Cô Vợ Hoàn Hảo

Chương 164




Sau khi từ công ty trở về, Đình Phong trầm mặc bước nhanh lên tầng.

Đứng trước cửa phòng ngủ của con trai, anh vươn tay gõ ba tiếng: “Cốc, cốc, cốc”

“Cửa không khóa, mời vào ạ.’ Nghe thấy giọng nói non nớt của bé Bỉn vang lên, Đình Phong mở cửa bước vào.

“Con đang làm gì vậy?”

Anh lên tiếng hỏi vì vừa phát hiện bé Bin lúi húi dấu đi thứ gì đó trong tủ.

Chậm lãi bước lại gần chỗ cậu, anh kéo ghế ngồi xuống, chờ đợi câu trả lời.

“Không có gì thưa ba, con chỉ nghịch chút thôi.

Bé Bin lắc đầu, bộ dạng không muốn đề cập đến chủ để này khiến Đình Phong cũng không.

truy hỏi nữa.

Nghĩ đến cuộc gọi lúc chiều mình nhận được từ giáo viên của bé Bin, Đình Phong nghiêm mặt nói với cậu.

“Nói ba nghe coi hôm nay ở trường đã xảy ra chuyện gì?”

Thân hình bé Bin có chút cứng đờ, sau đó cậu mím môi lắc đầu: “Không có chuyện gì ạ.“ “Thật sao?”

“Vâng.

“Nhưng mà ba lại nghe cô giáo của con phản ánh là hôm nay con đã ra tay đánh bạn cùng lớp, con không có gì để giải thích cho ba nghe sao?”

Lúc này, bé Bin biết là chẳng thể dấu diểm ba mình được nữa, cậu cúi đầu im lặng.

Thái độ lầm lì của bé Bin khiến Đình Phong rất không vui.

Anh lập tức lạnh lùng nói: “Thế nào? Đánh bạn nhưng không dám nhận? Rốt cuộc vì chuyện gì mà con lại làm thế?”

Bé Bin vẫn tiếp tục cúi đầu, nhất quyết không chịu mở miệng làm Đình Phong dần dần mất kiên nhẫn, hơi thở phát ra từ anh càng lúc càng lạnh hơn.

“Hoàng Đình Vũ, ngầng đầu lên nói chuyện đàng hoàng với ba.”

Trong giọng nói của Đình Phong có một sự áp đặt khiến bé Bin bất đắc dĩ phải ngẩng đầu nhìn anh.

Một lúc sau cậu mới chậm rãi nói: “Vì bạn ấy nói những điều rất đáng ghét.”

“Nói gì?”

“Bin, con có nghe thấy ba hỏi không?”

“Bạn ấy nói xấu mẹ xinh đẹp”

Bé Bin nghẹn ngào nói.

Đôi mắt cậu bất chợt đỏ hoe, những giọt nước mắt long lanh trong suốt chỉ chực rơi xuống nhưng bị cậu cố gắng kiểm chế lại.

“Bạn ấy bảo mẹ xinh đẹp là người phụ nữ xấu xa, độc ác, không những bày kế hại người mà còn bỏ ba con mình đi theo người khác.”

“Con tức quá mắng bạn lại bạn nhưng bạn ấy vẫn tiếp tục nói mấy lời đó.

Bởi vậy con mới đánh bạn.

Ba, con không sai.”

Nói đến đây, bé Bin nhìn thằng vào mắt Đình Phong, bộ dạng đáng thương nhưng vẫn toát lên vẻ quật cường, cực kỳ giống một người Năm nay bé Bìn đã tám tuổi, hoàn toàn nhận thức được nhiều điều, không còn là cậu bé bốn tuổi chỉ biết nghịch mấy món đồ chơi nữa.

Mặc dù anh nghiêm cấm tất cả mọi người nói với cậu sự thật về Khả Hân, nhưng có vẻ cậu vẫn phải đối mặt với những lời nói độc địa từ kẻ khác.

Ngôi trường mà bé Bin đang theo học là trường quốc tế nổi tiếng của thành phố, những đứa trẻ vào học ở đây hầu hết xuất thân từ những gia đình có điều kiện.

Anh đoán, cậu bé trêu chọc con trai mình cũng là bị người lớn xúi giục nên mới nói ra được những điều này, rất có thể đó là đối thủ trên thương trường của anh hoặc đơn giản là người năm xưa theo dõi vụ việc của Khả Hân.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Đình Phong chợt lóe lên một tia nguy hiểm.

