Cô Vợ Hoàn Hảo

Chương 30




Buổi sáng tỉnh dậy Khả Hân đã không thấy Đình Phong bên cạnh, cô đoán anh đã đến công ty làm việc.

Hơi nhổm người dậy và cảm thấy thân thể nhức mỏi đến không nhấc nổi tay, Khả Hân thầm mắng một câu: Cẩm thú.

Quả thực không phải người mà Đêm qua cô bị Đình Phong lăn lộn hầu như suốt đêm.

Mỗi khi tưởng sắp kết thúc có thể nghỉ ngơi thì anh lại thấp giọng dụ dỗ và bắt đầu một vòng chỉnh chiến mới.

Đến bây giờ Khả Hân mới sâu sắc cảm nhận được câu: Tin lời đàn ông trên giường cũng giống như tin chuyện heo mẹ biết trèo lên cây, một lời cũng không đáng giá đồng nào.

Chỉ đến khi ngâm mình trong bồn tắm cô mới cảm thấy dễ dịu hơn.

Nhưng khi ngắm nhìn thân thể của mình trong gương, Khả Hân suýt nữa thì phải chửi thể.

Làn da vốn trắng mịn như sứ thì giờ đây tràn ngập những dấu hôn xanh xanh tím tím trông hết sức ghê người.

Thậm chí trên vai còn lưu lại một vòng dấu răng rõ ràng.

Khả Hân đỏ mặt nhớ tới đêm qua, khi cả hai đạt đến cao trào, cô kéo lấy Đình Phong mà cắn vào vai anh đến rớm máu.

Lúc nhả ra và nhìn thấy tác phẩm của mình, Khả Hân xấu hổ đến không dám nhìn chồng, cô vội vùi mặt xuống gối mặc kệ tiếng cười trầm thấp gợi cảm của Đình Phong.

Bống nhiên cô cũng thấy vai trái đau nhói, vội vàng ngẩng lên thì thấy Đình Phong đang liếm môi trông cực kỳ tà mị, anh thì thầm vào tai cô: “Mèo con cũng biết cắn người rồi cơ đấy, xem ra vừa rồi tôi còn chưa nỗ lực thỏa mãn em đúng không.”

Sau đó, Khả Hân khóc không ra nước mắt nhìn người đàn ông đang không ngừng đốt lửa trên người mình.

Lần sau đánh chết cô cũng không làm mấy trò kích thích đàn ông ở trên giường nữa.

Thật sự là vô cùng ngu xuẩn.

Tắm xong và cảm thấy thân thể thoải mái hơn, Khả Hân bước ra khỏi phòng và đột nhiên nghe thấy tiếng chị An đang nói chuyện với ai đó dưới tầng.

Một tháng trước Đình Phong quyết định thuê chị An làm giúp việc cả ngày để giúp Khả Hân bớt bận rộn hơn.

Chính vì vậy, chị sẽ đến làm việc vào mỗi buổi sáng và buổi tối trở về nhà mình.

Nghĩ đến điều này, Khả Hân lại cảm thấy lòng ngọt ngào như mật.

“Khách đến mà chủ vẫn ở trên tầng, đây là thói đãi khách của chủ nhân sao?”

Giọng nói chanh chua của một cô gái trẻ vang lên làm Khả Hân dừng bước chân.

Cô ngạc nhiên vì không biết tại sao Đào Ngọc Nhi lại đến nhà cô vào giờ này.

Đình Phong và cô đã quyết định cho bé Bin đi học ở trường mầm non gần nhà nên không cần Ngọc Nhi đến dạy kèm cho.

cậu nữa.

Mặc dù mẹ chồng cô phản đối việc này nhưng do Đình Phong kiên quyết cho bé Bin di học nên bà không tiện can thiệp nữa.

Tuy vậy, bà lại đổ lỗi lên đầu cô vì nghĩ rằng do cô ghen ghét Ngọc Nhi nên xúi giục Đình Phong làm vậy.

“Mời cô uống nước, sáng nay cậu Đình Phong có dặn tôi không được đánh thức cô Khả Hân dậy sớm nên cô chịu khó đợi một chút, tôi đoán cô ấy cũng đã tỉnh giấc rồi.”

Chị An vừa rót nước vừa cười nói với Ngọc Nhi, nói thật chị không có cảm tình với cô gái này lắm, cảm thấy kiểu tiểu thư nhà giàu đỏng đảnh khinh thường người khác của cô rất chướng mắt.

Tuy nhiên chỉ là phận giúp việc nên chị không dám nói.

