Cô Vợ Hoàn Hảo

Chương 138




Khả Hân cảm thấy như có ai đang vỗ nhẹ khuôn mặt mình.

Mặc dù cô rất muốn mở mắt ra nhưng toàn thân lại vô lực.

Thân thể lắc lư khiến Khả Hân vừa đau vừa mệt, cô phải vận dụng mọi tế bào não mới có thể tỉnh dậy.

“Tỉnh rồi à2“ Một giọng nói thiếu nữ có vẻ ngang tàng vang lên phía đỉnh đầu khiến Khả Hân đột nhiên dừng lại động tác.

Khi ánh mắt đã dần quen với ánh đèn vàng mở ảo, Khả Hân nhận ra cô gái ngồi trước mặt mình không ai khác chính là Cát Tiên.

Cố gắng lấy lại sự tỉnh táo, cô chống tay ngồi dậy.

Cát Tiên cũng nhanh chóng đỡ lấy Khả Hân.

Do đầu óc vẫn hơi còn choáng váng, nên phải mất một lúc Khả Hân mới biết được tình cảnh của bản thân mình.

Cô và Cát Tiên đang ở trong một không gian kín mít.

Có lẽ đây là khoang đựng hàng của một chiếc xe tải chở hàng hóa.

Bên trong chẳng có.

bất kỳ đồ vật gì ngoại trừ một chiếc đèn đang tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo.

¬ Thỉnh thoảng, chiếc xe đi vào ổ gà gây tình trang rung lắc dữ dội khiến Khả Hân chóng mặt.

Nuốt nước miếng để ngăn cơn ghê tởm ở cổ họng, cô định vươn tay ra hiệu hỏi Cát Tiên vài thông tin thì cô bé đã lên tiếng trước.

“Chúng ta đúng là có duyên, lần trước thì bị bắt chung ở đồn công an, lần này thì rơi vào tay bọn buôn người.”

Giọng nói mang vẻ chế nhạo nhưng không hề có ác ý của Cát Tiên làm Khả Hân ngẩn người.

Vội vàng tiêu hóa thông tin mà mình vừa nghe được, Khả Hân phát hiện ra một sự thật kinh hoàng.

Cô bị bà già mà mình tốt bụng đưa về nhà hãm hại.

Nhất định là trong chén nước bà ta mời cô có bỏ thêm thuốc mê.

Thảo nào đến bây giờ đầu cô vẫn còn lơ lửng như vậy.

Vẻ mặt khiếp sợ lẫn thất vọng của Khả Hân rơi vào trong mắt Cát Tiên, cô có chút thương hại người con gái xinh đẹp dịu dàng này nên quan tâm hỏi han: “Nói tôi nghe xem vì sao chị bị bắt đi vậy?”

khả Hân mím môi, kiểm chế không rơi nước tất Chuyện đã đến nước này, thay vì oán trách sự ngu ngốc cả tìn của bản thân thì cô cần phải hết sức bình tĩnh, như vậy mới có thể tìm ra con đường thoát thân được.

Nghĩ vậy, Khả Hân bèn bắt đầu kể cho Cát Tiên nghe lý do mà mình bị lọt vào tay bọn buôn người.

Nghe xong, Cát Tiên nhăn nhó, bộ dạng hận không thể chỉ vào trán Khả Hân mà mắng chửi.

“Trời ạ, sao chị dễ bị lừa thế.

Tivi, báo đài suốt ngày ra rả cảnh báo mấy vụ lừa lọc bằng cách nhờ chỉ đường này rồi, thế mà chị vẫn ngây.

hãm hại.

Nhất định là trong chén nước bà ta mời cô có bỏ thêm thuốc mê.

Thảo nào đến bây giờ.

đầu cô vẫn còn lơ lửng như vậy.

