Cô Vợ Hoàn Hảo

Chương 159




Bà Kim Nhã ngồi ở phòng khách nhâm nhi tách trà nóng hổi.

Ngay từ hồi còn trẻ, bà đã có thói quen uống trà, nhất là vào những lúc cảm thấy căng thẳng.

Tình trạng của Hoàng Ly đã khá hơn nên bà quyết định trở về nhà một chuyến để giải quyết những tàn dư còn sót lại của buổi lễ đính hồn.

Nghĩ đến sự việc xảy ra ngày hôm nay, đôi tất cả Kim Nhã nhíu lại, khóe miệng mím chặt, bộ đặng phiền muộn rầu rĩ.

Buổi lễ buổi đính hôn mà bà dày công chuẩn bị cho Đình Phong và Hoàng Ly bị phá hỏng, đứa cháu nội bà luôn mong ngóng cũng mất.

Hai điều này khiến bà đau lòng vô cùng.

Nhưng nghĩ đến một khía cạnh khác, sự việc này lại mang tới nhiều lợi ích hơn bà tưởng.

Danh dự của Nhật Dương và Khả Hân bị hủy hoại triệt để, nghiệt chủng trong bụng Khả Hân cũng từ đó mà biến mất.

Bà cũng không tin sau chuyện này, Khả Hân còn có thể tới dây dưa với con trai bà được nữa.

Thêm vào đó, để xem mấy lão già cổ đông bị Nhật Dương mua chuộc còn dám công khai ủng.

hộ hắn nữa không, khi hắn bị phanh phui ra chuyện dan díu với vợ cũ của anh trai ruột.

Một kẻ có đạo đức suy đổi như vậy thì đâu còn tư cách tranh giành chiếc ghế tổng giám đốc tập đoàn Kings với Đình Phong.

Nghĩ vậy, tâm trạng bà Kim Nhã nhẹ nhàng hơn, gương mặt cũng lấy lại vẻ tươi tắn như ngày thường.

Vừa đặt tách trà xuống bàn, bà Kim Nhã bỗng giật mình khi nghe thấy tiếng bước chân dồn dập của một nhóm người.

Ngay khi ngẩng đầu lên, bà đã thấy một cảnh tượng làm cho bà hãi hùng khiếp vía.

“Bộp”

Một người đàn ông máu me đầy mình bị ném thẳng xuống sàn nhà trước mặt bà.

Hai tay hẳn.

bưng lấy mặt, rên rỉ kêu đau đớn.

“Đình Phong, con làm trò gì vậy?”

Bà Kim Nhã lập tức lấy lại bình tĩnh sau giây phút hoảng hồn.

Thấy Đình Phong không kiêng nể dắt một đám người xăm trổ dữ tợn, còn tha lôi từ đâu một kẻ bị thương tới đây, bà giận tím mặt quát lên.

Đình Phong chưa vội lên tiếng mà nhìn chằm chằm mẹ mình, hơi thở phát ra từ người anh lạnh lùng đến nỗi khiến bà Kim Nhã chợt sửng sốt.

Dẫn xuống linh cảm bất an trong lòng, bà cau mày hỏi anh: Tại sao con dám đưa mấy người này tới đây, mau đi ra ngoài.

Chỗ này không dành cho những kẻ đầu đường xó chợ.”

Thấy Đình Phong vẫn im lặng không nói gì, bà Kim Nhã chuyển hướng về người đàn ông đứng bên cạnh anh.

“Phan Thành, cậu nói cho tôi nghe rốt cuộc đây là ai?“ Dứt lời, bà ném cho Phan Thành một ánh mắt sắc như dao, tiết lộ cảm xúc rất không hài lòng và yêu cầu một lời giải thích.

Phan Thanh liếc nhìn Đình Phong, thấy anh vẫn giữ nguyên gương mặt lạnh lẽo, mở miệng định nói thì đột nhiên trông thấy Đình Phong giơ tay ngăn cản.

“Mẹ không nhận ra người quen cũ sao?“ Đến lúc này Đình Phong mới chậm rãi lên tiếng.

Giọng nói của anh rất kỳ lạ, giống như đang cố gắng kiểm chế cơn thịnh nộ lẫn bi thương.

có trời mới biết khi nghe thấy cái tên trong miệng Quốc Bảo, Đình Phong đã bàng hoàng ra Sao.

