Cô Vợ Hoàn Hảo

Chương 68




Khả Hân đến văn phòng của Nhật Dương vào một buổi chiều tương đối mát mẻ.

Để thực hiện dự án từ thiện này, Nhật Dương và nhóm bạn quyết định thuê một văn phòng để làm việc Văn phòng này thực chất là một ngôi nhà năm tầng rộng rãi nằm trong một con phố nhỏ.

Ñ[ÕÏ)gây khá yên tĩnh, phù hợp với đặc thù công Việc ffghiên cứu của cả nhóm.

“Khả Hân, mau vào đây?”

Nhật Dương nhìn thấy Khả Hân ở cửa, ánh mắt sáng lên, vội vàng mời cô vào bên trong.

Đây là phòng làm việc riêng của Nhật Dương, nằm ở tầng năm.

Khả Hân đã có cơ hội tới thăm vài lần.

Mỗi lần, cô đều cảm thấy rất thích thú.

Trong phòng bày biện khá nhiều những chậu Khả Hân đến văn phòng của Nhật Dương vào một buổi chiều tương đối mát mẻ.

Để thực hiện dự án từ thiện này, Nhật Dương và nhóm bạn quyết định thuê một văn phòng để làm việc.

Văn phòng này thực chất là một ngôi nhà năm tầng rộng rãi nằm trong một con phố nhỏ.

ÑNGï’gây khá yên tĩnh, phù hợp với đặc thù công Việc ffghiên cứu của cả nhóm.

“Khả Hân, mau vào đây?“ Nhật Dương nhìn thấy Khả Hân ở cửa, ánh mắt sáng lên, vội vàng mời cô vào bên trong.

Đây là phòng làm việc riêng của Nhật Dương, nằm ở tầng năm.

Khả Hân đã có cơ hội tới thăm vài lần.

Mỗi lần, cô đều cảm thấy rất thích thú.

Trong phòng bày biện khá nhiều những chậu cây và bồn hoa nho nhỏ do Nhật Dương tự tay.

trồng và chăm sóc.

Nội thất trong phòng tuy đơn giản nhưng đầu là những đồ đắt tiền, được bài trí một cách thông minh giúp không gian trở nên hiện đại và sống động hơn nhiều.

“Em uống nước cam cho mát nhé.”

Nhật Dương mở tủ lấy một bình nước cam, rót vào chiếc ly xinh xinh cho Khả Hân.

Thực ra Khả Hân không biết rằng, từ khi phát hiện một vài sở thích nhỏ của cô, trong phòng anh lúc nào cũng có những thứ đấy.

Giống như anh muốn clitẩn bị sẵn để bất cứ khi nào cô đến cũng có {iiể dùng.

“Cám ơn anh.”

Đôi mắt Khả Hân sáng lên, cô mấp máy môi ba chữ đơn giản, đưa tay ra đón ly nước từ tay Nhật Dương.

Khi những ngón tay trắng muốt mềm mại của Khả Hân vô tình chạm vào tay Nhật Dương, anh cảm thấy thân thể run lên.

Dường như có một dòng điện vừa chạy qua người anh từ những.

ngón tay nhỏ nhắn ấy.

…: =i {Theo đuổi vợ câm} ‘Chướng B8…ủa Nhật Dương.

Khả Hân không nhận ra sự thái độ bất thường của Nhật Dương, cô tủm tỉm ngắm chiếc ly có in hình chibi xinh xắn, sau đó uống một ngụm.

Vị chua chua ngọt ngọt và mát lạnh khiến Khả Hân cười híp mắt vì sung sướng.

Biểu cảm đáng yêu của cô bị Nhật Dương thu hết vào mắt, anh cũng cười, trong lòng dâng lên niềm vui rạo rực.

“Đầu gối em thế nào rồi?”

Đợi Khả Hân uống xong, Nhật Dương bèn fẾT điều mà anh quan tâm suốt mấy ngày nay.

Từ ẨÄ@jm ở nhà Khả Hân về rồi đi uống rượu say khướt với Duy Anh, Nhật Dương không dám liên lạc với cô để hỏi thăm tình hình.

Một phần vì tâm trạng rối bời, một phần cũng vì anh muốn suy nghĩ nghiêm túc về tình cảm của anh với cô.

Suốt mấy ngày nay, bóng hình cô luôn xuất hiện trong tâm trí anh, khiến anh một lần nữa cảm nhận được nỗi tương tư dẫn vặt.

“Đỡ hơn rồi, đang lên da non nên ngứa lắm.”

T3 “=am† (Theo đuấi vợ câm} ` €hương 68,..ùa Nhật Dường l Khả Hân chớp đôi mắt to tròn, giơ tay làm _ vài ký hiệu diễn tả cho Nhật Dương hiểu.