Vẻ mặt khiếp sợ lẫn thất vọng của Khả Hân rơi vào trong mắt Cát Tiên, cô có chút thương hại người con gái xinh đẹp dịu dàng này nên quan tâm hỏi han: “Nói tôi nghe xem vì sao chị bị bắt đi vậy?”

khả Hân mím môi, kiểm chế không rơi nước mắt Chuyện đã đến nước này, thay vì oán trách sự ngu ngốc cả tin của bản thân thì cô cần phải hết sức bình tĩnh, như vậy mới có thể tìm ra con đường thoát thân được.

Nghĩ vậy, Khả Hân bèn bắt đầu kể cho Cát Tiên nghe lý do mà mình bị lọt vào tay bọn buôn người.

Nghe xong, Cát Tiên nhăn nhó, bộ dạng hận không thể chỉ vào trán Khả Hân mà mắng chửi.

“Trời ạ, sao chị dễ bị lừa thế.

Tivi, báo đài suốt ngày ra rả cảnh báo mấy vụ lừa lọc bằng cách nhờ chỉ đường này rồi, thế mà chị vẫn ngây stress sau thời gian bị bắt đi cải tạo, không ngờ gặp phải một tên đàn ông có vẻ giàu có chịu chơi lần la tới làm quen.

Thực ra nếu là bình thường cô sẽ không ngại ngần mà bẫy thằng cha này, nhưng hôm đó tâm trạng khó chịu nên buông lời từ chối.

Xui xẻo thế nào mà khi đứng dậy muốn ra về thì bị tên đó kéo lấy tay nên mất đà ngã vào lòng hắn; đúng lúc ấy con bổ của hắn xuất hiện.

Cô ta nổi điên định xông vào hành hung cô thì bị người tình ngăn lại.

Cô cũng không thèm chấp vặt nên bỏ đi.

Chẳng ngờ, sáng nay nhận được cuộc gọi từ má mì báo là có khách chịu chi gần chục củ để đi tàu nhanh.

Vì cần tiền nên cô nhanh chóng đồng ý.

Vừa tới nơi, cô bị túm lấy bỏ vào bao khiêng.

đi, sau đó bị ném lên xe.

Bên ngoài vẫn còn nghe rõ mồn một giọng nói của đứa con gái ở bar hôm trước.

“Bán nó đi xa một chút, tốt nhất là ra nước ngoài.

Hừ, dám cả gan quyến rũ bồ chị, chị tha không móc mắt ra là may;”

“Vâng, em nhớ rồi.

Con nhỏ này đúng là ngu xuẩn, đụng ngay đến anh giai của giới xã hội đen.

Chị cứ yên tâm, em cam đoan từ nay về sau chị sẽ không còn trông thấy nó nữa.”

Nhớ đến giọng cười ngọt nhớt của cô ta, Cát Tiên vẫn còn cáu kinh.

Uổng công cô tự nhận là tung hoành ngang dọc ở cái đất này mà không bị /bắt thóp, chỉ vì một phút chủ quan nên đành lãnh hậu quả.

Thật sự quá là đen đủi mà.

Bộ dạng lúc tức giận của Cát Tiên thật sự rất đáng yêu làm Khả Hân bật cười.

Cũng bị lừa như cô mà còn mạnh miệng, quả nhiên vẫn là trẻ con.

Đang muốn mở miệng trêu chọc thì bỗng Khả Hân thấy lợm họng nên che miệng nôn khan.

Cũng may trong túi áo cô vẫn còn một ít trái mơ lúc sáng chị An mua nên cô vội lấy ra bỏ vào miệng.

Ngay lập tức, cơn buồn nôn ngừng lại, Khả nghiêm túc kỳ lạ.

Cô cau mày suy nghĩ điều gì đó rồi khe khế nói: “Nhớ lời tôi dặn, tuyệt đối không được phép nói mình có thai.

Nghe giang hồ đồn, bọn buôn người rất ky bắt phụ nữ có thai bởi vì cho rằng điều đó khiến chúng gặp xui xẻo.

Không ai biết được bọn chúng sẽ đối xử với chị và đứa bé thế nào, do vậy, cứ giữ mồm giữ miệng thì hơn.”