Anh không thể tin được kẻ chủ mưu đứng sau tất cả mọi chuyện ngày hôm nay lại chính là người mẹ mà anh cực kỳ yêu kính.

Vì thế, Đình Phong tiếp tục tra khảo Quốc Bảo bằng những thủ đoạn tàn bạo để mong lời phủ nhận từ hẳn, rằng hắn chỉ đổ oan cho mẹ anh và đó không phải sự thật.

Đáng tiếc, dù bị đánh đập đau đớn thế nào, Quốc Bảo cũng chỉ đích danh bà Kim Nhã.

Thậm chí, hắn còn khẳng khăng muốn tới gặp bà để đối chất.

Do vậy, Đình Phong quyết định mang Quốc Bảo tới gặp bà Kim Nhã, anh muốn làm rõ toàn bộ chân tướng.

Bà Kim Nhã tỏ ra ngạc nhiên khi nghe Đình Phong hỏi.

Bà bèn cúi xuống quan sát thật kỹ người đàn ông gớm ghiếc đang nằm co ro dưới sàn.

Vừa lúc, hắn ngẩng đầu lên nhìn bà, lập tức gào Khóc một cách thê thảm “Bà chủ Nhã, cứu tôi, cậu Phong muốn giết tôi.”

“Cậu là… Quốc Bảo, anh trai của cái Hân.

Tại sao cậu lại thành ra nông nỗi này?”

Bà Kim Nhã trợn mắt lên tiếng, bước lùi về sau, biểu hiện khinh bi lẫn ghét bỏ.

Có thể nói, ngoài Khả Hân, người mà bà vô cùng căm ghét chính là người đàn ông này.

“Tôi không cần tiền nữa, bà làm ơn bảo cậu Phong tha cho tôi.

Tôi hối hận rồi, đáng lẽ tôi không nên nghe lời bà làm hại đến Khả Hân.”

Quốc Bảo khóc như mưa.

Gương mặt sưng phù cùng những vết máu khô biến dạng làm hắn người chẳng ra người, quỷ chẳng ra quỷ.

Hắn quỳ bò dưới sàn, không ngừng cầu xin bà Kim Nhã.

“Cậu đang nói gì tôi không hiểu?”

“Bà lừa tôi, chính bà đã bảo sau khi làm xong mọi chuyện thì tôi sẽ được an toàn và nhận được một khoản thù lao lớn.

Vì thế, tôi mới vứt lương tâm để thay bà hãm hại Khả Hân.

Tôi là thằng khốn nạn.”

Bà Kim Nhã rất thông minh, chỉ qua mấy câu nói trách móc của Quốc Bảo, bà đã mau chóng đoán ra chân tướng.

Chính vì vậy, bà giận dữ đứng dậy, cầm tách trà ném thằng vào người Quốc Bảo.

Trà còn hơi nóng nên khiến hắn tức khắc rú lên.

“Cậu đừng ngậm máu phun người.

Tôi chưa bao giờ có liên hệ với cậu chứ đừng nói sai cậu làm hại ai.

Cậu dám vu khống tôi, có tin tôi gọi cảnh sát bắt cậu không?”

“Bà gọi đi, rồi tôi sẽ nói cho tất cả mọi người biết sự thật là bà chủ của tập đoàn Kings vì muốn xử lý con riêng của chồng và đứa con dâu trước đây nên thuê người hãm hại họ.”

“Cậu câm miệng, là ai sai cậu bịa đặt những lời dối trá này để vu oan cho tôi? Là Khả Hân đúng hay không? “ “Anh em cậu bày trò để phá hỏng buổi lễ đính hôn của Đình Phong, còn hại Hoàng Ly mất đứa con trong bụng.

Trời ơi, âm mưu thật thâm độc? Bà Kim Nhã rít lên, chỉ thẳng vào mặt Quốc Bảo, vẻ mặt bà tràn ngập nỗi ghê sợ và oán hận.

Sau đó, bà quay sang phía Đình Phong, trầm giọng nói: “Phong, mau tống cổ hắn lên đồn công an cho mẹ.

Mẹ không muốn nhìn thấy cái bản mặt kinh tờm của hắn nữa.“ Tuy nhiên, Đình Phong không hề có hành động gì mà chỉ nói một cách lạnh nhạt: “Mẹ để hắn nói hết ra xem.