Nghe chị An nói vậy, ánh mắt Ngọc Nhi tối lại, cô cắn chặt đôi môi đỏ mọng để ngăn cơn tức giận đang trào dâng trong lòng.

Cái gì mà không cho đánh thức Khả Hân dậy sớm, điều này không phải chứng tỏ đêm qua hai người làm chuyện gì tốt đẹp đến nỗi mệt mỏi không dậy nổi Sao.

Nghĩ đến chuyện hai người đó âu yếm thân mật với nhau là Ngọc Nhi lại cảm thấy khó thở vì tức, cô thầm mắng Khả Hân là đồ không biết xấu hổ mà quên luôn rằng họ vốn là vợ chồng và chuyện ân ái với nhau là quá đối bình thường.

Chính việc ghen ghét của cô mới là vô duyên và lố bịch.

Do vậy, khi thấy Khả Hân bước xuống cầu thang, nhìn gương mặt phảng phất nét mệt mỏi nhưng da thịt óng ánh trong suốt, đuôi mắt còn ẩn chút phong tình của người đàn bà được đàn ông làm cho dễ chịu, Ngọc Nhi ghen tị đến phát cuồng.

Cô hận không thể đứng lên cho Khả Hân một cái bạt tai giống như là Khả Hân chính là người cướp chồng mình.

“Chao ôi, có người mặt trời mọc đến mông rồi mới chịu tỉnh giấc đấy, khách đến nhà chắc phải đợi vài giờ đồng hồ mới được gặp mặt.”

Khả Hân mỉm cười ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Ngọc Nhi, hoàn toàn không để ý đến lời châm chọc của cô khiến Ngọc Nhi hừ mạnh.

Giả bộ thánh thiện cho ai xem chứ, không phải là loại đàn bà chỉ biết leo lên giường đàn ông thôi sao.

Thật ghê tờm.

“Cô chủ uống cốc nước chanh mật ong nhé, buổi sáng mệt mỏi mà làm một cốc là tỉnh táo lắm, lại còn có công dụng dưỡng da thon dáng nữa.“ Chị An lăng xăng chạy lại đặt một cốc nước chanh mật ong xuống trước mặt Khả Hân.

Cô nhìn chị tươi cười và gật đầu thay cho lời cảm ơn.

Ngọc Nhi nhìn cốc nước được pha cẩn thận của Khả Hân và cốc trà của mình, cô chán ghét lườm chị An.

Đúng là đồ nhà quê ánh mắt thiển cận, không biết nên nịnh bợ ai hơn sao, sau này: Đình Phong cưới cô về, việc đầu tiên mà cô làm sẽ là đuổi việc chị ta “Cô đến nhà tôi có việc gì? Tôi dậy sớm hay muộn có liên quan đến cô sao? Khách khứa cũng có từng kiểu.

Có kiểu tôi sẽ vô cùng hoan nghênh đón tiếp, còn có kiểu đến nhà nhưng bới móc đời tư chủ nhân thì xin lỗi cho tôi cười nhạt.”

“Chị nói ai bới móc đời tư nhà chị.”

Sẵn cơn tức, Ngọc Nhi lập tức bật dậy chỉ thằng vào mặt Khả Hân, chị ta dám… “Tôi không nói ai cả, chỉ lấy ví dụ thôi và tốt nhất cô vào nhà người khác thì không nên lấy tay chỉ vào mặt người ta, như thế là bất lịch sự.”

Khả Hân buồn cười nhìn gương mặt Ngọc Nhi hết đỏ lại trắng, đôi khi cô có cảm giác khá thú vị vì trêu chọc được cô ta.

“Chỉ…”

Ngọc Nhi trừng mắt nhìn Khả Hân khi đọc những dòng chữ liên tiếp xuất hiện trên điện thoại.

Cô hít một hơi sâu để lấy lại bình tính Tuyệt đối không thể để chị ta chọc giận.

Ngồi lại xuống ghế, ánh mắt Ngọc Nhi bỗng đảo qua chiếc túi xách hàng hiệu bên cạnh, cô bỗng nảy ra một ý, cầm chiếc túi lên hất hàm tự đắc.

“Biết đây là gì không? Túi xách Louis Vuitton Cluny BB Monogram phiên bản mới nhất, giá khoảng ba ngàn đô.

