Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 106: Tình địch xuất hiện




"Hạo, anh thật sự rất tốt với em." Giản Nhụy Ái ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo nước mắt.

Nước mắt kia như có ma lực, chặt níu lấy lòng của Đơn Triết Hạo không buông: "Tiểu Nhụy, ngoan, đừng khóc, anh sẽ đau lòng."

Giản Nhụy Ái choàng tay ôm lấy cổ anh, ôm thật chặt: "Hạo, chúng ta trở về nước, hiện tại đi liền, em không muốn ở lại chỗ này, có được hay không."

Không tệ, Maldives, cô đã được đến rồi, nên đi về thôi, cô không muốn ở lại chỗ này nữa, lần này may mắn có thể thoát, nếu như lần sau gặp phải nguy hiểm, vậy phải làm thế nào.

Cô không muốn rời khỏi Đơn Triết Hạo, cũng không muốn anh gặp nguy hiểm.

"Hiện tại sao?" Trên mặt Đơn Triết Hạo tràn đầy nghi ngờ: "Được, chúng ta trở về nước." Giọng nói mang đầy vị cưng chiều.

"Cám ơn anh, Hạo." Giản Nhụy Ái hạnh phúc chui vào trong ngực Đơn Triết Hạo

Lần du lịch này, xảy ra một trận vui vẻ lại hoảng sợ, rồi thời gian đi du lịch đã khá dài, cho nên, chuyện của công ty có lẽ cũng chất đầy.

Anh là ông chủ lớn nên công việc bận rộn hơn người, Đơn Triết Hạo lại sợ Giản Nhụy Ái ở nhà một mình sẽ bị chuyện cũ ám ảnh, nên thường gọi điện bảo Y Thiếu Thiên mang công việc về nhà cho anh làm, một nửa thời gian ở bên cạnh Giản Nhụy Ái, một nửa dành cho công việc, như vậy không bài trừ lẫn nhau.

Sáng sớm, Giản Nhụy Ái nhìn Đơn Triết Hạo bận rộn đến bể đầu sứt trán, cô cũng không thể gíup đỡ anh cái gì, chỉ có thể tận lực không quấy rầy đến anh.

"Bà nội, bà làm gì thế." Giản Nhụy Ái thấy bà nội đang trong hoa viên, tròng mắt vui mừng, cô không phải là người yêu hoa, nhưng nhìn bà nội tỉ mỉ chăm sóc hoa như thế, mỗi bồn hoa đều vô cùng xinh đẹp

Trong lòng khó tránh khỏi ngứa ngáy một chút.

Bà nội luôn bận rộn, một đầu tóc bạc trắng đang tắm trong ánh mặt trời nhưng gương mặt không hề tái nhợt, đang tỉ mỉ chăm sóc từng đóa hoa.

"Tiểu Nhụy, cháu đến rồi à, mau đến giúp bà nội xem những đóa hoa này có xinh đẹp hay không?" Trên mặt bà nội lộ ra nụ cười hài lòng.

Giản Nhụy Ái không dám chậm trễ, bước đến, ngắm nhìn những đóa hoa: "Rất nhiều hoa, cũng rất đẹp."

"Đúng vậy! Bà nội già rồi không có chuyện gì để làm, chỉ có hoa làm bạn! Chờ đóa hoa nở rộ, ngắm thời khắc đẹp nhất của đóa hoa." Đôi mắt bà nội tràn đầy hạnh phúc

"Đúng vậy! Chờ vườn hoa nở rộ, vậy thì thật là đẹp không sao tả xiết." Giản Nhụy Ái mỉm cười nói.

Bà nội nhìn gương mặt tươi sáng của Giản Nhụy Ái, mỉm cười nói: "Tiểu Nhụy, cám ơn cháu, cám ơn vì cháu ở lại nhà họ Đơn, từ khi cháu đến nhà họ Đơn, nhà này mới đúng thật là gia đình."

