Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 111: Cầu hôn ở làng chài




Một chiếc máy bay lên thẳng sang trọng, bay qua tòa nhà Hải Thịnh, bay vọt ra biển, chạy đến thảo nguyên xanh tươi.

Giản Nhụy Ái xuống máy bay, nhìn những đồng hoa xinh đẹp, đây là lần thứ hai cô tới làng chài, cô cũng không biết vì sao Đơn Triết Hạo muốn mang cô đến đây.

Nên cô chỉ có thể đưa đôi mắt nghi vấn nhìn anh, như thể muốn tìm được một câu trả lời trong đôi mắt anh

"Lần trước, anh thật xin lỗi em, để cho em chịu thua thiệt, lần này anh sẽ bồi thường. . . . . ."

Vẫn còn vì chuyện đó sao, Giản Nhụy Ái nở ra một nụ cười, nhón chân lên, cô đưa tay, ôm lấy cổ của Đơn Triết Hạo, đặt một nụ hôn lên môi anh, giống như chấp nhận lời nói của anh, lại giống như đang đánh cuộc với nó.

Mùi thơm quen thuộc, hương vị của người đàn ông quen thuộc, để cho cô càng thêm an tâm, buông Đơn Triết Hạo ra: "Hạo, đừng như vậy, tất cả đều là những chuyện đã xảy ra."

Giản Nhụy Ái đưa đôi mắt tựa như dòng nước trong veo nhìn vẻ mặt đau lòng của Đơn Triết Hạo, cô lặng lẳng tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim và cảm nhận mùi vị của anh.

Đơn Triết Hạo cười cười, choàng tay qua nắm lấy tay cô, rồi ôm cô vào lòng, khẽ hôn lên trán cô một cái: "Cám ơn em."

Sau đó anh lôi kéo cô đi về phía ruộng hoa, khiến cho bóng dáng hai người kéo dài khắp làng chài

Làng chài yên tĩnh, không có nông dân làm việc, hiện tại đang mùa thu hoạch, làm sao lại không có ai như thế.

Thời điểm Giản Nhụy Ái đang sống trong nghi ngờ, thì bất chợt, mọi người từ ruộng hoa đứng lên, trên người bọn họ là những bộ quần áo đủ màu sắc, đứng thành một đội hình, từ trên cao có thể nhìn rõ chữ bên dưới.

Những chữ kia chính là ‘Giản Nhụy Ái, gả cho anh đi’

Giản Nhụy Ái vì bất ngờ lấy tay che miệng lại, nhìn thấy Đơn Triết Hạo đứng bên cạnh đang quỳ một chân dưới đất, trên tay là một chiếc nhẫn kim cương đắc giá và rất xinh đẹp.

"Tiểu Nhụy, đây là một chiếc nhẫn kim cương anh nhờ một nhà thiết kế người Đức làm riêng cho em, nó cũng giống như những đóa hoa ở đây, màu vàng rực rỡ trong nắng, và cũng là chiếc nhẫn có một không hai trên thế giới, nó biểu hiện là em là người duy nhất trong lòng anh, đời này em chỉ thuộc về anh." Đơn Triết Hạo đưa đôi mắt nóng rực, một chân quỳ xuống đất, nghiêm túc cầu hôn.

Giản Nhụy Ái ngớ ngẩn, ánh mắt nhìn chiếc nhẫn xa xỉ, đúng thật là nó rất đẹp, thì ra ngày đó chỉ là anh muốn biết được lòng cô, do đó mới tạo tình huống cầu hôn bất đắc dĩ như thế.

Ánh mắt của cô bị hơi nước bịt kín, mặt mày vô cùng vui vẻ, nụ cười giống như hoa hồng nở rộ mang theo chút thẹn thùng càng làm cho lòng người ước ao, cô nhìn chăm chú vào đôi mắt chứa đầy chân tình của Đơn Triết Hạo, ngay sau đó, lại nhìn chung quanh, ai cũng nở nụ cười chúc phúc với cô

Thế nên nụ cười cô càng thêm rộng mở, nụ cười đó rót sâu vào cõi lòng của Đơn Triết Hạo, mang cho anh rất nhiều ấm áp, để cho anh càng nở nụ cười tươi tắn với cô.