Tôi đoán chắc chị chưa bao.

giờ có cơ hội nhìn thấy nhỉ? Mở to mắt ra mà xem đi, đây chính là món quà anh Phong mua để cảm ơn tôi đã giúp anh ấy vụ hợp đồng với phía Tây Ban Nha, mà mới đây tôi cũng đã gửi thêm một bản kế hoạch có thể giúp công ty kiếm bộn tiền, Chị đoán xem, lúc đó anh Phong mua cho tôi thứ gì nữa đây? Trang sức, quần áo hay là…“ Ngọc Nhí lải nhải liệt kê một đống đồ có giá trị, càng nói cô càng phấn khích.

Nghĩ đến Khả Hân chắc chưa bao giờ được Đình Phong mua cho thứ gì đáng giá cô lại càng vui sướng, cảm thấy hả hê vô cùng.

Khả Hân chớp mắt nhìn Ngọc Nhi đang tưởng tượng ra gì đó rồi cười khúc khích.

Thỉnh thoảng lại liếc cô với ánh mắt thương hại và khinh bỉ.

Thật không hiểu nổi cô ta đang suy nghĩ gì Khả Hân lắc đầu thở dài và nhìn nhanh chiếc túi xách hàng hiệu mà Ngọc Nhi vừa khoe.

Liệu cô có nên nói rằng đây là một trong những chiếc túi xách Đình Phong mua tặng nhưng cô không thích nên anh tiện tay ném cho Ngọc Nhi nói là quà cảm ơn không? Nghĩ đi nghĩ lại, Khả Hân quyết định tốt nhất là không nên nói kẻo kích thích cô nàng kiêu ngạo này thì còn mệt đầu hơn.

Đột nhiên, mùi thuốc Bắc tỏa ra từ gian bếp khiến Ngọc Nhi nhíu mày nhìn Khả Hân, chẳng lẽ chị ta bị bệnh.

“Cô Hân, cô chuẩn bị ăn sáng sau đó uống thuốc bổ nhé.

Cậu Đình Phong đã nếu cô không chịu uống thì lần sau phạt uống gấp đôi.”

Chị An từ trong bếp nói vọng ra, chị cố ý lớn tiếng nhấn mạnh vào mấy chữ chuẩn bị ăn sáng cho Ngọc Nhi nghe để cô ta biết điều ra về nhanh một chút.

Mới sáng sớm đã đến nhà người khác rồi còn nói năng khó nghe, đã vậy mặt dày ngồi lỳ từ lúc đó đến giờ không để chủ nhân ăn uống gì.

Ngọc Nhi lại một lần nữa đen mặt, cô chợt nhớ ra lần trước tới văn phòng của Đình Phong, cô đứng ngoài nghe được cuộc nói chuyện của anh và trợ lý Phan Thành, anh đang muốn tìm một loại thuốc bổ quý hiếm gì đó giúp bồi bổ cơ thể phụ nữ.

Lúc đó cô đoán là anh mua cho mẹ mình.

Không ngờ hôm nay tới đây mới biết là mua cho Khả Hân uống.

Cảm giác ghen ghét dâng lên trong lòng Ngọc Nhi, cô liếc chiếc túi hàng hiệu bên cạnh, bỗng cảm thấy nó chả có chút giá trị nào so với thứ thuốc quý của Khả Hân.

Rốt cuộc túi xách có thể dễ dàng mua được trong khi thuốc quý thì tốn công hơn nhiều.

Điều này chứng tỏ Đình Phong bắt đầu quan tâm đến Khả Hân nhiều hơn là cô tưởng.

Không được, cô nhất định phải nhanh chóng khiến Đình Phong ly hôn và cưới mình, tránh đêm dài lắm mộng.

Ngọc Nhỉ lục lọi trong túi xách và lôi ra một chiếc thiệp đẹp đế đưa cho Khả Hân.

“Ba ngày nữa là sinh nhật mẹ tôi, đây là thiệp mời anh Phong và chị đến tham dự, hi vọng hôm đó sẽ được đón tiếp hai người.

Đặc biệt là Ánh mắt Ngọc Nhi quét qua người Khả Hân, cười lạnh: “Đặc biệt là chị nên cư xử cho đàng hoàng một tý, đừng để anh Phong và gia đình chồng chị mất mặt.”

Nói xong, cô ta ngúng nguầy bỏ đi, trước khi ra khỏi cửa còn không quên trào phúng: “Mà tôi cũng khuyên chị nên dạy bảo lại osin nhà mình, mắt mở to lên một chút xem ai có địa vị thế nào.

Đừng để người khác đánh giá cả chủ lẫn tớ đều có tầm mắt hạn hẹp như nhau.”

- -----oOo------