Thân hình Khả Hân run lẩy bẩy, khuôn mặt cô lập tức tái xám.

Nỗi sợ hãi lại một lần nữa dâng lên trong lòng cô.

Biết lời nói của mình làm Khả Hân sợ, Cát Tiên có chút tự trách, nhưng cô không hối hận vì cô cần cảnh báo mọi tình huống xấu nhất có thể xây ra cho Khả Hân.

Xem ra, cô phải tính toán kế sách giúp hai người họ chuồn khỏi tay bọn buôn người này càng sớm càng tốt.

Vài giờ đồng hồ đã trôi qua, chiếc xe vẫn không có dấu hiệu muốn ngừng lại.

Vì thế, Khả Hân và Cát Tiên đều không thể đoán được bản thân đang ở nơi nào.

“Úc… ục”

Giữa lúc căng thẳng, bụng Khả Hân sôi lên vì cơn đỏi cồn cào.

Phụ nữ có thai rất dễ bị đói, bởi vậy Cát Tiên quyết định phải làm gì đó để liên lạc với bọn buôn người.

“Thùng… thùng… thùng.”

Tiếng đập vào thùng xe mỗi lúc một vang to khiến hai kẻ buôn người cũng cảm nhận được. 

Xe đang đi vào con đường rừng vắng vẻ không sơ ai phát hiện nhưng chúng vẫn cẩn thận dừng lại để kiểm tra.

Thùng xe đột ngột mở ra, Khả Hân và Cát Tiên nhận ra trời đã sẩm tối.

Một tên buôn người với dáng vẻ nhỏ thó nhảy vào trong.

“Làm ồn cái gì? Ngoan ngoãn im lặng bọn tao còn tha, nếu không đừng trách bọn tao độc ác.”

Hắn vừa nói, vừa liếc hai cô gái với vẻ dâm đãng, nhất là khi nhìn Khả Hân, thiếu chút nữa nước miếng chảy ròng ròng.

Cát Tiên thấy vậy bèn nhích về phía trước, che khuất tầm nhìn của tên nhỏ con này, cốt để bảo vệ Khả Hân khỏi ánh mắt dâm loạn của hắn.

Cô hất hàm nói một cách kiêu ngạo: “Nếu các anh muốn bán hai bộ thây khô thì cứ bỏ đói chúng tôi.

Cả ngày không cho chúng tôi ăn gì, bố ai mà chịu được.”

Tên nhỏ con ngẫm nghĩ lời Cát Tiên nói, sau đó lại trở ra xe khóa cửa lại.

Một lát sau, hắn ném bịch bánh my cùng chai nước và nói: “Ăn đi.”

“Để bọn tôi ra ngoài ăn, trong này vừa bẩn vừa hôi như xe chở lợn, không ăn nổi”

Cát Tiên lại tiếp tục cò kè mặc cả.

Cô cần phải tìm hiểu địa hình nơi này thì mới có kế hoạch chạy trốn được.

Đáng tiếc, tên nhỏ con lắc đầu từ chối, còn quắc mắt đe dọa.

Cát Tiên giả bộ tức tối tranh cãi với hắn.

Vì quá ầm ï nên tên còn lại từ ghế lái bước xuống, quát lên: “Cãi nhau cái gì? Muốn xuống thì tao cho xuống.

Nhưng dám kêu la hay chạy trốn thì tao đánh gãy chân, nghe rõ chưa?”

Mục đích đã đạt được, Cát Tiên vui sướng gật đầu, vội vàng kéo Khả Hân ra khỏi xe.

Hiện tại, cả hai mới phát hiện chiếc xe này đang đỗ ở một khu vực rất hẻo lánh.

Có vẻ như bọn buôn người muốn men theo đường rừng để đi cho đỡ lộ Tuy nhiên, đây có thể là lợi thế giúp Khả Hân và Cát tiên thuận lợi trốn chạy.

Bởi vậy, cả hai rất cấn thận quan sát không gian xung quanh, âm thầm suy tính moi kế sách.

- -----oOo------