Lời nói làm lòng Giản Nhụy Ái trở nên ấm áp, bà nội luôn là chân thành như vậy, cô mỉm cười mà nói: "Bà nội, bà không cần nói như vậy, có thể đi vào nhà họ Đơn, có thể ngày ngày trò chuyện cùng bà nội, con thật sự cảm thấy rất vui vẻ, con cũng thấy mình rất may mắn, gặp được bậc trưởng bối thông tình đạt lý như bà."

"Ha ha, cái miệng nhỏ này, chính là ngọt, bà nội rất yêu cháu!" Từ tận đáy lòng của bà nội luôn yêu sự thiện lương của Giản Nhụy Ái

Có cô là cháu dâu, ông trời đã rất ưu đãi cho nhà họ Đơn rồi.

Dì Ngọc đi đến, cung kính nói: "Thiếu phu nhân, tiểu thư Trác cùng cậu Quyền Hàn đến, bảo là muốn tìm thiếu phu nhân ."

Bà nội vừa nghe vội vàng nói: "Mau mau. . . . . . Mời bọn họ vào phòng khách đi."

Giản Nhụy Ái cũng không biết hai người bọn họ đến, trong lòng càng vui mừng, nghiêng đầu nhìn bà nội, lấy được sự ngầm đồng ý của bà, vui vẻ chạy đi, từ khi đi du lịch đến giờ, đã rất lâu rồi không được nhìn thấy Trác Đan Tinh và anh Quyền Hàn rồi.

"Chậm một chút, không nên đi nhanh." Bà nội đang phía sau, kinh hồn bạt vía khi nhìn cô chạy, cô đang mang thai, lỡ ngã xuống thì không hay rồi.

Tròng mắt của Quyền Hàn quét nhìn hoàn cảnh chung quanh, Trác Đan Tinh thở dài nói: "Thật là đẹp, không nghĩ đến Nhụy Ái lại được ở nơi như thế này."

"Đan Tinh, anh Quyền Hàn. . . . . ." Giản Nhụy Ái mỉm cười chạy đến.

Mấy tiếng la, không hề che giấu nội tâm hưng phấn của cô, nhìn bọn họ, cô vô cùng vui vẻ, Trác Đan Tinh chạy tới, cùng cô nhảy nhót

"Nhụy Ái, chúng ta đến đây để xem cuộc sống của cậu, không nghĩ đến tháng ngày của cậu lại trôi qua tự tại như thế! Không trách được chuyện vì sao lại không muốn về lại nhà Nhân Ái." Trác Đan Tinh mang theo tức giận, ngón tay ngắt gương mặt Giản Nhụy Ái, đúng là tròn trĩnh hơn hẵn.

"Đan Tinh, đã lâu không gặp, không cần vừa thấy mặt ta đã trách móc chứ, cậu cũng phải biết tôi rất nhớ hai người mà!" Giản Nhụy Ái ôm Trác Đan Tinh

"Chúng tôi cũng vậy!" Hai người ôm lấy nhau.

Tiếng cười rộn vang tràn ngập khắp phòng khách, Giản Nhụy Ái bỏ tay Trác Đan Tinh ra, nhìn Quyền Hàn, mấy ngày không thấy, Quyền Hàn càng ngày càng chững chạc: "Anh Quyền Hàn. . . . . ." Nhào vào trong ngực của anh. Luôn là thế, chỉ cần ở bên cạnh anh Quyền Hàn là cô lại như đứa em gái chưa trưởng thành.

"Nhụy Ái, không phải cậu nói đi Maldives chơi rồi sẽ mua quà về cho chúng tôi sao, quà đâu." Trác Đan Tinh nhìn hai người ôm ấp như thế, trong lòng có chút không vui, chuyển hướng qua đề tài mới

Giản Nhụy Ái kịp phản ứng, buông Quyền Hàn ra, trên mặt vẫn là nụ cười vui vẻ: "Dì Ngọc, phiền dì lên phòng lấy mấy món quà xuống"

Cô lôi kéo Trác Đan Tinh và Quyền Hàn ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách, vừa nói vừa cười, kể cho bọn họ nghe về chuyến du lịch đến Maldives của mình, lời nói không hề che giấu sự phấn kích

Sau khi đưa quà tặng cho Trác Đan Tinh và Quyền Hàn, cũng đưa bọn họ đi một vòng quanh nhà họ Đơn.