“Vậy là tốt rồi.“ Nhật Dương gật đầu.

Anh thực sự rất muốn vén chiếc váy của Khả Hân lên để kiểm tra vết thương của cô nhưng anh biết hành động này là cực kỳ đường đột.

Lần trước sở dĩ Khả Hân đồng.

ý cho anh làm vậy bởi vì vết thương bị va đập.

chảy máu.

“Cái này cho em dùng, trị sẹo cực tốt.’ Nhật Dương vươn tay mở ngăn kéo để lấy ra [hột tuýp kem trị sẹo.

Thứ này là anh đặc biệt ÑHð người tìm, nghe nói chỉ cần bôi lên vết sẹo non là có thể khiến vết sẹo biến mất hoàn toàn.

Khả Hân quan sát tuýp kem Nhật Dương vừa đưa.

Cô chợt nhận ra nó rất giống với tuyp kem chị An mua cho mình, nhưng nghĩ đây là tấm lòng của Nhật Dương nên cô quyết định nhận.

“Cám ơn anh nhiều lắm, anh đúng là một người bạn tốt.“ Khả Hân cười tươi rói, hai chiếc lúm đồng tiền như ẩn như hiện làm trái tim Nhật Dương khế nhúc nhích.

Anh vội lắc đầu và nói: “Đừng khách sáo.”

Tuy nhiên, khi nghe Khả Hân nói đến hai chữ “bạn tốt’, ánh mất Nhật Dương lóe lên một tia mất mát.

Nếu có thể, anh rất muốn nói với cô rằng anh không cần chỉ là một người bạn của cô mà là… Nghĩ đến đây, trong lòng Nhật Dương dâng lên cảm giác buồn bã.

Anh không biết bản thân liệu có chút cơ hội nào đối với Khả Hân không, fẾ /%ố mệnh đã chú định anh và cô vĩnh viễn chỉ €ó thể là bạn bè.

“Khả Hân, về chuyện lần trước…Đình Phong không làm khó em chứ?”

Nhật Dương ngập ngừng hỏi.

Anh khá lo lắng cho Khả Hân sau buổi hôm đó.

Nhưng đồng thời cũng có chút tâm tư nho nhỏ.

Nghe thì có vẻ mâu thuẫn nhưng đó lại là sự.

thật.

Một mặt, anh mong Đình Phong không làm gì khiến cô bị tổn thương.

Mặt khác, anh lại hi vọng hắn ta nổi điên mắng mỏ hoặc xúc phạm wngh “ (Theo đuổi q cán) l 68…ủa Nhật Dương _Ì cô.

Bởi vì chỉ có như thế, Khả Hân mới càng hết hi vọng và căm ghét Đình Phong hơn.

Khả Hân lắc đầu, thoáng nở một nụ cười buồn.

Đình Phong không làm gì cô cả, chỉ là lạnh nhạt với cô và đi công tác luôn vào ngày hôm sau cùng với Ngọc Nhi.

“Khả Hân, anh có thể hỏi em một điều không?“ Nhật Dương không nhịn được lên tiếng hồi.

Khả Hân thấy vẻ mặt Nhật Dương đột nhiên trở nên nghiêm túc.

Tuy không biết là chuyện gì I Wfg cô vấn gật dầu.

“Em…yêu Đình Phong sao?”

Câu hỏi trực tiếp của Nhật Dương khiến Khả Hân sửng sốt, cô không ngờ điều anh muốn hỏi lại là điều này.

Mặc dù Nhật Dương cũng cảm thấy mình hơi đường đột, nhưng anh hoàn toàn không hối hận khi hỏi điểu này.

Anh muốn biết cảm xúc thật sự của Khả Hân.

Nếu cô chỉ là bị ép buộc làm vợ của hắn mà {Theo đuổi vợ câ IN tia Nhật Dương ˆ không có chút tình cảm nào, anh sẽ không đứng.

im nhìn cô tiếp tục chịu đựng cuộc sống đau khổ đó nữa.

Đáng tiếc, hành động sau đó của Khả Hân khiến tâm trạng của Nhật Dương chìm vào đáy.

cốc.

Cô gật đầu, ánh mắt sáng long lanh.

Dường như nghĩ về Đình Phong nên ánh mắt ấy trở nên mềm mại, ấm áp hơn hẳn “Em cảm thấy hắn đối xử với em giống như đối với một người vợ sao? Đến việc em bị thương cũng không quan tâm, cấm đoán em kết bạn, cấm.

đoán em tham gia việc này việc kia.

Em Khôi thấy như vậy rất bất công à?”

Nhật Dương càng nói càng bực bội.

Việc thừa nhận yêu Đình Phong của Khả Hân như mũi kim đâm vào tim anh đau nhói.