Nếu để anh phát hiện ra có kẻ nào muốn mượn chuyện của Khả Hân để đả kích bé Bin, anh tuyệt đối sẽ không tha cho kẻ đó.

Ngắm nhìn gương mặt con trai, trong lòng Đình Phong dâng lên từng trận nhói đau.

Mọi người thường bảo hai cha con anh giống nhau như lột.

Tuy nhiên, anh lại cảm thấy cậu càng lớn càng giống mẹ, nhất là nụ cười với hai chiếc má lúm đồng tiền.

Đáng tiếc, kể từ sau khi Khả Hân mất tích, bé Bin cũng dần dần mất đi nụ cười hồn nhiên ngây thơ.

Đình Phong còn nhớ như in những đêm dài cậu khóc lóc gọi mẹ, ôm lấy chân anh thút thít hỏi: “Ba ơi, có phải do Bin không ngoan nên mẹ xinh đẹp mới bỏ đi không? Bin hứa từ nay về sau sẽ nghe lời ba mẹ, ba mau đón mẹ xinh đẹp về Thậm chí cả trong giấc mơ, bé Bin cũng chảy nước mắt, lầm bẩm gọi ba tiếng “mẹ xinh đẹp”

Mỗi lần như vậy, trái tìm Đình Phong đều đau đớn giống như có người bóp nghẹt.

Anh dỗ dành con trai, đồng thời cũng an ủi mình, Khả Hân chỉ là mất tích chứ không phải đã chết.

Thực ra, sau khi Khả Hân nhảy cầu tự tử, Đình Phong cùng Thanh Sơn đã huy động tất cả nguồn lực để tìm kiếm cô.

Đáng tiếc ngay cả xác cũng không tìm thấy được Khả Hân không biết bơi, vừa sảy thai nên cơ thể cực kỳ yếu, nhảy xuống dưới đó thì đa phần lành ít dữ nhiều.

Những người tham gia vào cuộc tìm kiếm cho rằng dòng nước xiết đã cuốn Khả Hân trôi ra biển, do đó khuyên anh nên từ bỏ việc tiếp tục tìm cô.

Nhưng Đình Phong lại chẳng thể chấp nhận sự thật này.

Anh vẫn nuôi hi vọng, biết đâu cô đã được ai đó cứu lên, chỉ là nhất thời giận dỗi nên mới trốn tới một nơi nào đó, một mình liếm láp vết thương lòng.

Chỉ cần anh kiên nhấn chờ đợi, rồi có một ngày cô sẽ xuất hiện và tha thứ cho anh Một năm, hai năm, ba năm rồi bốn năm.

Thời gian bắt đầu chứng minh rằng, Khả Hân đã thực sự rời xa cha con anh, vĩnh viễn không thể quay lại được nữa Đình Phong sống trong nỗi đau khổ, dẫn vặt nhưng vẫn quyết định che dấu bé Bin.

Anh chỉ nói với con trai rằng, vì gây anh ra lỗi lầm nên làm Khả Hân tức giận và bỏ đi “Bin, lại gần đây với ba.“ Đình Phong vẫy tay gọi bé Bin, đợi cậu tới gần, anh nhẹ nhàng đem cậu ôm vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng và an ủi: “Trong mắt Bin, mẹ xinh đẹp có phải người xấu không?”

“Không ạ, mẹ xinh đẹp là người tốt nhất trên đời.”

“Vậy thì đúng rồi, nếu Bin biết mẹ là tốt nhất thì cần gì phải quan tâm đến những lời nói vô căn cứ của người khác.”

“Nhưng bạn nói rất khó nghe.“ “Ba biết lời bạn đó nói làm con tức giận, nhưng con có thể chọn cách xử lý khác thay vì đánh bạn như vậy.

Kẻ mạnh không chỉ biết dùng nắm đẩm mà còn phải biết dùng cái đầu.”

“Con làm thể chỉ khiến bạn đó nghĩ rằng lời nói của mình là sự thật, càng làm bạn có cơ hội đả kích con về sau, hiểu không?”

“Vậy phải xử lý thế nào ạ?”

Trong lồng ngực ấm áp của Đình Phong, Bé Bin rầu rĩ thắc mắc: “phớt lờ, hay nói cách khác là khinh thường mấy lời nói đó.