Con cần phải dậy hắn biết sự thật, ai là người đứng sau hãm hại Khả Hân.

Mẹ cũng muốn biết phải không?”

Đọc được trong mắt Đình Phong sự nghỉ ngờ, bà Kim Nhã cảm thấy như bị sét đánh.

Bà ngây người mất vài giây, bất chợt nhìn thẳng vào anh và hỏi: “Con hoài nghỉ mẹ là người sai khiến cậu ta?”

Vẻ mặt bị tổn thương cùng không thể tin được của bà Kim Nhã khiến trong lòng Đình Phong dâng lên một trận đau xót.

Anh quay đầu đi, phun ra vài chữ đơn giản: “Con chỉ muốn biết sự thật.’ “Sự thật là mẹ hoàn toàn vô can trong chuyện này.

Chính hai anh em hắn mới là những kẻ tự biên tự diễn.”

“Phong, tại sao con lại có thể tin lời nói một phía của hắn chứ.

Con quên trước đây hắn đã làm gì à?”

Quốc Bảo trừng mắt nhìn bà Kim Nhã, nhổ một bãi nước miếng xuống sàn nhà sạch bóng và gầm lên: “Mẹ kiếp, bà thấy mọi chuyện bại lộ nên bây giờ muốn đổ hết tội lên đầu thằng này à, còn lâu nhé.

Một khi thằng này đã rơi vào bước đường cùng thì cũng không ngại lôi thêm kẻ khác đồng hành đâu.”

“Vài ngày trước, bà sai người liên lạc với tôi, nóirằng chỉ cần nghĩ cách lừa Khả Hân đến Khách sạn Bemila và cho uống thuốc kích dục, sau đó để con bé phát sinh quan hệ với Nhật Dương là tôi có thể nhận được một khoản tiền lớn”

“Bà còn bảo rằng đứa con trong bụng Khả Hân không phải của cậu Phong mà là nghiệt chủng của Nhật Dương nên tốt nhất đánh rớt nó bằng cách hạ thuốc thật mạnh.“ “Tôi cần tiền nên mới cắn răng nghe lời dụ dỗ của bà.

Nhưng dù sao cũng là anh trai nó, nên tôi chỉ cho nó uống loại thuốc có dược tính ôn hòa hơn, ít nhất không gây tổn thương đến cái thai trong bụng.”

Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn Đình Phong, khẳng định chắc như đinh đóng cột.

“Cậu Phong, nếu cậu không tin, hãy gọi lái xe riêng của mẹ cậu vào đây đối chất, chính người đó đã đưa bà ta đến gặp tôi vào mấy ngày trước.”

Bà Kim Nhã kinh ngạc vì lời nói nghiêm túc của Quốc Bảo.

Không biết vì sao, bà có cảm giác bất an vô cùng, nhưng đã đến nước này, bà chẳng thể từ chối yêu cầu của hắn.

Chỉ mong, người tài xế trung thành của bà sẽ đứng ra giúp bà minh oan.

Tuy nhiên, mọi hy vọng của bà Kim Nhã bị dập tắt ngay khi người tài xế mở miệng thừa nhận rằng mình có đưa bà Kim Nhã đến gặp Quốc Bảo, nhưng không biết hai người đã trao đổi những gì.

“Anh nói láo, anh Tuân, tôi không ngờ anh lại cấu kết với người ngoài để tìm cách hãm hại tôi.

Hắn đã cho anh những gì để anh vứt bỏ lương tâm làm chuyện vô đạo đức này.”

Bà Kim Nhã tức muốn hộc máu khi nghe lời trần thuật của tài xế riêng.

Bà hận không thể xông lên tát cho hắn vài cái.

“Bà chủ, tôi chỉ nói ra sự thật.

Bốn ngày.

trước, bà kêu tôi đưa đến một quán cafe tương đối hẻo lánh để gặp ai đó.

Tôi nhận ra người này, chính là gã.”

Người tài xế vội vàng chỉ vào Quốc Bảo, bộ dạng thành thật xen chút sợ hãi nhưng đủ để chứng minh lời nói của hẳn rất chân thật Đến lúc này, Đình Phong không cần phải nghe thêm bất kỳ điều gì nữa.

Anh vẫy tay để.

Phan Thành và mấy người kia mang Quốc Bảo và người tài xế ra ngoài, để anh và bà Kim Nhã có thể nói chuyên riêng.

- -----oOo------