Anh không hiểu tại sao cô có thể chấp nhận yêu một người đàn ông xấu xa, lạnh lùng, ngạo mạn như vậy.

Khả Hân không hiểu tại sao Nhật Dương lại tức giận, cô đoán có lẽ anh cảm thấy tội nghiệp cho cô.

Khẽ lắc đầu, Khả Hân thở dài giải thích.

“Đúng vậy, anh ấy là một con người cố chấp, Theo đuổi vợ cảm} – Chương Es.Lba hật Dưỡng lúc nào cũng nhận định những điều mình làm là đúng, ít khi suy nghĩ cho người khác.

Thực ra, chuyện Đình Phong đối xử không tốt với em là do hiểu lầm một sự kiện trong quá khứ, em không trách anh ấy.

Nhất là khoảng thời gian gần đây, anh ấy đã thay đổi rất nhiều.

Chỉ là…”

Chỉ là trong lòng Đình Phong không phải cô.

mà là một người con gái khác.

Khả Hân có chút thê lương khi nhớ đến đêm say hôm ấy.

Nếu không phải trong cơn say anh thổ lộ hết lòng mình, có lẽ cô đã tin rằng, bản thân là người pfi:oữ hạnh phúc nhất khi được anh yêu.

Nhìn thân hình nhỏ bé run rẩy và khuôn mặt phảng phất đau thương của Khả Hân, Nhật Dương cảm thấy lòng đau như cắt.

Anh ước gì mình có thể chạy tới ôm lấy cô, vỗ về an ủi, nói với cô một câu: Mệt mỏi thì từ bỏ hết đi, có anh đây rồi.

“Em thật ngốc.”

Nhật Dương thở dài.

Nếu anh đoán không lầm, Khả Hân biết được chuyện Đình Phong từng yêu một cô gái.

Nhưng anh không chắc cô có tri ĐA {Theo đuổi vợ câm).

Ị ¡ng BE,…ùà Nhật Dương biết chuyện cô gái ấy đã trở về không.

“Khả Hân, thực ra… Ngay khi Nhật Dương định nói về chuyện của Hoàng Ly cho Khả Hân nghe thì cô đã ra ký hiệu với anh.

“Anh không cần lo lắng cho em, em hiểu hết mà.

Thực ra, cuộc sống này đối với em là một trải nghiệm.

Có vui vẻ, buồn bã, khổ sở, đau đớn.

Nhưng mỗi một điều đều giúp em trưởng thành hơn, bớt ngây ngô tin tưởng vào những điều xa vời hơn.”

“Có lẽ Đình Phong chỉ là một thử thách ông (fÏ đành cho em.

Vượt qua thử thách này, biết đâu Khột ngày nào đó, em có thể được tự do làm những điều mình thích, đến những nơi mình muốn, tự nắm giữ số phận của mình thì sao?”

“Em thực sự nghĩ như vậy?”

Nhật Dương siết chặt hai bàn tay, hô hấp.

dồn dập.

Anh vừa nghe ra trong ý tứ của Khả Hân là cô muốn tự do.

Điều này có phải mang ý nghĩa là cô sẽ quyết định rời bỏ Đình Phong? Khả Hân mím môi gật đầu làm Nhật Dương _ như muốn vỡ òa trong niểm vui sướng đến đột Theo đuổi vợ câm} THÍ! it Ỷ ‘Chướng B8… ủa Nhật Dương _ ngột.

Anh không biết diễn tả cảm xúc của mình bây giờ như thế nào.

€ó chút chua xót cho tình càm chân thành của Khả Hân không được đáp lại.

Có chút áy náy vì suy nghĩ muốn phá hoại hạnh phúc gia đình cô.

Nhưng phần lớn là sự hưng phẩn khi nghĩ rằng, chỉ cần đợi đến lúc Khả Hân được tự do, anh cỏ thể quang minh chính đại bước đến bên cạnh để che chở bảo vệ cho cô, giúp cô theo đuổi những thứ mình thích.

“Vừa rồi anh muốn nói gì?”

khả Hân đột ngột nhớ ra Nhật Dương muốn ẤGang muốn nói gì đó thì bị mình cắt ngang nên vội hỏi lại.

“Không có gì.”

Nhật Dương mỉm cười, ánh mắt nhìn cô chan chứa tình cảm nhưng được che đậy một cách khéo léo.

Anh đã có câu trả lời mình mong muốn, vậy thì chuyện Hoàng Ly trở về có nói hay không cũng không còn cần thiết nữa.

Điều anh cần làm bây giờ chỉ là chờ đợi, đợi cho đến khi Khả Hân hoàn toàn được tự do.

Thậm chí, để giúp cô nhanh chóng thực hiện nguyện vọng này, anh không ngại nhúng tay làm.

một chút gì đó đối với Đình Phong.

- -----oOo------