"Tiểu Nhụy, gả cho anh được không." Sắc mặt của Đơn Triết Hạo còn trở nên dịu dàng, nghiêm túc cầu hôn, một đôi mắt chân thành giống có phép thuật, quyến rũ Giản Nhụy Ái.

"Em đồng ý. . . . . ." Nước mắt lăn dài trên gương mặt Giản Nhụy Ái, đó là nước mắt hạnh phúc, cổ họng cô nghẹn ngào, khiến cho cô nói không nên lời, đó là niềm kích động dâng trào. . . . . .

Cô thật sự muốn gả cho Đơn Triết Hạo ngay lập tức, thật là nhớ khoảnh khắc cô và anh ở bên cạnh nhau

Đơn Triết Hạo đeo nhẫn vào ngón tay Giản Nhụy Ái, giống như không phải là một chiếc nhẫn đơn giản, mà như thể anh đang trao gửi cho cô hạnh phúc, thì ra hạnh phúc không phải nhìn đối phương hạnh phúc, mà hai người cùng nắm tay nhau mới có hạnh phúc thật sự

"Bạch bạch. . . . . ." Chung quanh vang lên tiếng vỗ tay chúc mừng, không gian xung quanh sáng lên bởi chiếc nhẫn năm Carat rực rỡ dưới nắng.

Hạnh phúc, thì ra đây mới là hạnh phúc thật sự, tự nhìn người mình yêu lựa chọn rời đi, không phải là lựa chọn đúng đắn nhất, điều đúng đắn thật sự là đón họ trở về.

Mọi người chung quanh thức thời rời đi, dù sao bọn họ cũng đã hoàn thành công việc được giao.

Đơn Triết nở một nụ cười thật tâm, đã rất lâu rồi anh không được cười như thế, tất cả đều do người con gái đứng trước mặt anh đây, anh kích động ôm lấy Giản Nhụy Ái

Sự kích động kia, là loại kích động vì hạnh phúc, để cho anh giống như một chàng trai mười mấy tuổi vừa biết yêu, cười hỏi "Tiểu Nhụy, em nói, em yêu anh đi."

Giản Nhụy Ái vừa nghe lời đề nghị của Đơn Triết Hạo, chẳng rõ vì sao: "A!"

"Tiểu Nhụy, anh muốn nghe em nói em yêu anh." Đơn Triết Hạo nói lại một lần nữa, giọng nói không nhanh không chậm

Giản Nhụy Ái đẩy Đơn Triết Hạo ra, xấu hổ quay đầu: "Đừng như thế, rất kỳ quái."

"Làm sao mà kỳ quái? Em đã đồng ý lời cầu hôn của anh… chúng ta đã là vợ chồng rồi, có cái gì kỳ quái, nói nhanh đi." Giọng nói của Đơn Triết Hạo mang theo dụ dỗ, hai mắt giống như có ánh đèn, không ngừng lóe sáng.

"Em. . . . . . em yêu anh. . . . . ." Đơn Triết Hạo nghiêng đầu nói ra, sau đó vội vàng xoay người đi, không dám nhìn mặt Đơn Triết Hạo nữa

"Em nói cái gì, anh nghe không rõ." Đơn Triết Hạo đẩy Giản Nhụy Ái xoay lại để đối mặt với mình, để cho bốn mắt bọn họ nhìn nhau .

Cõi lòng như len lỏi một tia ánh sáng, tựa như đã tìm thấy cửa ra, cái loại ánh sáng mang theo ấm áp khiến lòng người dễ chịu.

"Em…. Em yêu anh." Giản Nhụy Ái dần đã quen với sự đùa giỡn của Đơn Triết Hạo, nhón chân lên ghé vào bên tai của anh, thét: "Em yêu anh, em yêu anh. . . . . ."