Từ lúc Quyền Hàn tiến vào nhà họ Đơn, mắt không có rời khỏi người Giản Nhụy Ái, anh không nghĩ Đơn Triết Hạo lại chăm sóc Giản Nhụy Ái chu đáo đến vậy, thấy cô lên cân, nụ cười cũng hạnh phúc hơn xưa. Nội tâm lo lắng của anh được buông lỏng hơn, Giản Nhụy Ái thích là tốt.

Trác Đan Tinh thì có chút giật mình, cô biết Đơn Triết Hạo là người có tiền, nhưng không có nghĩ Đơn Triết Hạo lại giàu có đến thế, căn biệt thự này tựa như một hoàng cung dát vàng

Khi đến giờ ăn tối, Đơn Triết Hạo buông thả công việc, đi xuống dưới lầu thấy cô cùng trò chuyện với Quyền Hàn và Trác Đan Tinh, anh kinh ngạc mấy giây, trong mắt anh luôn xem Quyền Hàn là tình địch, nên khi nhìn Giản Nhụy Ái ngồi bên cạnh anh ta, bộ dáng khép nép nhỏ nhẹ, khiến cho lòng anh không thoải mái.

"Quyền Hàn và Trác Đan Tinh đến." Dù lòng Đơn Triết Hạo cảm thấy khó chịu, nhưng với cương vị chủ nhà anh vẫn đến chào hỏi

Trán Đan Tinh hướng về Đơn Triết Hạo tươi cười, không nghĩ đến việc chỉ mới không gặp Đơn Triết Hạo có vài ngày mà anh ta lại đẹp hơn mấy phần, không trách được Giản Nhụy Ái cứ mê mẩn anh ta.

Giản Nhụy Ái thấy Đơn Triết Hạo xuống, lập tức rời khỏi người Quyền Hàn, ngồi xuống bên cạnh Đơn Triết Hạo, cánh tay nhẹ nhàng khoác lên cánh tay anh như thể đó là việc cô vẫn thường làm: "Hạo, công việc làm xong rồi sao, đói bụng không?"

"Chậc chậc. . . . . . Nhụy Ái, nhất định phải biểu hiện ngọt ngào như vậy sao? Thật là khiến người ta ghen tỵ, anh thấy đúng không." Trác Đan Tinh nhẹ nhàng khoác vai Quyền Hàn, hỏi một cách thân mật

Quyền Hàn bị Trác Đan Tinh kéo kéo cánh tay, giật mình mà hoàn hồn lại, mặt lúng túng:"Phải . . . . . Phải . . . . ."

Giản Nhụy Ái nhìn ra vẻ hoang mang của Quyền Hàn, cô có chút đau lòng, dù sao cô vẫn luôn xem Quyền Hàn là anh em của mình, nên cũng không muốn anh khó xử: "Chúng ta ăn cơm đi."

Đơn Triết Hạo khoác tay lên bả vai Giản Nhụy Ái, hai mắt tràn đầy ý địch mà liếc nhìn Quyền Hàn, anh đang hành động trong im lặng, chứng tỏ chủ quyền với Quyền Hàn

Quyền Hàn nhìn động tác ngây thơ của Đơn Triết Hạo, anh không có không tức giận, ngược lại càng cảm thấy vẻ ngây thơ của Đơn Triết Hạo khá đáng yêu, nó chứng tỏ rằng anh ta quan tâm Giản Nhụy Ái

Bà nội nở nụ cười thật tươi đi vào: "Đúng, ăn cơm là lớn chuyện."

Mọi người bị bà nội chọc cho buồn cười.