cô xong đã vội vàng tuyên bố đính hôn với Hoàng Ly.

Cứ cho là anh bị ép buộc hi sinh cô vì danh dự của gia đình và tập đoàn Kings, vậy thì chuyện này phải giải thích như thế nào đây? Một vài người xung quanh thấy bộ dạng bất thường của Khả Hân, còn nghĩ rằng cô đang gặp vẩn đề gì nên xúm xít hỏi han quan tâm.

Khả Hân xua tay, không dám nhìn những người này bởi chỉ vài phút trước, cô chính là nhân vật bị họ chửi mắng, đay nghiến thậm tệ.

Cũng may là hình ảnh của Khả Hân được giữ kín chứ không tràn lan trên mặt báo, nếu không, chắc từ giờ về sau cô sẽ thường xuyên bắt gặp những ánh mắt ghét bỏ và khinh bi.

Nhìn bát mỳ còn chưa đụng đũa, Khả Hân chẳng còn tâm trí nào mà tiếp tục ăn.

Cô nhanh tay gạt nước mắt, thanh toán rồi bỏ ra ngoài Ánh mặt trời buổi trưa rất gay gắt, Khả Hân kéo vali đi lang thang trên đường.

Toàn bộ thân thể và tâm trí đều vô cùng mệt mỏi.

Bỗng nhiên, cô thấy hai mắt mình hoa lên rồi tối sầm lại, sau đó không biết gì nữa.

Nóng quá.

Khả Hân nhắm nghiền hai mắt, mồ hôi túa ra còn gương mặt đỏ ửng vì sốt cao.

Cả người cô nóng như lò than nên dù đang trong cơn mê man vẫn nhăn nhó vì khó chịu.

Bất chợt, có ai đó đặt bàn tay mát lạnh lên trán cô, sau đó nhẹ nhàng dùng khăn lau đi những giọt mồ hôi trên đó.

Động tác của người này rất cẩn thận, giống như sợ làm đau cô.

Hai hàng lông mày của Khả Hân giãn ra, cảm.

thấy không quá khó chịu như lúc đầu nữa.

Vì vậy, cô chìm vào trong giấc ngủ một cách thoải mái hơn.

Không biết đã qua bao nhiêu lâu, Khả Hân €ụa Quậy thân mình, khó khăn lắm cô mới có thể mở mắt ra được.

“Em tỉnh rồi hả?”

Một giọng nói trầm ấm dịu dàng vang lên khiến Khả Hân hoàn toàn tỉnh táo lại.

Cô muốn chống tay để ngồi dậy thì đã bị bàn tay người đó ẩn xuống giường “Nằm đi, em còn đang sốt đấy.“ Nhật Dương hơi cong người giúp Khả Hân điều chỉnh tư thế nằm cho dễ chịu.

Sau đó, anh lại dùng tay sờ trán cô và trán mình để so sánh nhiệt độ giữa hai người.

“Vẫn còn nóng, để anh đổi cho em miếng dán hạ sốt khác.”

Lúc này, Khả Hân mới vô thức đưa tay sờ.

soạng đầu mình.

Đúng như lời Nhật Dương nói, người cô nóng hầm hập, chẳng trách cơ thể lại mệt mỏi rã rời như vậy.

Vài giây sau, Nhật Dương xuất hiện, thành thạo bóc miếng dán hạ sốt mới để dán lên trán Khả Hân.

“Đây là đâu? Tại sao em lại ở nơi này?“ Khả Hân muốn vươn tay để ra hiệu nhưng không đủ sức lực, vì vậy cô cố gắng mấp máy.

môi thật chậm để Nhật Dương nhìn rõ khẩu hình miệng.

Tâm lý chịu chấn động cộng với việc bị sốt cao khiến đầu óc Khả Hân nhất thời trở nên chậm chạp.

Cô không rõ chuyện gì đã xảy ra với mình.

“Em bị say nắng nên ngất xỉu ngoài đường.

Đúng lúc anh đi qua nên vội bế em lên xe và đưa về đây.”

Nhật Dương ngừng lại một chút rồi đảo mắt.

quanh căn phòng, hơi ngượng ngùng nói: “Chỗ này là nhà anh.”

Khả Hân sửng sốt.

Cô hơi nghiêng đầu quan sát nhanh căn phòng.

Dựa vào cách bài trí thì cô đoán đây là phòng ngủ của một căn hộ chung cư cao cấp.

Gương mặt Khả Hân bỗng nhiên nóng lên.

do cô bị sốt nên nhiệt độ cơ thể vốn dĩ đã cáo hơn bình thường, chẳng qua cô tự có cảm giác đấy mà thôi.

Nhật Dương rất mau chóng đoán được suy.

nghĩ của Khả Hân, anh bật cười và lên tiếng: “Đừng lo, đây là phòng ngủ dành cho khách.

Phòng ngủ của anh ở bên cạnh cơ.”

Giọng nói mang tính trêu chọc của Nhật Dương càng khiến Khả Hân xấu hổ.

Và để làm trầm trọng thêm thì bụng cô cũng reo lên góp vui.

Nhật Dương đột ngột đứng dậy bước ra khỏi phòng, còn Khả Hân hận không thể đào lỗ mà chui xuống đất.

Lại một lần nữa Nhật Dương kịp thời xuất hiện cứu cô.

Hơn nữa, còn đem cô về nhà chăm sóc.

Ân tình này của anh không biết bao giờ cô mới có thể trả nổi.

Cánh cửa mở ra, Nhật Dương ởi vào, trên tay.

anh là bát cháo nóng hổi thơm phức.

“Em ăn đi rồi uống thuốc.

Mấy miếng dán có tác dụng nhất thời thôi, muốn hạ sốt thì phải uống thuốc.”

Nhật Dương đặt bát cháo lên chiếc bàn cạnh giường ngủ, trên đó cũng đã có sẵn mấy vì thuốc.

Cảm nhận được sự chu đáo của Nhật Dương, Khả Hân vô cùng cảm động.

Cô mỉm cười và nhìn anh với vẻ cảm kích.

Khi Khả Hân cố gắng vươn tay lấy bát cháo thì Nhật Dương đã nhanh hơn.

Anh cầm thìa múc một miếng, cẩn thận thổi qua cho bớt nóng rồi mới đưa đến gần miệng Khả Hân.

“Cơ thể em còn yếu, để anh giúp em ăn.”

Lời nói và ánh mắt chân thành của Nhật Dương làm Khả Hân không thể từ chối.

Cô đành gật đầu, mấp máy nói mấy chữ làm phiền anh.

Nhờ có sự giúp đỡ của Nhật Dương nên dù đắng miệng đến nỗi chằng muốn ăn gì nhưng Khả Hân vẫn cố gắng ăn hết sạch bát cháo.

Uống thuốc xong, cô ngồi dựa vào thành giường nghỉ ngơi một lát.

Nhật Dương cũng đã thu dọn xong và trở lại.

Anh ngôi đối diện với cô, vẻ mặt có chút rối rắm như muốn nói lại thôi.

“Anh muốn hỏi tại sao em lại đi lang một mình trên đường với đống hành lý này đúng không? Khả Hân cảm thấy đã có chút sức lực nên bắt đầu vươn tay ra hiệu với Nhật Dương.

“Phải, Khả Hân, nói cho anh nghe có đúng là em và Đình Phong đã…”

“Đúng vậy, chúng em đã ly hôn.

Hiện tại và tương lai đều không có bất kỳ liên hê nào nữa.”

- -----oOo------