Đơn Triết Hạo cười to, siết Giản Nhụy Ái vào lòng, ngoài miệng vẽ lên nụ cười: "Được! Cô gái nhỏ, thật lớn gan."

Bọn họ cứ vui vẻ chơi đùa, em đuổi anh, anh đuổi em, cứ như bướm lượn khêu vũ với mật hoa, không buồn không lo, trong lòng chỉ có nhau.

Anh yêu cô, mà cô cũng yêu anh.

Khắp làng chài đều vang vọng tiếng cười khanh khách của hai người, hạnh phúc lây lan vào lòng của tất cả những người dân ở đây.

Đơn Triết Hạo bế Giản Nhụy Ái lên, xoay một vòng, họ không còn câu nệ xem có ai nhìn thấy hay không.

Giản Nhụy Ái hạnh phúc choàng tay ôm lấy cổ của Đơn Triết Hạo, hướng về phía không khí hô lớn: "Hạo, anh có yêu em không."

"Không nói cho em biết" Đơn Triết Hạo cười một cái rồi nói.

"Hạo, nói đi" Giản Nhụy Ái làm nũng hỏi.

"Rất yêu, yêu đến tận xương tủy, một mực yêu thương." Đơn Triết Hạo đưa đôi mắt kiên định nói

"Nếu như mà em và bà nội rơi xuống sông, anh sẽ cứu ai trước." Giản nhụy yêu tiếp tục hỏi.

"Anh sẽ không để cho em rơi xuống sông." Đơn Triết Hạo nói qua, đem sự quyết đoán để vào câu nói.

Cô nhào vào trong ngực Đơn Triết Hạo, ôm chặt lấy người anh, người đàn ông này quá ưu tú, có thể nói anh là người đàn ông hoàn mỹ nhất trên thế gian, nếu như cô cứ chọn ba chọn bốn, nhất định sẽ vụt mất người tốt nhất.

Bọn họ ngồi nơi đó, nắm tay nhau nhìn về phía mặt trời, cùng nhau đặt hy vọng cho tương lai.

Chỉ có ở bên cạnh nhau, họ mới được sống hạnh phúc, mới tìm được nụ cười rực rỡ.

Đơn Triết Hạo nhìn vẻ mặt mất hồn của Giản Nhụy Ái, hướng về phía cô đá mấy cước nhẹ nhẹ, trên gương mặt anh tuấn là nụ cười hài lòng.

"Hạo, đừng đá em như thế." Giản Nhụy Ái không biết rằng Đơn Triết Hạo lại như một đứa bé đến vậy, thấy anh không có ý định dừng lại, quệt mồm môi, bắt đầu phản công .

Nhưng cô tương đối yếu hơn Đơn Triết Hạo, thân thể lắc lư một cái, thiếu chút nữa té xuống, may nhờ Đơn Triết Hạo kịp đỡ cô, khiến cô vơi vào lồng ngực vững chãi của anh.

Giản Nhụy Ái ngượng ngùng đẩy Đơn Triết Hạo ra, đôi tay đánh khẽ, gương mặt đỏ ửng.

"Là vợ chồng già cả rồi, còn xấu hổ cái gì nữa!" Đơn Triết Hạo nhạo báng.

"Hạo, ghét anh!" thân thể Giản Nhụy Ái lôi kéo Đơn Triết Hạo, rúc vào trong ngực của anh.

Tay Đơn Triết Hạo vuốt ve bụng của cô, cảm giác đứa bé đang dần trưởng thành: "Em đoán xem, đứa bé là trai hay là gái."

"Em hy vọng là con gái, như vậy em sẽ có thể mua áo đầm đẹp cho con, vậy còn anh?" Giản Nhụy Ái rúc vào trong ngực Đơn Triết Hạo, ánh mắt nhìn về phương xa, tràn đầy ước mơ .

"Mặc kệ là con trai hay con gái, chỉ cần em sanh, anh đều thích" Đơn Triết Hạo nói.

Cõi lòng Giản Nhụy Ái tràn đầy cảm động, im lặng không nói thêm gì nữa, hưởng thụ ấm áp đang trôi đi.