Con không thèm phản ứng thì bạn tự khắc chán nản ngừng lại việc trêu chọc thôi”

“Ngoài ra, con có thể tìm cách đánh bại bạn đó trên mọi phương diện ở trường như học tập, thể thao…”

“Hừ, con hiểu rồi, chẳng qua là bạn ấy ganh ty vì con đẹp trai, học giỏi hơn mà thôi.”

Bé Bin chui ra khỏi lòng Đình Phong, gạt nước mắt và hắt cằm kiêu ngạo nói: “Đúng vậy, tất cả các bạn nữ trong lớp đều chỉ thích chơi với con.

Ba không thấy trong cặp của con lúc nào cũng có bánh kẹo và sữa à? Là mấy bạn nữ tặng cho con đấy”

Thấy bé Bin đã vui vẻ hơn, Đình Phong cũng an tâm phần nào.

Anh giả bộ nghiêm mặt nhắc nhở cậu phải khiêm tốn lại, nếu không sau này lớn lên sẽ trở thành một kẻ ngạo mạn.

“Con có thể kiêu ngạo hơn ba sao?”

Bé Bin liếc xéo Đình Phong, nói một câu đậm mùi chế nhạo làm Đình Phong lập tức hóa đá.

Được rồi, anh thừa nhận cái tính tình này của bé Bin là bị ảnh hưởng bởi anh.

Sau này, trước mặt con trai anh sẽ cố gắng kiềm chế lại.

Hai cha con chơi đùa một lúc rồi tắm rửa sạch sẽ và xuống tầng ăn cơm.

Tuy nhiên, vừa đặt chân vào phòng ăn, Đình Phong đã phát hiện ngoài chị giúp việc đang lúi húi chuẩn bị đồ ăn thì còn một người cũng đang xắn tay áo vào bếp, “Anh Phong, Bin, mau tới đây ăn tối nào:”

Hoàng Ly tươi cười tháo tạp dề để gọn sang một bên, tự nhiên ngồi xuống ghế giống như cô mới là chủ nhân của ngôi nhà này.

Ngay khi trông thấy Hoàng Ly, bé Bin đã tỏ ra khó chịu.

Cậu cảm thấy rất chán ghét người phụ nữ này vì chiếm lấy vị trí mà mẹ xinh đẹp của cậu thường ngồi.

Đình Phong thở dài, cảm thấy vô cùng khó xử.

Bốn năm trước, lễ đính hôn chưa kịp hoàn thành nên tính ra anh và Hoàng Ly vẫn là những người tự do.

Sau đó, Khả Hân lại xảy ra chuyện nên anh không còn tâm trạng nào mà quan tâm đến Hoàng Ly nữa.

Nói cho cùng, việc anh đồng ý kết hôn với cõ là vì đổi lấy sự tự do và bình an cho Khả Hân, ngoài ra là chịu trách nhiệm với cái thai trong bụng cô.

Nhưng Khả Hân đã mất, cái thai cũng xảy ra chuyện, anh quyết định nói thằng với Hoàng Ly và hai bên gia đình là anh và cô không thể tiếp tục Lúc ấy, anh phải đối mặt với vô vàn chỉ trích, không những của ba mẹ mình, ba mẹ Hoàng Ly mà cả những người vốn ủng hộ cuộc hôn nhân này, Anh nghĩ cứ làm thế sẽ khiến Hoàng Ly tuyệt vọng và bỏ cuộc, nhưng không ngờ cô quyết tâm gạt hết mọi sự khuyên bảo răn dạy của cha mẹ, nói muốn chờ đợi một ngày anh hồi tâm chuyển ý.

Chỉ một chữ chờ, thấm thoắt đã bốn năm.

Dù cho Hoàng Ly vẫn xinh đẹp như ngày nào, nhưng không thể che dấu một sự thật, tuổi thanh xuân của cô đã trôi qua một cách lãng phí trên người anh.

Bốn năm qua, Hoàng Ly chưa bao giờ than.

thở một lời.

Cô thường xuyên tới đây để chăm chút cho cuộc sống của anh và bé Bin, mặc kệ anh lạnh lùng hay khó chịu.

Có lẽ, đã tới lúc anh nên cho cô một câu trả lời mà cô mong đợi, coi như đền đáp lại quãng thời gian cô hết lòng vì gia đình anh, dù rằng trong lòng anh chỉ yêu một người duy nhất, đó là Khả Hân.

- -----oOo------